12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 107
Phần 107

Hắc Long chiến Bạch Long, đúng là kỳ phùng địch thủ. Tuy chỉ là một trận đánh giữa hai thiếu niên trông chưa đến 20 tuổi, còn chưa đủ đẳng cấp để thực hiện những linh thuật hoành tráng mang tính hủy diệt, nhưng cũng đủ khiến những kẻ đang đứng xem hồi hộp tựa như đang xem một trận chiến sinh tử của hai cường giả đỉnh cao. Ở thế giới này, cuộc đời ai mà không mong được một lần tham gia trận đánh như vậy, ai mà không mong có một đối thủ ngang tài ngang sức như vậy…

ẦM!

Một vụ nổ khủng khiếp làm mắt đất rung chuyển khi hai chiêu thức khủng khiếp va chạm vào nhau, Dương và Sùng Hạo cũng bị bắn ra xa, vảy rồng đen trắng rơi rụng, máu đã xuất hiện trên cơ thể cả hai, nhưng dù trong lớp vỏ bọc nhưng vẫn dễ dàng nhận thấy hai vị hắc bạch song long này đang cười! Nụ cười thỏa mãn.

– Đây là tuổi trẻ của thế giới này sao?
Dương cảm thán, so sánh về mọi mặt, thế giới cũ của hắn giống như một bức tranh đơn điệu không màu và vô hồn, còn ở thế giới này, hắn có thể tung cánh tự do theo đúng nghĩa đen, để ngắm nhìn một thế giới tràn ngập sắc màu của tuổi trẻ, của yêu hận, của những điều kỳ diệu và của những cuộc phiêu lưu kỳ thú…

Trận đánh dường như đang đi vào hồi kết, tất cả mọi người nín thở dõi theo…

Sùng Hạo nhắm mắt, khắp cơ thể Bạch Long Bá Vương bùng lên thứ ánh sáng trắng chói lóa cùng với những tia lục lôi mạnh mẽ, Thuận Thiên kiếm trên tay hắn tỏa sáng hơn bao giờ hết.

Dương bay lơ lững trên không, thân thể Hắc Vũ Tiên Long cháy bùng trong huyết hỏa cùng hắc lôi hung tợn, hai tay hắn dang ra, Hắc kim thánh khải tan rã thành hàng trăm mảnh nhỏ rồi bay tản ra khắp xung quanh những mảnh này đồng loạt bùng phát huyết hỏa và hắc lôi rồi tụ thành từng thanh lôi hỏa kiếm nhỏ bay khắp bầu trời.

– KIẾM VŨ!

Tiếng vừa rồi không phải cá nhân Dương hô lên, cũng không phải cá nhân Hạo hô lên, mà là cả hai đồng thanh hô lên, khác ở chỗ, “vũ” của Hạo nghĩa là múa, còn “vũ” của Dương nghĩa là mưa!

Những thanh lôi hỏa kiếm như một cơn mưa đâm thẳng về phía Sùng Hạo, vừa lúc Sùng Hạo vung kiếm chém liên tục tạo ra những đường kiếm khí bén nhọn về phía Dương.

Ầm ầm ầm…

Hai luồng kiếm vũ liên tục va vào nhau ở khoảng giữa hai người, Sùng Hạo có lợi thế về Thần Bảo, còn Dương lại lợi thế về đế lôi đế hỏa hợp nhất nên kẻ tám lạng, người nữa cân.

Hai luồng kiếm vũ cuối cùng cũng hết.

Một người xem thở phào nói:

– Vậy là xong rồi phải không? Chúng đánh nữa là ta hồi hộp chết mất!

Người này vừa dứt câu thì sức mạnh của Dương và Sùng Hạo lại tăng vọt, một người dùng Nộ, một người tạm thời cởi bỏ Phong hồn xích.

Tiên Long Phát Nộ – Lôi Hỏa Cuồng

Bạch Long Phá Xích – Thuận Thiên Trảm

Nắm đấm chạm vào lưỡi kiếm!

RẦM!

Rung chuyển!

