12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 54
Phần 54

Đảo Bạch Long Vĩ là hòn đảo xa bờ nhất vịnh Bắc bộ, sở dĩ hòn đảo có tên như vậy là vì dựa theo một vài truyền thuyết, khi tổ tiên loài rồng từ thiên giới hạ xuống nhân gian, nơi rồng mẹ đáp xuống gọi là Hạ Long, nơi rồng con đáp xuống gọi là Bạch Long Vĩ.

Ngoài ra, Bạch Long Vĩ còn được cho là nơi Lạc Long Quân đánh bại Ngư Tinh Thần của Ngư Tinh tộc, khiến hòn đảo này trở thành nơi thiêng liêng thờ cúng tưởng nhớ chiến công của Lạc Long Quân suốt mấy ngàn năm qua.

Hòn đảo xanh mướt, bầu trời trong veo, xung quanh là biển êm thăm thẵm. Đột nhiên từ trong đảo phát ra một tiếng gầm rú phẫn nộ âm u, sau đó một hư ảnh khổng lồ gần như trong suốt bay lên giữa đảo, hình dáng trông như một con rắn khổng lồ, thân dài gần 80 mét, lại mọc chi chít là chân trông như một con rắn lai rết, chính là loài ngư tinh.

“Mẹ kiếp các ngươi! Tưởng thịt bổn thần dễ lắm sao?” Ngư tinh thần gầm to tức giận, thân hình trong suốt thỉnh thoảng lại chập chờn gần như tan biến, rõ ràng là linh hồn hắn đã yếu ớt vô cùng.

Từ dưới đảo, một thân hình vụt bay lên đối diện cái đầu mãng xà của ngư tinh thần. Thiếu nên anh tuấn thư sinh, sau lưng mang đôi cánh vô sắc phi thường đẹp, tay cầm khối ấn Sắc Mệnh Chi Bảo, chính là Vô Sắc Tiên Vũ, Nguyễn Hoài Bão.

Thân xác Hoài Bão hiện tại vốn là do sư phụ hắn nhập thể điều khiển, hắn nhìn tàn hồn ngư tinh thần bằng đôi mắt như vô hồn, cười khinh miệt: “Thần cái rắm! Chỉ là tàn hồn của một tên bại tướng, nếu không phải lúc đó Sùng Lãm lấy một địch hai thì cả ngươi lẫn giao long thần đều hồn phách cũng không còn rồi! Khôn hồn thì nằm im cho đệ tử của bổn ma cắn nuốt!”

Ngư tinh thần sửng sốt: “Ma? Ngươi nói ngươi là Ma?”

“Hoài Bão” cười lạnh: “Không chỉ là Ma, bổn ma còn là sư phụ của Sùng Lãm! Phong ấn tàn hồn ngươi ở đây là chính bổn ma bảo hắn làm!”

“Khốn nạn!” Ngư tinh thần chưa từng nguôi hận cũ, lại bị khơi dậy nên điên cuồng phóng tới há cái mồm khổng lồ định cắn Hoài Bão.

“CHUẨN BỊ NUỐT NÓ!” “Hoài Bão” gào to, tay cầm Sắc Mệnh Chi Bảo ấn giơ cao, một dòng chữ vàng hiện ra rồi cấp tốc hóa thành hư ảnh một con rồng vàng to chẳng kém ngư tinh thần, há miệng gầm to xông tới.

Long ảnh của thần bảo đối đầu tàn ảnh của thần xà, đầu rồng đầu rắn va chạm vào nhau, tạo thành một vụ nổ kinh thiên động địa, cây cối dưới đảo xào xạc ngã đổ, mặt biển vốn tĩnh lặng nổi lên những gợn sóng ào ạt, Hoài Bão gần đó bị chấn lui ra sau hàng trăm mét rồi mới vững vàng lại, liền lập tức phóng tới.

Hoài Bão vận Thực Thần Ma công pháp, há miệng hướng tới tàn hồn ngư tinh thần đang choáng váng sau cú va chạm, bắt đầu hút vào.

“KHÔNG! MẸ KIẾP! THẢ TA RA!” Ngư tinh thần vốn đã suy yếu đến cùng cực, chỉ còn chút hơi tàn gào thét phản đối, nhưng cơ thể hư ảo dài gần 80 mét nhanh chóng bị hút vào miệng Hoài Bão.

Hút sạch tàn hồn ngư tinh thần, Hoài Bão cả người nhộn nhạo nhức nhối, ọc ra một ngụm máu, vội hạ xuống mặt đất, ngồi vận công dung nhập linh hồn của ngư tinh.

Qua một thời gian, Hoài Bão mới dần mở mắt.

Thực Thần Ma thành công tiến vào tầng hai!

Hoàn Kiếm tông, một trong những tông phái hùng mạnh nhất Việt Nam, nơi đây có một cấm địa mà ai nghe đến cũng thèm nhỏ dãi nhưng không mấy ai dám nghĩ đến chuyện đột nhập. Hồ Hoàn Kiếm!

Hồ Hoàn Kiếm, nước hồ xanh lục phẳng lặng có vẻ như yên bình êm ả, nhưng ai cũng biết dưới đáy hồ từng cất giấu một trong 12 Thần Bảo: Thuận Thiên kiếm, lại càng biết đây là nơi tọa lạc của một trong tứ linh: Quy Thần.

