12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 127
Phần 127

Khi Bích Diệp bay đi xa khỏi khu kết giới, liền có một bóng tím đuổi theo sau. Bích Diệp dừng lại trên không, Tử Linh cũng dừng lại, nàng hỏi:

– Thế nào rồi chị?

Bích Diệp tròn xoe mắt:

– Ơ thế nãy giờ em không theo dõi à?

– Không… Em sợ bị phát hiện…

– Làm sao phát hiện được?

– Thì lỡ… Mà thôi, sao lâu quá vậy chị?

Bích Diệp trêu chọc Tử Linh nên giả vờ e thẹn:

– Thì… tâm sự với hắn một chút…

Tử Linh nhíu mày:

– Tâm sự gì?

– Gì thì kệ người ta! Em ghen sao?

– Không có!

– Không có mà mặt đỏ hết rồi này!

– A! Chị đi đi! Chị không phải chị của em!

Bích Diệp cười rạng rỡ:

– Hắn có hỏi về em đấy!

– Hắn hỏi gì?

– Hắn hỏi em có khỏe không, trông ánh mắt hắn rất quan tâm nha…

Tử Linh sững lại, trên khóe môi tựa vĩnh viễn u buồn giờ lại mĩm một nụ cười thầm lặng…

Ở chỗ gốc Mộc Tinh, Dương và Hoài Bão vẫn còn nán lại.

– Xong rồi, sao ngươi không về đi! Còn ở đây làm gì? – Dương nói.

Hoài Bão tỉnh bơ:

– Nữ Thần Sinh Mệnh bảo vệ ngươi, cho nên theo ngươi an toàn hơn, đi một mình bị Âm Đạo hội đánh úp thì chết! Mà ngươi còn ở đây làm gì?

– Ta… ta đau bụng, tìm chỗ giải quyết…

Hoài Bão tuy trẻ tuổi nhưng cực kỳ tinh tế, biết ngay là Dương muốn giấu giếm gì đó, liền đưa mắt quan sát Mộc tinh.

– Chẵng lẽ ở đây còn thứ gì mà ngươi muốn lấy?

Biết không thể giấu vì thằng Bão này bám dai như đỉa, Dương đành gật đầu.

– Ngươi sợ ta cướp? Chẳng phải lúc giao kèo đã nói, trừ Mộc tinh quả, những đồ vật khác trên người Xương Cuồng đều là của ngươi! Ta tuy không phải người tốt, nhưng cũng không phải kẻ không biết giữ lời!

Dương thấy trong ánh mắt Hoài Bão lúc này là sự kiên định và chân thành, bỗng chốc sự hoài nghi tan biến, đổi sang là cảm giác muốn khoe khoang một bí mật kinh thiên mà hắn nghĩ Hoài Bão khi biết sẽ bất ngờ đến rớt cả mồm.

– Được! Vì tin tưởng nên ta sẽ cho ngươi biết một bí mật! – Dương trịnh trọng.

– Bí mật gì?

– Thần Bảo không phải 12 món, mà là 13, nhưng thật ra là 11, à cũng không đúng… Thôi thì 13 đi!

– Món Thần Bảo thứ 13, vốn đã tan vỡ và chìm vào quên lãng… ta đang tìm cách thu thập lại những mảnh vỡ đó…
Dương vừa thuyết minh vừa tiến lại gốc cây, tìm vị trí giấu mảnh Nghịch Thiên kiếm rồi dùng phương pháp phá giải phong ấn mà Đinh Tiên Hoàng chỉ dạy để tháo mảnh kiếm đen ra khỏi lớp vỏ cây.

Quay lại phía Hoài Bão, Dương giơ mảnh kiếm đen ra, trịnh trọng nói:

– Đây! Mảnh Thần Bảo thứ 13, Nghịch Thiên kiếm!

Sau đó Dương khoái chí thêm vào:

– Sao? Bất ngờ lắm phải không! Bí mật kinh thiên động địa đấy, đừng nói ai biết nhé!

Nhưng Hoài Bão chỉ thở dài:

– Tưởng gì! Mảnh Nghịch Thiên kiếm thì ta cũng có, còn dài hơn mảnh đó!

