12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 97
Phần 97

Dương đỡ Phi Vũ ngồi dậy, cho nàng dựa lưng vào ngực hắn, còn hắn đê tiện kề mũi vào cổ Phi Vũ ngửi sâu hương da thơm ngát của nàng, gây cho Phi Vũ cảm giác nhồn nhột.

– Da chị thơm quá…

Phi Vũ tay chân yếu ớt, vô lực chống cự, chỉ có miệng là còn sức mắng:

– Tên đốn mạt! Thả ta ra nếu không Phi Âm sẽ giết ngươi! A! Không được chạm vào ta!

Lúc Phi Vũ đang nói, Dương đã một tay ôm làn eo thon thả của nàng, tay còn lại gỡ tay Phi Vũ ra khỏi ngực nàng để dùng bàn tay hắn thay thế, cảm giác căng tròn mềm mại của bầu ngực tươi nguyên khiến dương vật của Dương trỗi dậy, cọ nhẹ dưới lưng Phi Vũ. Còn môi Dương thì nhẹ liếm chiếc cổ thơm tho mềm mại của nàng.

Dương tạm dừng liếm cổ Phi Vũ:

– Phi Âm? Em phải cảm ơn hắn nha, nếu không nhờ hắn chỉ dạy thì em đã chết dưới kiếm của chị a… – Nói xong, Dương hôn cổ Phi Vũ rồi liếm dần lên sau má nàng.

– A… Đừng mà…
Phi Vũ lúc này cảm thấy vô cùng khó chịu, một phần vì cảm giác nhục nhã đau đớn khi bị một thằng nhóc đáng ghét đùa giỡn thân xác mình, một phần lại vì cảm giác kích thích kỳ lạ khi nhắc đến chồng sắp cưới trong khi ngực, eo và gương mặt nàng đang bị kẻ khác xâm chiếm.

– Sao lại đừng? Không phải chị cũng thích sao?

Dương thì thầm vào tai Phi Vũ, tay hắn khều nhẹ đầu ti tươi hồng của nàng và nói tiếp:

– Xem nó đang cứng lên này…

– Đê tiện! Thả ta ra, nếu không cả Phượng Hoàng tộc và Kỳ Lân tộc sẽ giết ngươi!

– Chị dùng nước hoa gì mà thơm quá… Ngực lại mềm ơi là mềm, căng ơi là căng… Xem đùi có mềm như ngực không nào… – Dương phớt lờ lời đe dọa, vừa vuốt ve vừa khen Phi Vũ, tay hắn vuốt xuống tách đùi nàng ra.

– Không được sờ vào đó! Ta sẽ giết ngươi!

Phi Vũ nhục nhã và hoảng sợ, nhưng cơ thể yếu ớt của nàng vô phương chống cự. Mắt đẹp buồn bã nhìn đôi chân vô lực bị bàn tay Dương tách ra, răng nghiến chặt cố phủ nhận cảm giác kích thích nơi bầu ngực và cảm giác nhồn nhột nhưng thoải mái nơi đùi non.

Nếm trải làn da đùi mềm mịn đến trơn trượt của Phi Vũ, Dương tham lam chen tay vào sâu hơn, chạm tay vào làn môi đỏ hồng đang ẩn giấu dưới vườn lông xinh xắn.

– A… Dừng lại!

Phi Vũ hoảng sợ tột độ, bị tay Dương nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác nhục nhã xen lẫn sướng khoái khiến âm đạo tươi nguyên của nàng dần trở nên long lanh ướt át. Phi Vũ muốn thoát ra, muốn vẫy vùng nhưng nào có sức, những đợt vùng vẫy vô lực của nàng trở thành những lượt cựa mình ôn nhu, khiến Dương càng thêm kích thích.

