12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 14
Phần 14

Cả tuần tiếp theo Dương vùi đầu trong phòng thí nghiệm, dựa vào những kiến thức từ Google và những kiến thức mang theo từ thế giới cũ, Dương mày mò sáng tạo ra những loại Bảo Vật độc đáo cho riêng mình.

“Cuối cùng cũng xong!” Sau nhiều ngày miệt mài, Dương vui vẻ gom mớ Linh Bảo mới lắp ghép xong cho vào nhẫn rồi lê cái thân mỏi nhừ trở về ký túc xá.

Phòng ký túc xá 2016 của Dương hôm nay đông hơn ngày thường, ba thằng Vu Sinh, Lâm Chung, Từ Trần ngồi thành hàng ngang trên giường Dương, còn Như Nhật cầm lọ thuốc xức lên mặt từng thằng, ngoài Như Nhật thì ba thằng còn lại đều có thương tích trên mặt.

“Tụi bây sao vậy?” Dương hỏi.

“Hai thằng Chung, Trần đánh lộn, tao nhảy vô can rồi dính đòn luôn.” Sinh giải thích.

“Chém gió!” Dương nhướng mày, cái kiểu lấp liếm trẻ con của Sinh sao qua nổi cặp mắt già đời của hắn.

“Là tụi thằng Lang đến đập cửa tìm ngươi, ba tên này ra ngăn rồi bị bọn nó đánh, lúc ta về bảo giám thị đến thì tụi kia mới chịu đi.” Như Nhật vừa xoa thuốc lên con mắt thâm đen của Chung vừa nói.

“Mẹ kiếp!” Dương tức giận mắng, trong đầu hỏi thầm: “Phòng tụi thằng Tây, thằng Lang, thằng Tấn ở đâu?”

“Khôi Tây, Khôi Lang, Văn Tấn và vài thằng tép riu khác đang ăn lẩu dê ở phòng 405.”

“Tụi bây theo tao!” Dương quay lưng đi ra cửa, ba thằng Sinh, Chung, Trần lập tức đứng dậy đi theo.

“Các ngươi đi ăn đòn tiếp à? Bọn hắn có cả năm 3 đấy!” Như Nhật gọi lại nhưng 4 đứa Dương bỏ ngoài tai.

“Đúng là bọn con trai!” Như Nhật lắc đầu bực bội, nhưng nàng cũng chạy theo.

Phòng 405.

“Thằng Dương giờ này về chắc sợ teo trym rồi!” Lang cười khinh bỉ, chuyện Tây và Tấn hành Dương trốn chui trốn nhủi khiến hắn rất hả giận.

“Bậy! Trym nó liệt rồi sao mà teo được nữa!” Tấn thêm vào.

“Ha ha!” Bọn loi nhoi cười hùa theo.

“Thôi ăn đi tụi bây, ăn xong kéo lên hành nó một trận!” Tây giơ đũa gắp một miếng thịt trong nồi, mặt cười tỉnh bơ như thể Dương là thằng tép riu không đáng nhắc tới.

“Ừ lát cho em đem đầu nó nhấn vô bồn cầu nhé!” Lang xoa xoa nắm đấm.

“Bậy mày, đang ăn!” Tây tức giận vỗ đầu Lang một cái.

RẦM!

Bọn Tây giật cả mình, cảnh cửa bị Dương đưa linh lực xuống chân đạp một phát văng khỏi bản lề, ập thẳng vào chỗ nồi lẩu nhưng bị Tây nhanh tay đánh văng sang một bên.

“Ồ đang ăn hả?” Dương đứng trước cửa, ngạo nghễ nhìn vào đám 6 thằng đang ngồi quanh nồi lẩu.

“Thằng trẻ trâu này? Biết trời đánh còn tránh bữa ăn không mày?” Tấn tức giận đứng dậy xoắn tay áo bước đến chỗ Dương. Phía ngoài, các học sinh phòng khác nghe tiếng cửa sập liền chạy ra xem.

