12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 195
Phần 195

Sau khi từ biệt Như Nguyệt và Mị Như, Dương cùng Triệu Nhị rời khỏi khu vực phong ấn và xuất hiện trở lại trên mặt đất của phủ Tây Hồ.

Sùng Hạo đã rời đi, khu vực này vẫn vắng vẻ một cách khác thường.

Dương nói:

– Đúng như cô nói, dù biết chúng ta đã ra được nhưng vẫn không có ai hành động…

Triệu Nhị đáp:

– Hành động cưỡng ép ngươi sẽ đi ngược với thỏa thuận của Hà thành và Sài thành, cho nên thành chủ nhất định phải tìm cách khiến cho ngươi hoàn toàn tự nguyện trở thành người của bà ta…

Dương nói thêm:

– Hoặc là tự nguyện gây sự để bà ta có cớ giết ta chứ gì…

– Vậy giờ chúng ta đi đường nào? – Dương hỏi.

Triệu Nhị đáp:

– Ngươi muốn đi đường nào thì tùy, có thể dù là đường nào ngươi cũng sẽ gặp mai phục thôi. Nhưng ta sẽ đi đường hầm…

– Tại sao?

Triệu Nhị đáp:

– Công chúa không có dưới hồ, vậy thì rất có thể công chúa đã bị bắt cóc, hoặc vốn không hề mất tích. Ta… ta sợ… nếu mọi chuyện đã lộ, thành chủ biết ta phản bội thì người nhất định sẽ không tha cho ta…

Dương gật đầu:

– Lỗi tại ta, được, vậy ta đi đường hầm cùng cô.

Dương và Triệu Nhị bước đi dưới đường hầm u ám và ẩm ướt, chợt Triệu Nhị khựng lại.

– Sao thế? – Dương hỏi.

– Suỵt! Ở đây có người! – Triệu Nhị ra hiệu im lặng, sau đó áp tai vào vách tường.

Dương cũng làm theo, quả nhiên có tiếng động truyền vào vách tường.

Chỗ tường này vốn là một cánh cửa bí mật, cánh cửa đột nhiên trượt tới trước lộ ra một gian phòng bên trong.

Bên trong có hai người áo đen đang ngồi trò chuyện, thấy Dương và Triệu Nhị đứng ngoài cửa liền quát lên:

– Các ngươi là ai!

Dương đáp:

– Dạ chỉ là du khách đi ngang qua thôi ạ!

Gã áo đen cười chết giễu:

– Du khách? Mày tưởng chúng tao là con nít à! Lên!

Cảm giác ướt và lạnh buốt đập mạnh vào mặt làm Dương tỉnh dậy…

Một giọng nói vang lên bên tai Dương:

– Hừ! Cũng may có Lão Ngũ mai phục sẵn nên hạ nó nhanh gọn!

Giọng khác nói:

– Nó tỉnh rồi kìa!

Dương mở mắt, nhận ra mình vừa bị tạt nước nên hình ảnh trước mắt rất mờ ảo, trước mắt Dương là ba kẻ áo đen lúc vừa giao tranh đã đánh lén khiến hắn bất tỉnh lúc nãy, hắn và ba tên này đang ở trong một buồng giam.

Một trong ba kẻ áo đen bán tín bán nghi nói:

– Lão Nhị, theo em thấy thì thằng này có lẽ không phải người của phủ chủ Hà thành, không chừng là thiên tài của môn phái nào đó tình cờ đi ngang…

Lão Nhị gật đầu:

– Có lẽ vậy.

Lão Ngũ hỏi:

– Vậy… chúng ta thả nó chứ?

Lão Tứ phản đối:

– Không! Biết tính tình nó thế nào? Thả nó ra không chừng nó tiết lộ địa điểm hoặc hôm sau cả môn phái nó kéo đến trả thù thì khốn!

Lão Nhị gật đầu:

– Đúng vậy! Thà giết lầm hơn bỏ sót! Lão Tứ làm đi!

