12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 187
Phần 187

Dương nằm trên mặt đất đón nhận những cú đấm vô lực của Diễm, hắn không giải thích, bởi hắn hiểu trong lúc này thì bất cứ lời giải thích chính đáng nào cũng trở thành lời ngụy biện của một tên xảo trá đê tiện…

– Ồn ào!

Giọng như đường mật của Hồng Hương khẽ quát lên, một dây hoa hồng vươn dài vỗ vào trán Diễm làm nàng ngã ra bất tỉnh.

Dương vội gượng dậy đỡ lấy Diễm, xem xét nàng rồi tức giận nhìn về cái lồng đang bao bọc Hồng Hương và My:

– Cô làm gì vậy!

Từ trong lồng, tiếng Hồng Hương vọng ra:

– Ta thề không làm tổn thương các ngươi chứ không thề sẽ để các ngươi tùy ý gây ồn ào nơi này!

Một câu nói mang ý nghĩa rõ ràng, nhưng lại khiến Dương suy tưởng đến một vấn đề khác, liền nghi ngờ hỏi:

– Diễm My sao rồi?

Hồng Hương nghi hoặc:

– Ý ngươi là sao? Ta có thể làm gì con bé chứ?

– Làm sao chắc chắn được? Thả My ra cho ta xem!

Hồng Hương nhướng mày đầy nguy hiểm:

– Nhóc con, ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?

Dương dường như hạ hỏa, dịu giọng đáp:

– Ta chỉ muốn chắc chắn là My vẫn an toàn…

Hồng Hương nhìn Dương chăm chú, sau đó cái lồng cầu được kết từ dây hoa hồng thu lại vào đất, để lộ My và Hồng Hương đang đứng đối diện nhau.

Đặt Diễm nằm tạm trên mặt đất, Dương từ từ tiến đến, ra vẻ như đang muốn xem tình hình cơ thể My, nhưng thật ra trong đầu hắn đang trỗi lên một cảm giác mãnh liệt, rằng phải mang My và Diễm chạy ra khỏi đây dù là liều mạng…

Khi Dương đang tiến đến, Hồng Hương tựa như hờn dỗi:

– Hừ! Làm mất cả hứng thú, hai ngươi cút khỏi đây ngay!

– Không phải hai mà là ba người! – Dương cãi.

Hồng Hương hỏi:

– Ta có hứa sẽ để tất cả các ngươi rời khỏi đây ư?

Đúng như những gì Dương đang lo lắng, hắn tức giận nhìn Hồng Hương, nghiến răng mắng:

– Quả nhiên là vậy! Ngươi đúng là thứ đàn bà tráo trở đê tiện!

Bị chửi, Hồng Hương ngạc nhiên:

– Ngươi không sợ chết sao?

Dương đáp:

– Sợ chứ! Nhưng ngươi mới là người nên sợ, nếu ta chết thì Diễm My chắc chắn sẽ không đưa linh lực cho ngươi nữa đâu! Còn nếu định bắt ta làm con tin để uy hiếp thì sẽ đến lúc ngươi phải hối hận!

– Lắm mồm! – Hồng Hương phất tay, một nhóm hoa hồng vươn ra định trói lấy Dương nhưng hắn kịp dùng Ngự Lôi Thuật nhảy xa ra để tránh…

– Hắc Ma Đế Lôi!

Hồng Hương kinh ngạc nói, liền buông Diễm My đang nhắm mắt như ngủ say ra, đồng thời vẫy tay cấp tốc dùng hoa hồng tạo thành một cái lồng lớn bao bọc nàng và My, cách ly khỏi Dương.

Điều này làm Dương hết sức ngạc nhiên, bởi theo lý thì Hồng Hương đâu cần phải tỏ ra kinh ngạc và đề phòng cẩn mật như vậy?

Tò mò, Dương thử tạo ra một thanh hắc lôi kiếm rồi xông đến chém vào bức tường hoa hồng, nhưng giống như trứng chọi đá, bức tường không một vết trầy, ngược lại Dương còn bị hoa hồng vươn ra trói chặt tứ chi.

Bị trói chặt tứ chi, Dương chuyển sang chơi võ mồm:

– Mẹ kiếp con mụ khốn nạn! Thả My ra cho ta!

Cái lồng biến mất, Hồng Hương nhìn Dương bị khóa chặt và thở phào:

– Xem ra ta chỉ lo xa…

Thấy Dương chửi rủa, Hồng Hương vẫy tay dùng dây hoa hồng trói luôn mắt và miệng Dương cho hắn im, chỉ chừa lại lỗ tai và lỗ mũi cho hắn thở rồi nói:

– Ta chỉ giữ cô bé chứ không hề làm tổn hại ai, hơn nữa ngươi có thể đến thăm bất cứ khi nào ngươi thích…

– Hồng Hương!

