12 nữ thần - Quyển 1 - Tác giả Slaydark

Phần 137
Phần 137

– BIẾN THÁI!

Nguyệt thét lên, Dương lúc này đang đứng thẳng, con cu giương ra khiến nàng ngượng chín mặt không dám nhìn.

– Ừ! Ta biến thái đây, nhưng chính nàng khiến ta phải biến thái!

Dương vừa cười vừa thở hồng hộc, cởi phăng chiếc quần rồi bước xuống hồ.

– Á! Bại hoại!

– Ừ! Ta bại hoại đây, nhưng chính nàng khiến ta phải bại hoại!

– Ngươi đừng có ngụy biện!

Sợ Dương thấy ngực, Nguyệt cúi thấp người xuống, chỉ chừa lại phần đầu trên mặt nước.

– Ta không có ngụy biện! Ta hỏi nàng, tại sao dám cho ta ăn quả nho cương!

– Ta… ta… Ngươi không được lại gần, nếu không dì Linh sẽ…

– Cứ đến! Nàng nỡ nhìn ta bị dì Linh đánh chết sao?

Dương hùng hổ sấn tới, Nguyệt dè chừng lùi lại, nhưng hồ không sâu, lùi thêm chút nữa thì ngực nàng sẽ trồi lên khỏi mặt nước…

Nguyệt bối rối hét lên:

– Dì Linh ơi cứu con!

Nhưng đáp lại nàng chỉ là âm thanh chính nàng vọng lại, dì Linh bận nhậu rồi con…

Chờ một lúc mà không có động tĩnh, Dương thở phào:

– Xem ra dì Linh của nàng ủng hộ ta rồi… Hà hà…

– Ngươi… ngươi…

Nguyệt mếu máo nói không nên lời, ngực nàng đã trồi lên quá nửa, quầng vú màu hồng tươi thoảng hiện theo từng gợn sóng mong manh…

Không ai cứu, Nguyệt đành tự cứu mình, tay nàng tụ ra một mũi kim, mũi kim tỏa sáng rồi đem phóng vào Dương.

Dương dễ dàng né được, Nguyệt lại lùi thêm một bước, vội vàng lấy tay ôm ngang ngực để che giấu đầu ti, tay còn lại tiếp tục tạo kim ném vào Dương, mỗi lần ném là một lần chửi.

– Bại hoại!

– Biến thái!

– Dâm dê!

Dương đang trong cơn hứng tình cuồng dại, trở nên hoang dại hung hăng hơn bao giờ hết, từng bước tiến đến.

Nguyệt đã bước lên chỗ cạn, mực nước ngang hông, khoe ra toàn bộ bờ eo thon tinh tế tuyệt trần.

Ném một mũi kim nữa, Nguyệt vội vàng lấy ra một chiếc khăn lớn quấn quanh người, Dương chợp thời cơ lao đến nhưng nàng liền nhảy lui ra, đồng thời nàng lấy kiếm ra chém thẳng vào Dương.

Kiếm trên tay Nguyệt nào phải kiếm thường, thánh bảo hạ cấp Vọng Nguyệt kiếm. Dương vừa trải qua một trận đại chiến, linh hồn tổn thương và linh lực yếu ớt, vội vàng lui lại né kiếm.

– Kiếm à? Ta cũng có!

Dương cười ha hả, lấy ra thanh Đại Lôi kiếm xông lên tấn công Nguyệt nhằm mục đích làm nàng đuối sức.

Bờ hồ long lanh, một đôi nam nữ đấu kiếm dưới trăng, người nam anh tuấn phi phàm nhưng lõa lồ với dương vật giương ra phất phơ, người nữ xinh đẹp tuyệt trần, quấn mỗi một chiếc khăn mỏng với đôi ngực trần nhảy tưng tưng theo từng đường kiếm. Cảnh tượng đầy tính gợi dục nhưng cũng không kém phần mỹ lệ và lãng mạn diệu kỳ…

Người Dương rạo rực, đấu kiếm với Nguyệt nhưng mắt hắn say sưa quan sát khắp cơ thể nàng, từ gương mặt tuyệt đẹp đang ửng hồng e thẹn, từ chiếc cổ thon, vai mềm xuống đôi gò ngực lắp ló dưới lớp khăn mỏng đong đưa đàn hồi theo từng động tác của Nguyệt, phía dưới là cặp đùi thon dài trần trụi tỏa ra ánh sáng long lanh quyến rũ khiến Dương chỉ hận không thể ôm lấy mà liếm cho thỏa thích. Chiếc khăn không đủ dài, mỗi khi Nguyệt nhảy lên là một lần nhúm lông tơ của nàng lấp lửng lộ ra đầy mê hoặc…

Còn Nguyệt, đấu kiếm với một kẻ lõa thể đang trong tình trạng cương dương, mà kẻ đó lại là người mà lòng nàng thương nhớ, nàng thẹn đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để mà chui… Dù vậy, người nàng mỗi lúc một rạo rực. Đã từng, dù chỉ là trong ảo mộng, Nguyệt vẫn còn nhớ tới cảm giác hạnh phúc tột cùng khi hắn và nàng hòa vào nhau, sâu trong cõi lòng, nàng thầm mong được hiến dâng trọn vẹn, không hối tiếc, dù cho đời có thể không như mộng…

Sơ hở, Nguyệt rơi kiếm khỏi tay, nàng trượt chân ngã ngửa, Dương liền lướt đến ôm eo đỡ nàng dậy…

Qua một lớp khăn mà vẫn mịn màng, qua một khoảng cách mà vẫn ngát hương…

Trao nhao ánh mắt đậm hương tình…

Dương cúi mặt, dâng môi, mắt hờ khẽ nhắm…

Nguyệt gần như đã ưng thuận, môi nàng theo bản năng tự ngước lên, nhưng vẫn còn e thẹn…

Eo Nguyệt khẽ lay, nàng lách mình thoát khỏi vòng tay Dương, thu Vọng Nguyệt kiếm về tay.

Vuột mất cơ hội nhưng Dương không hề tiếc, hắn cười, Nguyệt cũng thẹn cười…

– Dù tình đã tỏ, ta vẫn không muốn chàng quá dễ dàng có ta…

– Nguyệt Vũ – Minh Nguyệt Kiếm Pháp.

Nguyệt hô thầm, Vọng Nguyệt thánh kiếm tỏa ra ánh sáng trăng vàng nhạt, nàng bắt đầu thi triển bộ kiếm pháp của tuyệt học Nguyệt Vũ.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200