Gã Lão Tứ dạ một cái rồi tiến lại, định giơ tay bẻ cổ Dương…

– Khoan đã!

Gã Lão Nhị dường như đổi ý, ngăn lại rồi đưa ra một viên thuốc tròn:

– Nhân cơ hội này, hãy cho nó thử loại thuốc độc mới của chúng ta! Loại mà chỉ có quan hệ mới phá giải được ấy! Cận thận kẻo nó dùng linh lực ngăn thuốc tan ra, sẽ không có hiệu lực!

– Yên tâm! Em đã dùng linh lực bóng tối phong ấn linh lực của nó! – Lão Tứ nói rồi bóp miệng Dương, nhét viên thuốc vào và dùng linh lực đẩy viên thuốc chui vào cổ họng Dương.

Nhìn Dương một cái, gã Lão Nhị quay đầu và gọi hai tên đồng bọn:

– Đi ra thôi!

Lão Ngũ hỏi:

– Không xem tác dụng của thuốc ạ?

– Ngươi thích thì cứ xem! Ta không đủ bệnh hoạn để nhìn một thằng nhóc thủ dâm đến chết!

Ba tên áo đen đi mất, Dương không bị trói nên có thể đưa tay lau đi nước trên mặt, lúc này mới thấy rõ đối diện là một buồng giam khác, Triệu Nhị đang ngồi sau song sắt cùng với một cô gái xinh đẹp, cả hai cùng lo lắng nhìn hắn.

– Dương! Ngươi không sao chứ?

Dương lắc đầu:

– Không sao… Nhưng người ta… nóng quá… Bọn chúng cho ta uống thuốc gì vậy…

Cô gái xinh đẹp có đôi mắt long lanh nói:

– Là… là thuốc độc… Chúng bảo… chỉ có quan hệ mới phá giải được…

– Hự! Chết ta! – Dương sợ hãi kêu lên, mặt hắn đỏ bừng, mắt trợn ngược, sau đó vật ra lăn lộn và xé tung chiếc áo…

Nhìn Dương đau đớn kêu gào, cô gái xinh đẹp đứng cùng Triệu Nhị run rẫy nói:

– Triệu Nhị! Làm sao bây giờ! Chúng ta phải cứu hắn!

Triệu Nhị cũng run không kém, hai tay nàng bấu chặt vào khung sắt cố bẻ gãy nhưng không được:

– Công chúa, Linh lực của chúng ta đều bị phong ấn… phải tìm cách phá được khung sắt…

– Ta có cách… Ta có cách! – Cô gái được Triệu Nhị gọi là công chúa mừng rỡ nói, sau đó nàng đưa tay lên sờ vào chiếc bông tai trên tai mình.

– Đây là Thánh Bảo hạ cấp Phá Phong Châu, có thể phá giải phong ấn linh lực cho ta!

Lung Linh nhấn tay vào viên đá nhỏ xíu màu vàng trên bông tai nàng, một luồng sáng vàng chợt bắn ra lan khắp thân thể Lung Linh, phá giải phong ấn linh lực trên người nàng, đồng thời màu vàng trên viên đá quý cũng nhạt dần, phải mất một quảng thời gian mới có thể khôi phục như cũ.

– Được rồi! – Nhận ra phong ấn đã không còn, Lung Linh liền lấy ra một thanh kiếm chém đứt song sắt.

Dương lúc này đang quỳ gục xuống, liên tục tự đấm vào ngực mình như đang cố ói viên thuốc ra khỏi người mình.

Lung Linh chạy đến đỡ Dương dậy…

– Tránh xa ta ra! – Dương hất tay Lung Linh ra và quát lên.

Lung Linh mếu máo khóc:

– Ngươi sẽ không sao đâu… Ta… ta…

– Cô thì sao? – Dương lạnh lùng hỏi.

