12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 85
Phần 85

Một buổi sáng như mọi buổi sáng khác, Dương hiện đang tập luyện khống chế Huyết Ảnh Yêu Hỏa, ngọn lửa này càng lúc càng khó khống chế, nhưng Dương không nói Hồng Ảnh biết vì sợ nàng lo lắng, chỉ lén chịu đựng một mình.

– Pa pa! Con ra suối chơi nha!

– Ừ! Trưa nhớ về ăn cơm nhé!

Bảo Ngọc ngày càng hoạt bát ham chơi, cô bé đã làm quen được với Thiên Ảnh thú, thỉnh thoảng lại cưỡi thỏ và dẫn theo Thiên Ảnh ra ngoài dạo chơi.

Hồng Ảnh cũng dần khỏe lại, đã có thể đi đứng tự nhiên, linh lực cũng khôi phục đến mức độ mà Dương nghĩ là khoảng Linh Tá.

– Thứ gì có thể khiến một vị thần trở nên suy yếu như vậy? – Nhiều lần Dương tự hỏi, nhưng không ai cho hắn đáp án.

Có lần hỏi Hồng Ảnh, nàng chỉ đáp gọn:

– Ngươi không nên biết!

Nói về Hồng Ảnh, nàng khó ngủ, nhưng mỗi khi ngủ sẽ ngủ rất say, dậy rất trễ. Khi Bảo Ngọc và hai con thú cưng đi xa khuất mới thấy nàng bước ra khỏi nhà, Hồng Ảnh vận quần thun áo hai dây đơn giản đứng uể oải vươn vai, thân hình tuyệt mỹ như nhẹ đưa trước gió.

– Sư phụ! Chào buổi sáng!

– Ừ! Chào buổi sáng! Sao mới sáng ra đã đầy mồ hôi thế này!

Hồng Ảnh đáp rồi tiến lại, lấy tay áo của chính nàng thấm mồ hôi cho đệ tử.

Khi một cô gái hoạt bát đột nhiên trở nên dịu dàng sẽ phi thường quyến rũ. Cảm nhận bàn tay mềm mại và hương thơm tươi tắn của sư phụ, tim Dương xao động.

– Sao người ngươi nóng quá! Huyết hỏa mất kiểm soát rồi sao? Sao không nói ta biết? – Hồng Ảnh lo lắng hỏi.

Nhìn ánh mắt lo lắng của sư phụ, Dương chợt có cảm giác như nàng là vợ hiền đang lo cho chồng, liền đánh liều choàng tay ôm Hồng Ảnh vào lòng.

– Không phải huyết hỏa mất kiểm soát…

– Ngươi làm gì đấy? Lửa đốt hư não rồi à?

Bị Dương bất ngờ ôm lấy, Hồng Ảnh định thoát ra nhưng không hiểu vì lý do gì mà thân thể nàng chợt mềm nhũn, chỉ muốn tựa vào hắn, hưởng thụ cảm giác yên bình dễ chịu này…

Dương kề môi vào tai Hồng Ảnh, thì thầm:

– Mà là nàng làm tim ta mất kiểm soát…

Một câu đơn giản, nhưng khiến mặt Hồng Ảnh trở nên nóng bừng, tim nàng đập rộn, trong lòng bối rối tự hỏi: “Hắn nói hắn yêu ta sao? Hay chỉ kiếm chuyện để lợi dụng ôm ta? Hay là hắn thích bị đòn giống cô ả thích bạo dâm kia sao?”

Dương cảm thấy Hồng Ảnh không hề phản ứng, liền được đà lấn tới.

– Sư phụ, ta y…

Dương chưa kịp nói, đột nhiên mặt đất dưới chân hắn rung chuyển, Hồng Ảnh lập tức phản xạ, nắm Dương kéo hắn ra sau lưng nàng, còn nàng nhìn về khoảng không ngay trước sân nhà.

– Động đất hả sư phụ?

Hồng Ảnh nghiêm trọng nói:

– Ngươi mau rời khỏi đây!

Ngay trong lúc Hồng Ảnh nói, ngay sân nhà xuất hiện một khe nứt dài hơn mười mét, trông hệt như vết nứt của thủy tinh, nhưng khác ở chỗ vết nứt này xuất hiện giữa không gian, giống dạng khe nứt bí cảnh Dương từng thấy, nhưng lớn hơn nhiều.

– Nhưng còn sư phụ…

– Còn nhưng nhị gì, chạy nhanh! Cứ mặc kệ ta!

