12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 139
Phần 139

Dương rút con cu ra, mang theo một dòng máu đào tinh khiết, rồi lại đẩy vào…

Ẩm ướt, mềm mại, cửa mình Như Nguyệt hé ra đón nhận dương vật của tình yêu đầu tiên và có lẽ cũng là duy nhất của đời nàng…

– A… Sao to quá…

– Nàng thích không? – Dương vừa nhẹ nhàng đẩy đưa vừa hỏi.

Nguyệt bĩu môi bướng bỉnh:

– Không! Thấy ghét!

Dương phì cười, ôm eo Nguyệt chặt hơn và tăng tốc đưa dương vật xâm nhập cửa mình nàng…

Mở ra rồi khép lại, khép lại rồi mở ra, âm đạo Nguyệt không ngừng biến đổi để làm quen với dương vật to lớn của tình lang…

– A… Ư… Chàng là tên đáng ghét! A…

Ánh nguyệt sáng soi, mặt hồ tỏa bóng.

– Còn nàng thì rất đáng yêu…

Dương nói, rồi hôn vào gò má xinh xắn của Nguyệt…

Nhưng Nguyệt lại giở trò, nàng lém lỉnh né tránh, tung một chưởng vào ngực Dương đẩy hắn lui ra, dương vật của hắn cũng bị rút khỏi âm đạo nàng.

– A! – Dương kêu lên, còn Nguyệt cười tinh nghịch và quay đầu bỏ chạy.

Dương đuổi theo, bị Nguyệt phóng ba mũi kim cản bước, nhưng hắn kịp vận Ngự lôi thuật né được, đồng thời lao đến ôm lấy Nguyệt từ phía sau, vừa vặn thế nào mà khi vừa áp sát cũng là lúc Nguyệt đang nhón chân ưỡn người chạy về trước, thế là dương vật của Dương mượn thế chui thẳng vào âm đạo nàng.

– A… Thả ta ra…

– Sao nàng nghịch quá vậy!

Dương vừa mắng yêu vừa đẩy hông cho dương vật mình đẩy đưa vào âm đạo Nguyệt, một tay hắn ôm bụng Nguyệt không cho nàng chạy, một tay vịn lên gò ngực nàng.

Từng cú đẩy theo nhịp làm ngực Nguyệt cứ đàn hồi trên tay Dương, mềm, căng, mịn và mát rượi, hương tóc thơm lừng của nàng lan vào mũi hắn, tấm lưng mềm mại của nàng tựa vào ngực hắn, bờ mông tròn lẳng của nàng va đập vào đùi hắn…

Tuyệt trần…

Vừa bị dương xâm nhập âm đạo, lại vừa bị hắn nghịch phá đầu ti, người Nguyệt khẽ run lên từng cơn vì hạnh phúc và sướng khoái…

– Ai… Aa… Nhanh nữa đi chàng…

– Ủa? Ta tưởng nàng không thích!

Nguyệt nũng nịu:

– Đáng ghét! A… Ai…

Khi Nguyệt nói cùng là lúc Dương gia tốc dập mạnh hơn, da thịt hai người va vào nhau lạch bạch trong khi âm đạo Nguyệt nhễu đầy dâm thủy pha máu đào xuống đùi.

Dương thì dập càng lúc càng mạnh, tay mân mê gò ngực tròn của Nguyệt, tay còn lại hắn vịn gò má nàng, kéo xoay lại để hắn chồm tới hôn môi.

– Uhm… Uhm…

Nguyệt đã say trong mê tình, một tay nàng vòng ra sau bám lấy cổ Dương, một tay nàng vịn lên bàn tay hắn đang trên ngực nàng để khuyến khích hắn dày vò ngực nàng nhiều hơn nữa…

Rồi thì cũng đến lúc, vai thon khẽ run, Nguyệt rùng mình hưởng thụ cảm giác sướng khoái tột cùng mà Dương mang đến… Cả người nàng mềm dần rồi quỳ xuống đất.

Nguyệt đã lên đỉnh, nhưng Dương thì chưa, dương vật của hắn vẫn ẩm ướt giương ra ngay trước mặt nàng. Rồi trước ánh mắt bất ngờ của Dương, Nguyệt thẹn thẹn thùng thùng kề môi hôn vào đầu khấc hắn, dịu dàng và duyên dáng…

Khi Nguyệt rời môi, một vệt dâm thủy từ đầu khấc Dương còn vướng lại trên môi nàng như một sợi dây kết nối. Rồi môi nàng hé ra, ngậm vào và mút sạch dâm thủy sền sệt dính lại trên cái dương vật to tướng này.

Sướng không thể tả, Dương âu yếm vuốt ve mái tóc mượt của Nguyệt, mắt hắn và mắt nàng say đắm nhìn nhau trong khi lưỡi nàng đưa ra liếm quanh thân dương vật của hắn.