– Ta thích ngươi! Ta vốn rất thích ngươi, dù đây là lần đầu gặp mặt… Nhưng ta nguyện ý…

Dương bật cười độc địa:

– Ha ha… Nguyện ý… Chấm dứt cái màn kịch dở tệ này ở đây được rồi thưa công chúa!

Dương nói tiếp:

– Chẳng lẽ các ngươi nghĩ ta ngây thơ đến mức không nhận ra rằng đây vốn là một âm mưu? Từ đầu các ngươi đã cố ý sắp đặt Triệu Nhị gặp ta để nói cho ta biết cái âm mưu này, khiến cho ta đề phòng nhưng cuối cùng vẫn sẽ phải vướng vào đúng cái âm mưu mà ta đang đề phòng, và cuối cùng là ta vì cảm động trước tình cảm và sự hi sinh của cô để rồi rơi vào lòng bàn tay Lý Hồng Hà!

Gương mặt Lung Linh đột nhiên biến sắc, nhưng vẻ nức nở bị thay thế bằng vẻ mặt đắc ý:

– Thông minh lắm! Nhưng ngươi biết rồi thì sao? Cuối cùng ngươi vẫn phải quan hệ với ta, nếu không ngươi sẽ chết!

– Nếu ta chết…

– Nếu ngươi chết thì đã sao? Đây là do ngươi ngu ngốc bị một băng tội phạm giết chết!

Dương cười lạnh:

– Hừ! Vậy thì ta sẽ không chết! Cũng không động vào thứ đê tiện như cô!

Lung Linh cũng cười:

– Ý ngươi là ngươi sẽ quan hệ với Triệu Nhị? Thiên tài Võ Phi Dương từ chối công chúa Lung Linh xinh đẹp của Hà thành để quan hệ với con nô tì xấu xí của nàng ta? Ngươi tự nhận mình hèn mọn đến mức đó sao?

– Nô tì thì sao? Xấu xí thì sao? Tâm hồn nàng ta xem ra vẫn đẹp hơn ngươi nhiều!

Dương đứng dậy, rồi tưởng chừng sẽ tiến về phía Triệu Nhị đang đứng, nhưng không, hắn tiến đến đối diện Lung Linh. Tay hắn đưa lên bóp cổ nàng.

Lung Linh nhếch miệng:

– Ngươi muốn giết ta với linh lực bị phong ấn kia? Nực cười!

Nhưng khi chữ cười vừa phát ra, lúc môi Lung Linh vẫn còn đang chuẩn bị khép lại, không ngờ rằng Dương lại áp môi hắn vào môi nàng, rồi phun thẳng vào miệng nàng một hỗn hợp bột đắng pha với nước bọt của hắn. Lung Linh bất ngờ và càng thêm bất ngờ khi nhận ra nàng không thể dùng linh lực ngăn thứ chất kia tan vào người…

Chất thuốc ngấm vào người với tốc độ khủng khiếp, mặt Lung Linh đỏ bừng lên, nàng lảo đảo lùi lại rồi ngã xuống…

– Vậy là sao? Ngươi cho ta ăn gì?

Lúc này, Dương lại đứng thẳng người, mặt hắn cũng không còn đỏ bừng như trước, hắn cười trước vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của Lung Linh:

– Biết vì sao mặt ta đỏ không?

Dương giơ tay, búng ra một ngọn lửa đỏ.

– Huyết Ảnh Yêu Hỏa, ngươi dùng nó đốt máu mình để tạo ra vẻ mặt đó chứ chưa hề ngấm thuốc? – Lung Linh bừng tỉnh.

Dương gật đầu:

– Đương nhiên, dù là trong mưu có mưu, rồi trong mưu của mưu lại có mưu, nhưng âm mưu này của người đối với ta vẫn thật là dở tệ, thưa… thành chủ, Lý Hồng Hà!