“Nhưng tao đéo phải trời!” Dương đáp, hắn rút trong nhẫn ra một cây ba ton đập thẳng vô mặt Tấn.

Tấn nhếch mép xem thường không thèm né, với linh lực của hắn thì sắt thép bình thường là vô dụng, trừ khi Dương đạt đến cảnh giới Linh Lực Phóng Xuất, nhưng đó là điều không thể vì chỉ khi đạt đến Linh Úy mới tiếp cận cảnh giới đó.

BỐP!

Trái với tưởng tượng của bọn Tây, thằng Tấn ăn một gậy của Dương liền ngã đùng ra đất, người hắn giật giật như bị sét đánh.

“Linh Bảo tấn công Lôi thuộc tính?” Tây nhướng mày, một cây gậy sắt mà đánh xỉu Linh Sĩ cấp 5 thì chắc chắn phải là Linh Bảo loại tấn công, và hiệu ứng co giật kia rõ ràng là do thuộc tính Lôi. Linh bảo tấn công có đi kèm thuộc tính thì dù là hạ cấp cũng có giá không hề rẻ, Tây thèm thuồng bấy lâu nhưng chưa đủ tiền mua, vậy mà thằng trẻ trâu Phi Dương không biết từ đâu có một cây thuộc tính Lôi.

“Nhóc con, đưa Linh Bảo đó ra đây, chuyện hôm nay anh bỏ qua cho mày!” Tây tham lam giơ tay ra nói giọng đe dọa.

Dương hừ lạnh: “Bỏ cái con mẹ tụi mày! Quỳ xuống cho tao đánh mỗi thằng 10 cái thì chuyện hồi nãy ông bỏ qua cho tụi mày!”

“Lào xược!” Tây tức giận bước ra định đánh Dương, nhưng thấy Dương cầm cây ba ton huơ qua huơ lại không khỏi e dè, hắn không sợ Dương nhưng bị sét đánh thì không thoải mái chút nào.

“Thằng hèn ỷ có Linh Bảo, ngon thì đánh tay đôi mày!” Tây khiêu khích.

“Hèn cái quần què, một đám năm 2 năm 3 chặn đánh 1 thằng năm nhất thì anh hùng dữ?” Dương khịt mũi như thể mới ngửi phải phân chó.

Đám học sinh ở ngoài xem náo nhiệt cũng xôn xao gật gù, một thằng năm 3 rủ một đứa năm 1 đánh tay đôi thì ai cũng biết thằng nào mới hèn.

“Đùa thôi! Tặng tụi mày nè!” Dương chán nói nhiều, lấy trong nhẫn ra một vật hình bầu dục cầm vừa nắm tay, rút chốt đem quăng vào giữa phòng trước những ánh mắt ngơ ngác của bọn Tây, Lang lẫn Sinh, Chung, Trần và Nhật.

“Bịt tai lại!” Dương nói nhỏ với tụi Sinh, Chung, Trần và Nhật, sau đó hắn vừa đếm lùi vừa lùa tụi thằng Sinh ra khỏi chỗ cửa phòng, hắn cũng nấp sang bên: “Ba… hai… một…”

Tụi thằng Tây đứng ngơ ngác, ở thế giới này không có thứ gọi là lựu đạn nên chúng chỉ biết đứng trơ mắt nhìn, không biết tránh ra cũng không dám lại gần…

Lệ đang mặc đầm ngủ đứng ngoài ban công ngắm nhìn học viện đẹp lung linh trong đêm, tay Lệ đưa ly rượu lên kề vào làn môi đỏ mọng quyến rũ…

ẦM!

Một tiếng nổ vang trời làm Lệ giật mình sặc một ngụm rượu, khối bụi bốc ra nghi ngút từ một phòng ký túc xá nam tầng 4.

