12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 130
Phần 130

– Ngươi là ai? Sao dám xâm nhập khu vực cấm?

Nghe một giọng nữ trong trẻo và có vẻ quen thuộc, Dương quay đầu nhìn lại.

Trước cửa phòng là một thiếu nữ xinh đẹp, nàng mặc trên mình màu áo vàng nhạt thanh thoát mềm mại, cơ thể mảnh mai nhưng không kém phần đầy đặn ở những chỗ cần thiết.

Dương mỉm cười, nhẹ nhàng tháo mũ trùm đầu cùng cặp kính:

– Như Nguyệt, đã lâu không gặp…

Như Nguyệt môi run, ánh mắt long lanh rưng rưng vì bất ngờ, chân nàng nhẹ nhàng tiến đến…

Dương nhìn vào mắt Như Nguyệt, tay hắn dang ra chuẩn bị đón nàng vào lòng…

Chát!

Khác với Dương đoán, Nguyệt vừa tiến đến liền giơ tay vả mạnh vào mặt Dương, khiến hắn choáng váng ngã bẹp xuống đất.

Như Nguyệt nói giọng giận dữ:

– Ngươi là ai mà dám gọi thẳng tên ta? Không biết lịch sự à!

Dương đau muốn khóc vì không hề phòng bị, ôm mặt sưng đỏ phân trần:

– Không nhận ra ta sao? Ta là Dương đây! Võ Phi Dương cùng phòng ký túc xá với nàng ngày xưa đây!

Như Nguyện nhìn Dương với ánh mắt nghi ngờ:

– Ngươi là Dương? Hình như không giống, đừng hòng lừa bổn tiểu thư nhá!

– Ặc! Mới một năm không gặp đã quên mặt ta sao?

“Đã một năm rồi sao?” Như Nguyệt chu môi suy nghĩ, ra vẻ như không quan tâm mấy:

– Ừ thì cứ xem như ngươi là tên Dương đi. Thôi ta có việc phải đi đây!

Nói xong, Như Nguyệt phũ phàng quay đi, nhưng nàng vừa nhấc chân liền bị Dương nắm tay kéo lại.

Lúc Dương ra sức định kéo Như Nguyệt ngã vào lòng mình, một bóng người đột nhiên xuất hiện giữa hắn và nàng, kèm theo một giọng nữ lạnh lùng:

– Muốn sống thì buông tay!

– Linh Vương?

Dương kinh ngạc, nhưng chưa buông tay Như Nguyệt, dù người phụ nữ áo đen vừa xuất hiện trước mặt tỏa ra uy lực còn mạnh hơn tượng Cang Kim Long mà hắn gặp trong Tứ linh hội tụ.

Như Nguyệt vội can ngăn:

– Dì Linh, hắn là bạn con!

Nghe thế, người phụ nữ tên Linh mới dịu xuống, quay sang thấy ánh mắt của Như Nguyệt liền hiểu ý, thoắt cái đã ẩn đi mất.

Như Nguyệt giải thích:

– Xin lỗi ngươi… dì ấy là vệ sĩ cha phái theo giám sát và bảo vệ ta.

Dương gật đầu, trong lòng cảm thán:

” Con gái cưng của thành chủ Sài thành có khác, Linh Vương mà chỉ đáng làm vệ sĩ… chẳng bù cho mình… ”

Hắn hỏi:

– Vậy nàng đến đây làm gì? Sao lại vội thế?

Nguyệt không thể nói cho Dương biết lúc nãy đi vội chỉ là vì nàng sợ Dương thấy gương mặt ửng hồng bối rối của mình. Từ khi nhìn thấy bóng lưng, nàng đã cảm giác được kẻ này chính là Dương nhưng vẫn giả vờ quát lên. Lúc Dương quay mặt lại, không cần hắn tháo mũ trùm, không cần hắn tháo mắt kính, nàng cũng nhận ra chính là gương mặt quen thuộc của hắn, gương mặt của kẻ đã sống cùng nàng trọn một đời trong Ảo mộng vĩnh hằng, nhưng nàng vẫn giả vờ không nhận ra, dù tim nàng đập điên cuồng.

Khi Nguyệt tiến đến Dương, chính là lúc nàng chỉ muốn sà vào lòng hắn, ôm chặt hắn để thỏa lòng nhớ thương, nhưng nàng giận và thẹn, giận vì hắn đã lừa nàng, một mình xâm nhập Long thành, thẹn vì hắn là Dương của thực tại, không phải là người chồng yêu dấu trong Ảo mộng của riêng nàng, vì vậy mà nàng tát hắn, vừa để hả giận vừa che giấu thẹn thùng, quên mất là cả hai đang ở trước bàn thờ nhà Dương.

Như Nguyệt cúi lạy bàn thờ cha ông Dương, sau đó khều hắn:

– Ra ngoài rồi nói…

Như Nguyệt và Dương ra ngoài phòng khác, cả hai ngồi xuống ghế, Như Nguyệt ngồi bên cạnh Dương và giữ một khoảng cách, không phải nàng muốn ngồi gần Dương, mà là không muốn ngồi đối diện để tránh ánh mắt hắn.

– Cả năm nay ngươi đi đâu? – Như Nguyệt hỏi với giọng chẳng mấy tự nhiên.