Lý Hồng Hà, khi ba từ này vừa phát ra, vẻ mặt đỏ bừng của ‘Lung Linh’ bong tróc và rơi xuống, lộ ra gương mặt khác, tuy vẫn cực kỳ xinh đẹp nhưng không sánh bằng gương mặt giả trước đó, ngay cả đôi mắt lung linh hóa ra cũng là nhờ kính áp tròng.

Lý Hồng Hà tháo kính áp tròng ra khỏi đôi mắt nàng, liếc về phía Triệu Nhị rồi nhìn Dương tán thưởng:

– Ngươi quả thật rất giỏi! Đúng vậy, ta dàn dựng tất cả chỉ vì muốn ngươi cuối cùng phải tự nguyện chọn con bé Triệu Nhị kia…

– Đúng, nó chính là Lung Linh, đứa con gái mà ta yêu thương nhất…

Triệu Nhị lúc này mới tháo bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ, tóc nàng rơi xuống che đi một bên gương mặt đầy sẹo, chỉ để lộ bên còn lại, nữa gương mặt này xinh đẹp siêu phàm với ánh mắt lung linh đến hút hồn, giống nhưng đẹp hơn rất nhiều so với gương mặt giả mà Lý Hồng Hà mang trước đó, khiến Dương dù đã biết trước nhưng vẫn phải kinh ngạc vô cùng. Và con mắt đẹp lung linh kia đang rơi lệ…

– A…

Một tiếng rên gợi tình, thuốc đã ngấm sâu vào máu của Lý Hồng Hà. Nàng cố ngăn cơn khát tình đang trào dâng và tự giễu:

– Ha… KPTC-4869, viên độc đan cấp Thánh, dù có là Linh Đế, khi để viên thuốc này ngấm được vào người thì cũng không có cách nào ngăn cản cơn khát tình đến chết, chỉ có thể phá giải bằng cách quan hệ với người khác giới… Ta dùng viên thánh đan này đề hại người, không ngờ lại trở thành nạn nhân…

– Nhưng có thể nói cho ta biết, tại sao ngươi phá được phong ấn linh lực, và tại sao có thể ép thuốc tan vào người ta, khiến Linh Đế như ta cũng không thể chống cự?

Dương đáp:

– Vừa hay, trước đó ta được Cửu Vỹ Thần Hồ cho một chút Thần lực! Tuy ít nhưng đủ để phá cái phong ấn quèn và đủ ép thuốc vào người bà trong tình huống bị bất ngờ!

Đúng vậy, Thần lực là thứ mà Dương xin của Mị Như trước khi ra ngoài…

Lý Hồng Hà cố ngăn tiếng rên rỉ và nói:

– Hay lắm! Nhưng ngươi quên mất một chuyện…

Nàng gọi to:

– NGƯỜI ĐÂU! MAU CỨU TA!

Ba tên áo đen đang ngồi chờ ở một gian phòng, nghe tiếng kêu liền chạy đến, nhưng khựng lại trước cửa, bởi vì, không biết từ khi nào đã xuất hiện một bóng người, cao to lực lưỡng, mang trên vai một thanh đại kiếm…

– Đại Nhật Chúa Tể! – Tên Lão Nhị trợn mắt không thể tin nổi, hai tên còn lại cũng run như cầy sấy.

Hồ Đại Nhật trừng mắt một cái, ba tên áo đen lập tức giật bắn mình bỏ chạy tán loạn. Phải nói rõ rằng khi đặt phong ấn linh lực lên người ‘Lung Linh’ theo kế hoạch thì bọn hắn cũng đã biết nàng chính là Linh Đế, nên cũng biết để khiến một Linh Đế kêu cứu thì chắc chắn Hồ Đại Nhật này là hàng thật!

Mà khi bọn áo đen đã chạy đi rất xa, ‘Hồ Đại Nhật’ mới biến mất, thay vào vị trí đó chính là Thiên Ảnh Dị Thú đã được Dương bí mật thả ra từ trước đó…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200