– Vãi đái… Sao ngươi có?

Hoài Bão đáp:

– Vô tình nhặt được thôi…

Sau đó Hoài Bão lấy trong nhẫn ra một đoạn kiếm đen, rồi trước ánh mắt bất ngờ của Dương, Hoài Bão ném mảnh kiếm của mình vào tay Dương:

– Tặng ngươi đấy!

– Thật… thật sao?

– Ừ! Ta giữ cũng đâu có dùng được. – Hoài Bão thoải mái đáp.

Dương mừng rỡ:

– Cảm ơn ngươi! Ha ha! Tìm cực khổ, không ngờ một mảnh ngay bên cạnh!

Trong linh hồn Hoài Bão, lão sư phụ hỏi:

– Này này… Ngươi cho thật sao?

Hoài Bão đáp:

– Vâng!

– Không thấy tiếc? Mảnh Thần Bảo đấy!

– Tiếc chứ! Nhưng con muốn thử nghiệm!

Lão sư phụ ngạc nhiên:

– Thử nghiệm?

– Vâng! Sư phụ từng dạy, muốn dùng Thần Bảo chỉ có 2 cách cơ bản: Một là được Thần Bảo chọn lựa. Hai là đủ mạnh để áp chế Thần Bảo, cách này sẽ sinh ra phản kháng nên không bao giờ phát huy được uy lực thật sự của Thần Bảo.

– Đúng!

– Nhưng sư phụ cũng nói còn một cách đặc biệt, đó là dùng thiên phú Tước Đoạt. Khi Tước Đoạt phát triển đến mức nào đó, người mang thiên phú này có thể tước đoạt quyền làm chủ Thần Bảo, khiến Thần Bảo đổi chủ!

– Chính xác!

– Nhưng khi Dương chạm vào Thần Bảo, tuy không có bài xích nhưng cũng không có ánh sáng nhận chủ. Nghĩa là Sắc mệnh chi bảo ấn không hề chọn hắn! Không phải cách một.

– Dương chỉ là Linh Tá, muốn khống chế Thần Bảo thì ít nhất phải là Chúa Tể, vậy cách hai cũng bị loại.

– Nếu hắn có Tước Đoạt, vậy tại sao con vẫn còn là chủ nhân của Sắc mệnh chi bảo ấn, hơn nữa liên kết chủ – tớ không hề suy suyễn một chút nào, dù rõ ràng Dương đã dùng được. Cách thứ ba cũng không hợp lý.

– Đúng vậy…

– Thầy nhớ lần con đọc thông tin tình báo về Võ Phi Dương chứ? Hắn được cho là mang tư chất Lam. Nhưng theo điều tra, ban đầu hắn được khảo nghiệm ra tư chất Vô Sắc!

– Cho nên… con nghi ngờ hắn mang loại tư chất mà thầy nói là dễ gây lầm tưởng với tư chất Vô Sắc. Tư chất Hắc Ám!

– Ta cũng nghi là vậy, chứ nếu hắn mang tư chắc Vô Sắc và luyện Thực Thần Ma như con thì không có lý nào khi đánh bại Xương Cuồng lại không hề có ý muốn cắn nuốt tàn hồn Xương Cuồng!

Hoài Bão nói tiếp:

– Con nghĩ điều này cũng có thể lý giải khả năng sử dụng Thần Bảo của hắn, bởi vì thầy từng nói tư chất Hắc Ám cũng mang thiên phú. Rất có thể cũng như Tước Đoạt, không, còn mạnh hơn Tước Đoạt, thiên phú này giúp hắn sử dụng Thần Bảo mà không cần được chọn, cũng không cần tranh đoạt, như thể không cần Thần Bảo chọn hắn, mà là… hắn tự chọn Thần Bảo!

Hoài Bão hít một hơi thật sâu:

– Sư phụ nghĩ sẽ ra sao nếu xuất hiện một kẻ có thể dùng cả 13 Thần Bảo?

Lão già nghiêm nghị đáp:

– Kinh thiên động địa!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200