Một tiếng quát nghe có phần giận dữ phát ra từ phía cửa, Dương không thể nhìn nên không biết rằng, một bóng mình tuyệt sắc vừa bước qua gương, và khi chân nàng chạm đất, tựa như một làn gió lan ra làm cả vườn hoa hồng vốn héo úa liền trở lại tươi tốt rạng ngời…

– Vy Ái, ngươi về rồi… – Hồng Hương mừng rỡ nói.

Vy Ái nhìn Dương bị trói chặt, nhìn Diễm đang ngất trên đất và nhìn My đang ngủ say, sau đó nhìn sang Hồng Hương:

– Những người này đều là người thân của Diễm Kiều, thả họ ra đi!

Hồng Hương ngoan ngoãn gật đầu:

– Được… được… Mau gọi Diễm Kiều về cho ta, ta muốn gặp Diễm Kiều…

Vy Ái lắc đầu:

– Không thể…

– Tại sao lại không thể?

Vy Ái im lặng không đáp, Hồng Hương hoang mang:

– Chẵng lẽ… chẵng lẽ Diễm Kiều… chết rồi?

– Là ai? Ai đã giết Diễm Kiều? Là ả Tử Linh đáng ghét kia phải không?

Vy Ái trấn an:

– Hồng Hương! Diễm Kiều chưa chết, chỉ là tạm thời ngủ để quên đi nỗi đau, nàng ta nhất định sẽ trở về! Ngươi hãy ngoan ngoãn ngủ yên đi!

– Không! Ta phải đi, ta phải giết ả Tử Linh đáng ghét kia để trả thù!

Vy Ái ngăn cản:

– Dừng lại! Nếu bước ra khỏi đây ngươi sẽ chết ngay lập tức, chẳng lẽ ngươi muốn công sức của Diễm Kiều và Phi Công trở thành vô nghĩa sao?

Hồng Hương nức nở:

– Ta không cần biết, ta phải giết ả! Diễm Kiều và Phi Công yêu nhau có gì sai chứ? Tại sao hết lần này đến lần khác làm hại họ?

Vy Ái cũng bật khóc:

– Đủ rồi! Diễm Kiều đã mất chồng, mất con, nếu mất cả ngươi thì cô ta còn chịu đựng nổi sao? Nghe lời ta, Diễm Kiều không hề muốn trả thù…

– Không muốn thì sao? Chẳng lẽ cứ để kẻ ác nhởn nhơ, còn người vô tội nhất lại phải gánh chịu tất cả nỗi đau?

Vy Ái lắc đầu:

– Người đau đớn nhất hiện tại chính là Tử Linh… Và có lẽ… tất cả thù hận rồi sẽ được một người giải quyết, không theo cách này thì sẽ theo cách khác…

– Là ai?

– Hắn… – Vy Ái chỉ tay vào Dương, tên này vẫn đang bị trói tay bịt mắt…

Khi Dương mở mắt ra thì đã không còn khu vườn hoa hồng trước mắt, chỉ còn một bầu trời xanh trong rộng lớn…

– Anh tỉnh rồi! – Giọng quen thuộc của My cất lên, Dương ngồi dậy và nhận ra bản thân đang ở phía trên hầm mỏ, xung quanh là ba người nhà họ Châu cùng Đại Nhật Chúa Tể.

Không cần nói Dương cũng đoán được, rằng cuộc chiến giữa hai nhà Châu – Phạm và trận đánh giữa Long Hán cùng Hải Hạ đều được Hồ Đại Nhật giải quyết, Long Hán đã mang Diễm về Long cung còn Hải Hạ cũng chạy về Tử cung. Còn lý do bọn hắn thoát ra được chắc chắn là do người tên Vy Ái kia…

Nghĩ đến đây, Dương vội đứng bật dậy nhìn xuống hố sâu.

Hiểu được suy nghĩ của Dương, My nói:

– Khi em tỉnh dậy thì cánh cửa đã biến mất rồi…

– Biến mất?

Dương hỏi lại, cánh cửa biến mất thì đáng tiếc, nhưng mảnh nghịch thiên kiếm hắn dùng làm chìa khóa cũng đã biến mất theo cánh cửa…

Dương lắc đầu ngao ngán, không thể ngờ rằng chỉ một chuyến đi đào mỏ mà lại rắc rối đến kỳ lạ…

Thấy Dương trầm ngâm, Hồ Đại Nhật đến vỗ mạnh lên vai hắn:

– Nhóc! Nghe nói ngươi đến đây đào mỏ hả?

– Dạ… Nhưng chưa tìm được… – Dương gật đầu đáp.

– Ừ! Tìm nhanh đi, rồi giúp ta đi một chuyến…

– Đi đâu ạ? – Dương hỏi.

– Bắc bộ Hà Thành, Như Nguyệt mất tích rồi!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200