– Ta? Sau khi đến Long thành, ta…

Dương kể tóm tắt quá trình phiêu lưu của bản thân, vẫn dùng chiêu cường điệu hóa để tăng phần kịch tính, nhưng giọng hắn nhỏ dần vì quê độ khi thấy Nguyệt chẳng hề bày tỏ cảm xúc, tựa như chẳng mấy quan tâm.

Quê độ, Dương chuyển sang hỏi thăm những người hắn quen biết, gồm Lệ, Mộng, bọn bạn Sinh, Chung, Trần, My…

Nguyệt đáp bằng giọng đều đều, cố ngăn cơn nấc nghẹn vì buồn tủi nhớ thương:

– Mọi người đều khỏe, ngươi về chưa được bao lâu thì lại mất tích nên ai cũng buồn… Vu Sinh, Lâm Chung, Từ Trần đều còn học ở học viện, My đã tốt nghiệp sớm, có bằng giả kim thuật sĩ và đang làm việc tại hội giả kim Sài thành…

– Còn nàng thì sao? – Dương hỏi.

Như Nguyệt trừng mắt liếc Dương, tuy đáng sợ nhưng vẫn thập phần đáng yêu, nàng nói:

– Sao cứ gọi ta là nàng vậy? Ta thân với ngươi lắm sao?

– À… ờ… Ta… – Dương cứng họng.

– Ta cũng vừa tốt nghiệp, xin vào làm ở phủ chủ Sài thành, hôm nay ta đến đây chính là để làm nhiệm vụ khảo nghiệm thực chiến.

– Khảo nghiệm thế nào?

– Điều tra một vụ án, tiện đường ghé nhà ngươi… Vừa đi thăm hỏi thông tin về thì thấy ngươi.

– Tra án? Tuy ở đây không xa Sài thành nhưng Sài thành thiếu gì vụ án để tra, sao nàng phải đến tận đây?

– Giao ở đâu thì làm ở đó thôi! – Như Nguyệt lạnh nhạt đáp, thật ra nàng chọn đến đây tra án chính là để tranh thủ thăm nhà Dương.

– Vậy nàng tra án gì…

Dương đang hỏi, chợt ngậm miệng im bặt vì nhận thêm một cái liếc cảnh cáo của Như Nguyệt…

Như Nguyệt vẫn chưa nguôi giận, không nói gì thêm mà phũ phàng từ biệt rồi rời đi. Dương đương nhiên là trong lòng khó chịu vị đang bị Như Nguyệt trừng phạt ngầm, liền chờ Như Nguyệt đi khuất rồi lẻn theo sau, dù biết là trò theo lén này vô tác dụng vì có một Linh Vương theo cùng.

Nhóm công an huyện cũng đã rời đi, căn nhà của Dương tưởng chừng như lại chìm vào bình lặng, nhưng không ai – kể cả vị Linh Vương theo sau Như Nguyệt – từng hay biết rằng trên mái nhà họ Võ có một lãng tử anh tuấn đang nằm ngửa cổ uống một chai bia, hắn liếc về hướng Dương vừa đi mất, môi hiện một nụ cười:

– Hắc Vũ Tiên Long Võ Phi Dương đó sao… Để ta xem ngươi có gì thú vị…

Người thanh niên nói xong, nhẹ nhàng rời mái nhà đáp xuống mặt đất, như một làn gió âm thầm di chuyển theo hướng Dương đi…

Hai tiếng sau…

– Sao ngươi cứ theo ta hoài vậy?

Như Nguyệt bực bội quát lên, lúc đầu Dương còn âm thầm theo sau, hiện tại đã chai mặt đến nỗi đi ngay sau lưng Nguyệt.

– Ta lo cho nàng…

– Tin ta gọi dì Linh đánh què chân ngươi không?

Dương nhe răng cười:

– Nàng không nỡ đâu…

– Ta… Hừ! Ta mặc kệ ngươi!

Như Nguyệt bực dọc đi tiếp, không thèm quay đầu nhìn Dương thêm cái nào.

Hai người một nam một nữ tiến sâu vào khu rừng hoang sơ gần di tích chiến khu D bên cạnh hồ Trị An.

Theo Dương biết được từ Google, nhiệm vụ của Như Nguyệt là điều tra về một bọn bắt cóc, bọn này gồm 3 tên, tên cầm đầu là Linh Tá cấp 3, hai tên còn lại là Linh Tá cấp 1.

Đấy cũng là thông tin Sài thành có được, Như Nguyệt, con gái thành chủ Sài thành, cháu nội của một vị Chúa Tể, hiện tại đã đột phá thành Linh Tá cấp 1, kết hợp tuyệt học Nguyệt Vũ cùng năng lực Hồ ly hóa, lại có kinh nghiệm một đời trong Ảo mộng vĩnh hằng, đương nhiên nàng thừa sức chiến đấu với ba kẻ kia.

Nhưng, thông tin Sài thành có được sao chính xác bằng thông tin Google có được! Bọn bắt cóc kia đúng là chỉ có ba người với cấp bậc Linh Tá, quan trọng là mục đích của bọn hắn, chính là bắt cóc phụ nữ để bán cho một tổ chức: Kinh Nguyệt giáo.

Đương nhiên Dương không thể nói cho Như Nguyệt biết điều này, thay vào đó là kiên trì theo sau chuẩn bị diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân quen thuộc…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200