– Ha ha! Ướt hết rồi này! Chị cảm thấy thế nào?
Dương khoái trá hỏi, ngón tay dần đưa sâu vào khe động tình mềm mại của Phi Vũ khiến nàng không kềm được, răng cắn môi rên lên một tiếng khe khẽ.

– Ư… Đừng…

Cảm thấy chưa đủ kích thích, tên đồi bại Võ Phi Dương tạm thời buông tha Phi Vũ để cởi quần áo hắn ra, sau đó lại ngồi ôm nàng từ phía sau như ban đầu, một tay xoa bầu ngực to tròn trĩnh, một tay chui vào âm đạo kêu gọi dâm thủy tiết ra.

– Tên đê tiện… Ư…

Phi Vũ cảm thấy người nàng càng lúc càng nóng, dục hỏa bốc lên khiến đôi gò má ửng hồng gợi cảm và bị Dương hôn liếm. Ngực hắn áp vào lưng nàng, tạo cảm giác ấm áp mà mềm mại như thể da thịt hai người đang hòa tan vào nhau. Nơi đầu ti và âm đạo bị tay Dương nghịch phá khiến vai thon đôi lúc lại khẽ run, eo mềm uốn ưỡn còn đôi chân thon cứ nhè nhẹ cựa quậy, khiến mông nàng cũng khẽ động cọ vào dương vật cứng và nóng hổi của Dương đang áp sát ngay phía sau.

– Thế nào, chuẩn bị nếm thử bảo kiếm của ta nhé?
Khi cảm thấy âm đạo của Phi Vũ đã đủ ướt, Dương khoái trá làm dương vật khẽ giật mấy cái, gõ vào phía trên mông nàng.

– Đồi bại! Không được cho cái thứ ghê tởm đó chạm vào người ta!

– Ghê tởm nhưng nàng sẽ thích mê cho xem… Ha ha…

– Ngươi tính làm gì? Buông ta ra!

Dương cười khoái trá, dang tay ôm đùi Phi Vũ, bế nàng lên trong tư thế ngồi quay lưng về phía hắn cho dương vật nóng hổi của hắn tiếp xúc với âm vật ẩm ướt của nàng.

– Đừng… Không được… Tha cho ta… Đừng…

Phi Vũ lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt nhục nhã trào ra. Khoảnh khắc âm vật Phi Vũ hôn vào dương vật của Dương, nàng biết bản thân đã hoàn toàn khuất phục, chỉ mơn trớn nhẹ nhàng, nhưng dương vật của Dương cũng đủ tạo cho Phi Vũ thứ khoái cảm kỳ lạ, khiến nàng thèm muốn dù là căm ghét, khiến nàng tò mò dù là nhục nhã, khiến nàng chờ đợi dù là lo sợ, những tiếng rên khe khẽ dần đong đưa…

Chỉ mơn trớn phía ngoài nhưng dương vật của Dương cũng bị dâm thủy bôi trơn phần lớn, thậm chí còn có một giọt dư ra thành một sợi tơ long lanh chảy xuống khỏi đầu khấc hắn. Quá trình bôi trơn hoàn tất cũng là lúc cuộc giao hoan bước vào giai đoạn chính.

Dương khá dễ dàng xoay người Phi Vũ lại, vẫn ngồi trên đùi hắn nhưng lúc này hai người đối diện nhau. Nhìn nước mắt giàn dụa trên gương mặt đẹp đang đậm nét mê tình, Dương cảm thấy lương tâm có phần cắn rứt nhưng vẫn không bằng dương vật đang vô cùng cứng rắn.

Phi Vũ cũng được nhìn rõ ràng gương mặt Dương, hóa ra không đáng ghét như nàng vẫn nghĩ, gương mặt hắn tuy vẫn còn chút ngây ngô niên thiếu nhưng rất anh tuấn hấp dẫn, dễ dàng gây ra cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Trong lúc Phi Vũ chìm trong cảm giác vừa mê vừa hận, Dương đã bắt đầu đưa bảo kiếm của hắn xâm nhập vào cấm cung của nàng, ban đầu chỉ là những đợt đẩy đưa thăm dò phần ngoài, và Dương phát hiện ra Phi Vũ vẫn còn trinh.