“Vãi linh hồn!” Tụi thằng Sinh và đám học viên đứng xem cũng giật cả mình vì tiếng nổ lớn, có đứa đái cả ra quần, lúc này cả bọn mới e dè bước đền thò đầu nhìn vào phòng 405. Một đống hỗn độn, tụi thằng Tây mặt đen thui, quần áo rách bươm nằm vất vưởng như xác chết, cửa phòng tắm cũng bị oanh tạc, thằng Lang bị tống bay cắm đầu trong bồn cầu.

Cũng may là tất cả đều còn thở. Đấy là nhờ Dương đã kết hợp công nghệ giả kim làm giảm tính sát thương của lựu đạn, nếu là lựu đạn thuần túy thì trong phòng chỉ còn một đống thịt heo bầy hầy.

“Nó làm gì mà ra như vầy vậy?” Một đứa học sinh tò mò hỏi.

“Linh thuật! Chắc chắn là Linh thuật hủy diệt!”

“Linh Sĩ làm gì xài được Linh Thuật hủy diệt?”

Sau đó đội cứu hộ mang cáng đến khiêng 6 thằng nạn nhân khủng bố đi trị thương, còn Dương bị mời lên phòng hiệu trưởng.

Lệ lúc này mặt đã tái xanh, nàng không thay quần áo mà chỉ khoác thêm một lớp áo khoác mỏng, ngồi trong phòng làm việc chờ Dương đến.

“Cậu kia! Cậu làm trò gì vậy?”

Dương nhún vai: “Tụi nó dọa đánh em, em sợ quá nên tự vệ thôi mà!”

“Tự vệ? Tự vệ mà cả một phòng nổ tung, 6 đứa thương tích đầy mình?”

“Chỉ là thương tích ngoài da thôi, em tính trước rồi!”

“Tính trước? Mà cậu dùng thứ gì vậy?” Lệ nổi cơn tò mò.

“Linh Bảo hạ cấp!”

“Tôi không đùa nhé! Linh Bảo hạ cấp nào mà hạ một lượt 6 Linh Sĩ từ cấp 3 đến cấp 7?”

“Cô không biết không có nghĩa là không có!”

“Có thật không?” Lệ không giấu nổi tò mò.

“Tin hay không tùy cô!”

“Được, cô tin…” Đang nói, Lệ đột nhiên dừng lại suy nghĩ: “À mà khoan sao nghe quen quen vậy ta?”

Nghĩ một chút Lệ mới nhớ ra, liền trừng mắt với Dương qua cặp kính: “Cậu kia, đừng tưởng tôi không biết chuyện giữa cậu với Mộng!”

Dương nhún vai ra vẻ không quan tâm.

“Thôi được rồi, tạm gác chuyện Linh Bảo sang một bên, nhưng tội của cậu thì phải xử!”

“Em chỉ tự vệ thôi, tụi nó lên phòng em kiếm chuyện trước mà! Không lẽ tụi nó ỷ lớn đánh em thì được, em đem Linh Bảo tự vệ thì không được?”

Lệ cứng họng, đúng là nàng biết bọn Tây kiếm chuyện trước nhưng cố ý để xem thiên tài Phi Dương sẽ giải quyết ra sao, đâu thể nào ngờ hắn đem bom đi oanh tạc con người ta.

“Thôi tôi bó tay với cậu rồi, về ngủ đi để tôi tính!” Lệ một tay xoa trán một tay xua Dương đi.

Cửa phòng đóng lại, Lệ thở dài: “Cái tên nhóc gian manh này! Vậy mà sao con lại mê nó như điếu đổ vậy?”

Từ sau bức bình phong trong góc phòng, My đỏ mặt bước ra nũng nịu nói: “”Mẹ! Con chỉ hâm mộ bạn ấy thôi mà…”

“Thôi đi cô! Hai chữ mê trai hiện rõ trên trán kìa!”

“A! Thật hả?” My lo lắng chạy đến cửa sổ tìm cách soi trán mình xem có chữ không làm Lệ bật cười.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200