12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 135
Phần 135

Ánh chiều tà phủ một màu vàng cam lên cánh rừng hoang vắng.

Kết quả của trận so tài không cùng đẳng cấp, Dương đánh bại tên Linh Vương cấp 1 nhưng cũng bị thương tích đầy mình, trở lại hình người, mặc vội một chiếc quần và đang ngồi vận công trị thương.

Như Nguyệt bên cạnh lo lắng:

– Ngươi cố gắng chịu đau, dì Linh có Sinh Mệnh lực, dì ấy sẽ trị thương cho ngươi…

Người được thành chủ Sài thành giao phó đứa con gái cưng thì đương nhiên phải có tài năng đặc biệt.

Dương nhìn gương mặt giàn giụa nước mắt của Nguyệt, lòng dâng lên một trận ấm áp:

– Nàng lo cho ta lắm sao?

Như Nguyệt ngoảnh mặt:

– Không có!

– Rõ ràng là có mà! Mặt nàng đỏ hết rồi kìa! Lúc ở nhà ta nàng nói không nhớ mặt ta là nói dối đúng không!

Lúc Dương nói, một trong ba người cảnh sát đuổi theo tóm cổ tên Tam đang định tháo chạy, còn hai người đi theo vết cây đổ tìm Đại. Nguyệt liền kiếm chuyện lãng tránh:

– Ngươi ngồi đây trị thương, ta vào nhà xem còn ai bị bắt không…

Dương định trêu Nguyệt thêm, nhưng lại thấy ánh mắt hai người Khôi Lang và Ly phức tạp nhìn mình.

– C… cảm ơn ngươi đã cứu vợ ta! – Khôi Lang khó khăn nói ra, cố nhấn mạnh chữ vợ như thể sợ Dương giành lại Ly.

Dương mỉm cười lắc đầu:

– Không cần cảm ơn, chỉ là ta muốn cứu vợ ta thôi…

Vừa nói xong thì Dương giật bắn mình vì có tiếng Như Nguyệt từ trong nhà quát ra:

– Tên kia! Ta làm vợ ngươi hồi nào!

– Oái…

Lúc này ánh mắt Ly càng thêm phức tạp, qua chuyện vừa xảy ra, ai mà không biết Nguyệt có tình cảm với Dương. Nàng là tiểu thư Sài thành, là nàng công chúa cao quý nhất của toàn Nam bộ, nhan sắc phi thường, tài năng tuyệt thế, nói ra thì giống như sỉ nhục nhưng thật sự Ly còn chẳng xứng làm nô tỳ cho Nguyệt. Ly không bằng người, người đàn ông nàng chọn càng không bằng kẻ nàng từ bỏ…

Dương và Ly nhìn vào mắt nhau…

“Nàng có hối hận không…” Dương hỏi, một câu hỏi trong lòng, Ly không nghe, không biết, nhưng dường như nàng hiểu…

“Ta hối hận…” Ly đáp, cũng là một đáp án trong lòng…

“Nếu thời gian quay trở lại, nàng có còn muốn từ hôn?”

“Ta… có! Ta vẫn sẽ làm vậy, bởi vì khi đó ta không hề có tình cảm gì với ngươi…”

“Vậy còn bây giờ?”

“Ngươi rất xuất chúng… ta… ta vô cùng hâm mộ ngươi… Nhưng ta yêu Khôi Lang…”

Một cuộc trò chuyện âm thầm và chỉ có mỗi người tự hiểu lấy, nhưng khúc mắc trong lòng mỗi người khi xưa đã hoàn toàn cởi bỏ…

Dương mỉm cười, rồi hắng giọng để nói với giọng tự nhiên nhất có thể:

– Lê Ly, Khôi Lang, chúc mừng hai người.

Khôi Lang dè chừng:

– Cảm ơn ngươi…

– Đừng lo, ta không để bụng chuyện xưa đâu, ai mà không có thời trẻ dại.

Lang gật đầu cười gượng, nhưng trong lòng mằng thầm: “Người nói câu đó là ta mới đúng! Ngày xưa ngươi hành anh em ta sống chết, lại còn ra vẻ như mình là người bị hại, hừ!”

Khuất trong căn nhà đá, Như Nguyệt đang lén nhìn ra, thấy Dương buông bỏ chuyện xưa, trong lòng nàng cũng vui vẻ, nhưng cũng có một chút khó chịu vì thấy Dương và Ly nhìn nhau đến vài giây liền, trong lòng nàng nghĩ trong hơn một năm qua, không biết tên này đã lăng nhăng với bao nhiêu cô gái rồi…

Không nhìn ra ngoài nữa, Nguyệt xem xét căn nhà, thấy trên bàn ăn có một rổ hoa quả, trong đó có chùm nhỏ trái cây trông giống như nho, nhưng có màu đỏ hồng.

– Ta cho ngươi biết tay, tên bại hoại! – Nguyệt mắng thầm, sau đó rón rén tiến lại hái một quả đem giấu vào người…

Dì Linh sau khi đánh đuổi gã sứ giả thì tiến đến khu nhà, tiện tay tóm lấy tên Nhị đang định chạy trốn. Hai tên Nhị, Tam bị cảnh sát giải về, Lang và Ly cùng một nhóm các cô gái bị bắt cóc được giải cứu cũng về theo, còn Dương và Nguyệt ở lại để Linh dùng sinh mệnh lực trị thương.

Cũng tương tự như Tử Vong lực, Sinh Mệnh lực là linh lực mang thuộc tính Sinh Mệnh, Tử Vong lực rút đi sức sống còn Sinh Mệnh lực lại tăng cường sức sống, giúp vết thương rất mau lành.

Dù là Linh Vương thì cũng rất hiếm người có được Sinh Mệnh lực, và nếu có cũng chỉ có một ít, cho nên tốc độ chữa thương khá chậm, khi Linh giúp Dương chữa liền da những vết thương trên người thì trời đã tối, trăng đã lên.

– Cảm ơn dì Linh! – Dương thoải mái đứng dậy nói, sau đó vươn người cảm nhận cơ thể, tuy chỗ liền da vẫn còn mong manh nhưng đã không còn cảm giác đau nhức.

– Nguyệt, ta khỏe rồi này! Đừng lo nữa nhé!

Dương quay sang trêu Nguyệt, trong lúc hắn mở miệng nói thí Nguyệt lanh tay đem quả nho ném thẳng vào cổ họng Dương, hắn theo quán tính nuốt vào trước khi kịp nhận ra:

– Nàng cho ta ăn gì vậy?

– Nho! – Nguyệt đáp.

Dì Linh ngắt ngang:

– Trễ rồi, chúng ta trở về đi tiểu thư!

– Kiếm chỗ nào tắm rữa đã, người con dính máu tanh lắm dì! – Nguyệt nói.

Dì Linh gật đầu:

– Cũng được, khi nãy có đi ngang qua một hồ nước rất trong, tiểu thư đến đó tắm đi…

“Đù! Thơm!” Dương mừng thầm trong lòng, nghĩ kèo nhìn lén Như Nguyệt, nhưng lại tiếc hùi hụi nhớ ra cạnh Nguyệt là một vị Linh Vương, hắn làm gì đủ tuổi mà rình…

Để tạo cho Nguyệt cảm giác tự nhiên không gò bó, dì Linh lần nữa lui đi mất, âm thầm theo dõi nàng từ xa.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200