Nếu không phải có bốn vị tộc trưởng Tứ Linh tộc ở đây, có lẽ hòn đảo đã tan hoang trước sức công phá cấp Linh Vương của hai tên Linh Tá trẻ tuổi này.

Kinh ngạc không nói nên lời. Đủ mọi cảm xúc, hoảng sợ, ghen tỵ, kinh ngạc, hâm mộ, tự hào, khâm phục từ khắp các anh tài trẻ tuổi của bốn tộc, nhìn Dương và Sùng Hạo chiến đấu, cái danh nhân tài mà họ mang trên mình bấy lâu nay hóa ra chỉ là tự sướng.

Nhưng cảm xúc nhất vẫn là những người Long tộc, đó là hai kẻ “máu lai bẩn thỉu” mà trưởng lão hội thường xuyên lên án đây sao? Nếu như vậy thì họ ước gì bản thân cũng được lai như vậy a…

Tộc trưởng Long Thiên Đạo chết lặng nhìn Dương, đứa cháu ngoại mà bản thân lão chối bỏ đấy! So với đứa cháu nội vàng ngọc Long Ngạo thì hóa ra vàng ngọc này chỉ bằng sỏi đá. Hối hận, nhưng biết làm sao, lão chối bỏ cháu ngoại trong nhu nhược và cổ hủ, giờ lão tự biết bản thân không có tư cách gì để nhận lại đứa cháu ngoại này, khi mà tương lai của nó dường như chắc chắn còn huy hoàng hơn cả Long tộc!

Còn Dương và Sùng Hạo, sau pha đối đầu toàn lực, cả hai văng ra nằm trên đất, trạng thái Long hóa vẫn còn nhưng vảy rồng rụng rơi đầy đất, kết quả đành là hòa, vì nếu chiến tiếp, một trong hai hoặc cả hai có thể mất mạng.

– Hộc! Lần này hòa… hộc… lần trước ta thắng, nên tỷ số là 2 – 1! Hộc… – Dương gượng ngồi dậy, nhìn Sùng Hạo và nói.

Sùng Hạo cũng gượng dậy đáp:

– Là 2 đều! Hộc…

– Sao lại 2 đều?

Sùng Hạo đáp:

– Lần trước… hộc… ngươi đầu hàng!

– Vãi! Vậy cũng tính à?

– Tính chứ!

Cả hai cùng bật cười thoải mái dù cơ thể đang kiệt quệ và đau nhức.

– Hai tên điên!

Thấy Dương và Hạo đánh nhau đến lỗ đầu mà còn ngồi cười, Thủy Quỳnh mắng rồi bước ra dìu Sùng Hạo, Long Chúc Băng cũng bước đến chỗ Dương, bất chấp những ánh mắt của người trong tộc, riêng Phi Vũ tuy muốn ra, nhưng chưa chấm dứt quan hệ với Phi Âm, nếu nàng ra có thể gây chiến giữa ba tộc Long, Lân, Phụng nên đành cắn răng nhìn, dù trong lòng rất lo rằng Dương sẽ hiểu nhầm mình. Nhưng Dương hiểu, hắn nhìn sang chỗ Phi Vũ và mỉm cười như để báo cho nàng biết hắn hiểu ý nàng.

Trong Đông Long đảo, tứ linh cũng theo dõi trận đánh qua tượng đài tứ linh, Đông Long vỗ trán cười khổ:

– Hai cái thằng cuồng chiến này! Mâu thuẫn trong ý của ta đâu phải như vậy đâu…

Bắc Quy bật cười:

– Ha ha! Đúng là hiếu chiến như Rồng.

Nam Phượng lại cười bí hiểm:

– Nói cho các ngươi biết một chuyện… Khi truyền Thần lực, ta đã truyền luôn Phượng ấn cho tên dâm tặc kia…

– A! Ngươi cũng vậy sao? – Câu này là do Đông Long, Tây Lân, Bắc Quy cùng ngạc nhiên nói.

Cả bốn người nhìn nhau, sau đó bật cười.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200