Hồng Ảnh quát tháo, nhưng Dương có thể cảm nhận rõ rằng nàng đang run sợ.

– Còn không mau chạy đi!
Hồng Ảnh bực tức, định tung chưởng đẩy Dương bay đi, nhưng hắn lại bất ngờ nắm lấy tay nàng.

– Ta không đi! Lần này ta sẽ bảo vệ nàng!
Dương nói, hoàn toàn chân thành, dù tính tình có bại hoại thế nào, hắn cũng không thể bỏ mặc một cô gái đang run sợ trước điều gì đó, dù là điều đó kinh khủng đến mức nào đi nữa.

– Ngươi là tên đần độn! – Hồng Ảnh mắng, nhưng ánh mắt nàng rơi ra những giọt nước mắt cảm động…

Khe nứt hé mở, tạo thành một lực xoáy khủng khiếp cuốn Hồng Ảnh và Dương vào trong…

Khi Dương nhìn thấy lại thì xung quanh chỉ có một màu tối đen như mực, lạ ở chỗ hắn vẫn nhìn rõ cơ thể mình và Hồng Ảnh dù không có bất cứ nguồn sáng nào chiếu đến.

– Đây là đâu?

RẦM!

Dương vừa nói xong thì một âm thanh to khủng khiếp vang lên, nghe như tiếng một quả bom nổ, nơi Dương đứng cũng rung chuyển mạnh mẽ.

– Đây là bên trong vết nứt phong ấn của Lạc Long Quân! Khi vết nứt này rách ra, chênh lệch áp suất linh lực sẽ khiến tất cả sinh vật có linh hồn gần nó bị hút vào trong. – Hồng Ảnh đáp, mặt nàng tái xanh vì run sợ.

– Vết nứt phong ấn của Lạc Long Quân?

ẦM ẦM

Lại có âm thanh như một gã khổng lồ đang cố gắng đập phá một tòa nhà cũng khổng lồ.

– Đúng vậy, dù Lạc Long Quân phải hy sinh tính mạng để phong ấn Việt Nam và biển Đông, nhưng qua trăm năm nghìn năm, phong ấn này như đang bị thế lực bên ngoài công phá, tạo thành các vết nứt.

– Thế lực bên ngoài? Vậy Việt Nam không phải đất nước duy nhất còn tồn tại sao? – Dương hỏi, hắn từng nghe Google nói như vậy.

– Có thể là phải, cũng có thể là không. Nhưng những tiếng động này chắc chắn là của những thứ muốn phá vỡ phong ấn!

Hồng Ảnh buồn bã kể:

– Từ rất lâu rồi, khi đó ta còn rất nhỏ, vì ham chơi mà vô tình bị hút vào khe nứt này… Ta bị nhốt trong này bảy ngày, lúc nào cũng tăm tối, lúc nào cũng nghe những âm thanh đáng sợ và những chấn động không ngừng…

Nghe đến đây, Dương đã hiểu tại sao Hồng Ảnh mất ngủ và sợ ma, một đứa bé bị nhốt bảy ngày trong bóng tối, lúc nào cũng nghe tiếng đập phá khủng khiếp và cảm nhận từng cơn chấn động kinh hoàng, hỏi sao mà không ám ảnh.

– Đến ngày thứ bảy, có một người xuất hiện, người cứu ta và vá lại phong ấn. Từ đó ta bái người làm sư phụ và đảm nhận trách nhiệm canh giữ khe nứt này… Lúc ngươi đi, khe nứt này lần nữa rách ra, và rách một lỗ rất lớn, khiến ta phải dùng toàn bộ sức mạnh mới vá được, lúc đó ta còn tưởng không còn sống đến lúc ngươi về…

Dương an ủi:

– Chẳng phải sư phụ vẫn khỏe sao, ta cũng khỏe, rồi sẽ có người đến cứu chúng ta…

Hồng Ảnh lắc đầu:

– Không kịp đâu… Vết nứt lần trước rất lớn, vừa mới vá lại chưa lâu, lần này lại xuất hiện, tuy rất nhỏ nhưng cũng rất nhanh sẽ rách toạt ra thôi…

– Vậy làm sao để khâu lại vết nứt? – Dương hỏi.

– Có vài cách, cách ta dùng là kết hợp Hỏa Thần lực với Không Gian linh lực để hàn lại… Với vết nứt thế này chỉ cần một lượng Thần lực nhỏ, nhưng sức ta hiện tại… A đúng rồi!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200