Rồi Nguyệt đẩy Dương nằm xuống, tiếp tục bú liếm dương vật, chăm sóc hai quả tinh hoàn của Dương, sau đó nàng trườn người hôn lên bụng Dương, liếm hai đầu ti cho hắn rồi trèo lên người Dương.

Cầm lấy dương vật của Dương, Nguyệt đem đặt vào âm đạo nàng…

– A… – Nguyệt rên lên khi dương vật Dương lần nữa tiến sâu vào nàng, dâm thủy ứa ra từng dòng.

– Chàng là tên bại hoại, sao nó to quá, lấp đầy cả chỗ đó của thiếp rồi… A…

Nói xong, Nguyệt quỳ thẳng người, cong eo ưỡn ngực và bắt đầu hẫy mông thực hiện quá trình giao hợp.

Dương nằm đấy, vừa hưởng thụ cơn sướng khoái nơi dương vật, vừa ngắm nhìn dáng vẻ diễm lệ tuyệt trần của Như Nguyệt, gương mặt nàng cứ ửng hồng đầy nét mê tình và dịu dàng say sưa nhìn hắn. Da nàng rất đẹp, tựa như đang tỏa ra ánh sáng mịn màng dưới ánh trăng, đôi gò ngực tròn căng với hai đầu ti hồng xinh xắn cứ nhấp nhô đàn hồi theo từng nhịp từng nhịp…

Dương với tay hái lấy, mân mê và âu yếm, 17 tuổi nhưng Nguyệt mang dòng máu của Hồ ly nên cơ thể nàng luôn phát triển theo chiều hướng gợi tình quyến rũ…

Gió thổi qua, mặt hồ long lanh gợn sóng dưới ánh trăng vàng…

Nguyệt khom người xuống để Dương có thể há mồm ngậm lấy đầu ti của nàng, eo nàng cong xuống, mông ưỡn ra, còn Dương chống chân dập hông cuồng cuồng nhiệt nhiệt.

Chàng là thái dương, thiếp là minh nguyệt…

Thiếu chàng thì nguyệt ảm đạm vô quang…

Rồi thì tình cũng sẽ chín, Dương vịn chặt eo Nguyệt, dùng hết công sức đưa dương vật dồn dập xông pha.

– Ư… A… A… Á…

– Nguyệt… ta… ta sắp…

– Bại hoại! Ra vào trong thiếp… A… A… Dùng tinh hoa của chàng… lấp đầy thiếp… A… Aa… Thiếp sướng…

Nguyệt co giật, Dương cũng co giật, đầu khấc dương vật cắm hẳn vào tử cung để tưới từng đợt tinh hoa trắng sữa…

Ngã lên ngực Dương, Nguyệt thõa mãn sung sướng đón nhận từng đợt tinh dịnh của hắn vào người, đến khi dương vật của Dương ngừng co giật, nàng ngồi dậy, vén mái tóc dài liếc Dương đầy tình ý và cúi xuống liếm sạch tinh dịch còn sót lại trên dương vật hắn…

Vuốt ve gương mặt xinh đẹp, Dương có chút tò mò:

– Những thứ này nàng học từ đâu vậy…

Nguyệt cười tinh nghịch:

– Bản năng của Hồ tộc.

Sau đó Nguyệt nghĩ ra điều gì, liền nheo mắt:

– Còn chàng, hình như đây không phải lần đầu của chàng…

– Ta… – Dương lúng túng.

– Nói! – Nguyệt đe dọa.

Dương giật bắn mình, ngoan ngoãn liệt kê ra nào là Như Mộng, nào là Như Lệ, nào là Tử Linh, rồi Hồng Ảnh, Phi Vũ, riêng Mỹ Liên, gian tình với người đã có chồng con vốn không phải chuyện tốt đẹp gì nên hắn không hề nhắc đến…

– Trong mơ đã vậy, ngoài đời cũng vậy, chàng là đồ bại hoại lăng nhăng! Ta phải trừng phạt chàng!

Nói bằng giọng lầm lỳ nguy hiểm, khắp người Nguyệt tỏa sáng, cơ thể nàng biến đổi theo chiều hướng gợi cảm hơn, ngực nở, eo thon, mông tròn và đôi chân miên man thon thả, cùng với bốn chiếc đuôi phía sau mông.

Chưa hết, nàng giơ tay lên, mười ngón tay chợt bật lên mười chiếc móng vuốt sắc nhọn…

Dương run như cầy sấy, sợ hãi hét lên:

– DÌ LINH ƠI CỨU CON!!!

Long Chúc Phong đang ngồi uống bia cùng Linh, nghe tiếng Dương kêu la thất thanh, hắn cười gượng:

– Hình như có gì đó sai sai…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200