– Nếu Phi Âm biết nhờ hắn mà ta được phá trinh nàng thì chắc hắn cắn lưỡi mà chết nha… – Dương cười mỉm châm biếm.

– Đừng… ta sai rồi… tha cho ta… A!

Chính lúc Phi Vũ tuyệt vọng, đại dâm tặc ác độc ti tiện vô đối Võ Phi Dương buông tay, thân thể Phi Vũ tự hạ xuống, đồng thời mông Dương hẫy lên, hai bộ phận sinh dục cắm khít vào nhau, Phi Vũ kêu lên đau đớn.

– Phá trinh vợ chưa cưới của kẻ thù thì phê lòi nha…

Nhìn Phi Vũ thổn thức một hồi, Dương ôm mông nâng nàng lên rồi lại hạ xuống, máu đào theo dương vật chảy dọc xuống

– Bỉ ổi… A… Đồi bại… Ư… Dâm tặc… Ai… Ta hận ngươi…

Phi Vũ khóc lóc chửi rủa, nhưng mỗi tiếng chửi của nàng lại kèm theo một tiếng rên, bởi mỗi lần nàng chửi lại bị Dương nâng mông lên, mỗi lần chửi xong hắn lại buông mông nàng xuống, âm đạo cứ thế khép vào rồi lại bị bảo kiếm của Dương tách ra.

– Biến thái… Á… Đê tiện! A… Hạ lưu… Ai… Uhm… Uhm…

Sau một hồi bị dương vật của Dương tấn công dồn dập thì Phi Vũ cũng hoàn toàn bại trận, miệng vẫn chửi, nhưng câu sau lại mang nhiều tình ý hơn câu trước, rõ ràng là bị cái dương vật kia khiến cho sướng mê, cuối cùng nàng chủ động cúi mặt xuống hôn vào môi Dương, cho hắn đón nhận môi lưỡi thơm ngọt của nàng trong bất ngờ và sướng khoái.

Trinh tiết là gì chứ? Nàng muốn gìn giữ nó trong đau khổ hay mất đi trong sướng khoái? Nàng có chắc hiện tại chịu khổ thì sau này nàng sẽ sướng, và nàng có chắc hiện tại nàng sướng thì sau này nàng phải khổ? Chẳng phải đều phụ thuộc vào người đàn ông mà nàng chọn hay sao? Đằng nào cũng vậy, tương lai có thể lệ thuộc, nhưng hiện tại chắc chắn được chọn, sao không chọn theo điều nàng muốn?

Thù hận bị khoái cảm nhấn chìm, chỉ còn lại bản hòa ca đầy kích thích của tiếng rên, tiếng va chạm và tiếng thở.

– Uhm… Úhm… A… Tên bại hoại… Sao đột nhiên… ta… A…

Lần đầu trong đời, Phi Vũ cảm thấy nhục nhã nhất, cũng lần đầu trong đời, nàng cảm thấy sướng khoái nhất, khoái cảm mạnh mẽ đến phi thường như sóng lũ lan ra, đôi tay thon bấu chặt tay Dương, ngực tròn với hai đầu ti nhô ra tựa vào người hắn, răng ngọc nghiến chặt, mắt phượng nhắm hờ.

Giây phút Phi Vũ nín thở cũng là lúc Dương cắm sâu dương vật trong người Phi Vũ, hắn khẽ rùng mình, đem tinh hoa trắng đục tưới vào tử cung mỹ nữ, từng đợt, từng đợt.

Ở đảo khác, Phi Âm đang chiến đấu với một vệ thú, tuy chật vật nhưng gương mặt vẫn còn khoái trá với chiếm lợi phẩm vừa đoạt được từ tay Dương…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200