Là Thần đấy! Một vị Thần chân chính! Lấy toàn bộ mỹ nhân của nước Việt ra làm thù lao, cũng không ai dám đưa đầu vào đoạt kiếm, trừ một số thằng tỏ ra nguy hiểm. Nhiều người thường nói đùa rằng từng có một vị Chúa Tể tắm khỏa thân dưới hồ mà không biết bơi nên bị chết đuối, lại có người nói là vị Chúa Tể ấy bị trấn nước mà chết, nhưng ai cũng biết lý do thực sự làm hắn vong mạng.

Giữa hồ Hoàn Kiếm có một gò đảo nhỏ, trên đảo dựng một ngọn tháp thờ Quy Thần nên được gọi là Tháp Rùa. Bên cạnh tháp rùa, một thiếu niên tóc trắng ngồi xếp bằng vận công, quanh người hắn phát ra những vòng sáng đỏ đan xen lẫn nhau, trông như những sợi xích, đếm ra thì có 12 sợi màu đỏ máu, 12 sợi xích này lấy thiếu niên làm trục không ngừng xoay tròn quanh người hắn.

Sùng Hạo không mặc áo, lộ ra cơ thể gọn gàng nhưng cơ bắp chắc khỏe, cả người vận lực nổi đầy gân xanh, sau một hồi lâu yên tĩnh, một trong 12 sợi xích đỏ bất ngờ lóe sáng rồi đứt ra và biến mất, chỉ còn lại 11 sợi. Sùng Hạo mở mắt, phát hiện ra Quy Thần đã đứng nhìn hắn từ lúc nào.

“Sư phụ.” Sùng Hạo cúi đầu chào lão già.

Quy Thần gương mặt già nua, râu tóc bạc trắng gật gù: “Mới đây đã phá được tầng 2 rồi, nhưng vẫn còn 11 tầng phong ấn nữa…”

Sùng Hạo có phần bực bội: “Thật là vướng víu, phá sạch luôn có phải hay không?”

Quy Thần bật cười: “Phá sạch? Để một thằng trẻ trâu như ngươi mang linh lực Thần cấp đi phá banh cái đất nước này hay sao? Chưa kể đây là phong hồn xích của Xích Vũ Tiên Tử Âu Cơ, đừng nói là ngươi, ngay cả ta cũng không phá hết được!”

Quy Thần cười xong lại cúi đầu hoài niệm: “Nói về phong ấn, dù là Long Quân cũng không thể sánh bằng Âu Cơ, còn nhớ trận “đánh ghen” lịch sử đó, Long Quân một mình đánh với Giao Long Thần và Ngư Tinh Thần, còn Xích Vũ Tiên Tử Âu Cơ đánh với tình địch Cửu Vỹ Thần Hồ một trận long trời lở đất, cuối cùng Cửu Vỹ bị nàng phong ấn vào một nơi mà đến Long Quân cũng không biết là nơi nào… càng không dám hỏi đến, haha…”

Sùng Hạo nghe xong mà trợn mắt há mồm, thì ra ông già mình cũng sợ vợ như ai…

Quy Thần lại trầm ngâm: “Lại nói về ngươi… Mẹ ngươi tạo ra 13 tầng Phong Hồn Xích là muốn tốt cho ngươi, cũng là lo cho con dân nước Việt thôi…”

Quy Thần nói tiếp: “Khi xưa, Âu Cơ sinh ra 101 quả trứng, 100 anh chị của ngươi đều nở ra bình thường, chỉ có ngươi lại khác biệt, ở lỳ trong trứng không chịu ra, mà còn là một quả trứng 5 màu!”

Sùng Hạo ngạc nhiên, trước đây hắn chỉ nghe Quy Thần kể chuyện mới nở ra liền ăn sạch vỏ trứng, không biết chuyện trứng của mình có 5 màu: “Đó là những màu gì thưa sư phụ?”

“Trắng – Lam – Lục – Vàng – Đỏ! Mà lạ lùng hơn là tư chất linh hồn ngươi cũng có 5 màu, chính là 5 màu này!” Quy Thần nói, chuyện này lão chưa từng nói với ai, cũng không cho phép Sùng Hạo để lộ tư chất linh hồn mình, lão biết một kẻ mang cùng lúc 5 loại tư chất sẽ gây ra chấn động cỡ nào!

Quy Thần nói tiếp: “Ngươi rất cứng đầu, không ngờ lại lỳ lợm ở mãi trong trứng, lại còn biết tu luyện, trải qua mấy ngàn năm, vậy mà ở trong trứng luyện đến Thần cấp!”

“Quái thai!” Sùng Hạo vô thức mắng một câu, nhưng chợt nhớ là đang kể về mình, liền xấu hổ tự vả miệng một cái.

Quy Thần cười hả hê, lại nói tiếp: “Ngươi nghĩ xem, một đứa trẻ sơ sinh mang linh lực Thần cấp sẽ kinh khủng như thế nào, sẽ gây ra tai họa cỡ nào? Chỉ một cái quấy khóc thôi cũng đủ làm một tòa thành tang hoang! Chính vì vậy mà mẹ ngươi chỉ còn cách tạo cho ngươi 13 tầng Phong Hồn Xích, chờ ngươi dần trưởng thành, đạt đủ cảm ngộ thì phong ấn sẽ dần phá vỡ, đến cuối cùng ngươi sẽ trở lại thành Thần!”

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200