Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 86
Phần 86

Ước chừng hơn nửa canh giờ, tiếng gõ cửa vang lên.

Không cần hỏi, Triệu Đức Tam liền chạy đi mở cửa, Trương Ái Linh sắc mặt hồng nhuận vịn khung cửa đứng tại cửa ra vào, thần sắc mê ly, xem ra là sau khi hắn đi lại uống thêm một chút rượu.

“Trương cục, lại uống rượu a?” Triệu Đức Tam mang một tay vịn cánh tay của nàng, một tay nắm bờ eo thon của cô đi vào gian phòng, thuận tiện một cước đá lên cửa, đưa nàng nâng đến bên giường ngồi xuống, rót cho nàng chén nước.

“Tiểu Triệu, xem ra sau này mỗi lần uống rượu đều phải mang ngươi theo, ta tửu lượng thật là kém, vừa được một tí liền dễ dàng say… Ngươi a, ta nghĩ biện pháp xem có thể hay không để cho ngươi đến làm thư ký cho ta.” Trương Ái Linh nhấp một miếng nước, “Chỉ là Tiểu Lý cùng ta hai năm, công việc một mực rất xuất sắc, cũng chẳng dễ dàng mà thay thế.”

Triệu Đức Tam đầu tiên là mừng thầm, sau đó nghĩ đến Lý San San dáng người thật không tệ, kể từ cùng hắn phát sinh quan hệ về sau, cũng không kiêu ngạo giống như lúc mới quen, cũng không nghĩ sẽ cướp lấy cương vị của nàng, cho nên liền nói: “Trương cục, không có việc gì, ta không vội, trước mắt ta cứ làm tốt ở phòng hậu cần đã, chờ qua một thời gian ngắn có cương vị thích hợp ngài sẽ giúp ta cũng được.”

Trương Ái Linh phong tình cười yếu ớt nói: “Vậy thì tốt, chờ có chỗ ngồi tốt hơn ta giúp ngươi một chút.” Để ly xuống, một cái tay khoác lên trên đùi Triệu Đức Tam, chậm rãi di chuyển tới bắp đùi, cách quần nắm lấy tiểu đệ đệ của hắn.

Triệu Đức Tam thuận thế đưa nàng đẩy ngã xuống giường, hai tay hung hăng nắn bóp cặp nhũ phong kia.

“Cởi quần ta.” Trương Ái Linh ngữ khí rất ôn nhu, đồng thời lại ra mệnh lệnh.

Triệu Đức Tam tựa như là tính nô của nàng, một mặt cười xấu xa, giống như bộ dáng mà đại đa số nữ nhân đều thích…

Triệu Đức Tam ngoan ngoãn cởi bỏ quần, Trương Ái Linh một mặt ửng hồng, dục hỏa đầy mắt, khóe miệng toát lên nụ cười quyến rũ, dùng giọng ra lệnh nói: “Cởi nốt đồ lót ra.”

Triệu Đức Tam không biết thừa nước đục thả câu, chỉ biết như cái máy vậy nghe theo mệnh lệnh của cô, cởi đồ lót, bảo bối dựng đứng như ngọn thương sắp ra trận giết địch, Trương Ái Linh liền chống đỡ cánh tay ngồi xuống, cúi người, một hơi ngậm lút cán bảo bối. Giống như là ăn kem vậy, nàng làm cực kỳ thành thạo, ngậm vào nhả ra rất là tự nhiên, một cảm giác tê tê từ đầu khấc truyền vào làm hẳn ngửa đầu thở dài, đê mê tận hưởng.

Triệu Đức Tam cảm giác mình phảng phất giống như nằm mơ, đường đường là một cục trưởng, cao cao tại thượng, vậy mà vào ngay lúc này đây, đang rúc dưới háng mà phục vụ tiểu đệ đệ của hắn, tiếng mút vang lên không ngừng, làm hắn có cảm giác kiêu ngạo thay cho tiểu đệ đệ.

“Cảm giác thế nào, ta làm tốt chứ?” Trương cục vẫn đang mải mê “ăn kem” ngước mắt lên hỏi hắn.

“Phê tận óc, thần tiên cũng chỉ cỡ này thôi a.” Một nữ nhân hơn bốn mươi tuổi, có thể nói xứng đáng làm mẹ của hắn, vậy mà giờ đây đang nằm dưới háng của hắn, cảm giác kích thích này không lời lẽ nào diễn tả nổi.

Hắn cũng không có chịu đứng yên, hai tay giữ lấy đầu nàng, mông không ngừng đẩy tới đẩy lui, bảo bối chui ra chui vào trong miệng nàng phát ra tiếng “Ọc ọc…”.

Trương Ái Linh sau một hồi “ăn kem”, ngẩng đầu lên, chép miệng, phồng má, nói: “Cứng như thép vậy, hại ta đau hết cả miệng.” Vừa nói vừa cởi quần của mình, duỗi dài chân để quần rơi ra, còn lại một chiếc quần lót ren, nằm thẳng trên giường, phân phó nói: “Tiểu Triệu, cởi ra giúp ta, giúp ta “vét máng” một chút, ta thèm quá…”

Triệu Đức Tam leo lên, chậm rãi kéo quần lót ren ra khỏi đôi chân dài trắng nõn, Trương cục không kịp chờ đợi cong người lên cho hắn dễ cởi, đồng thời áp hai cánh hoa kia sát mặt hắn: “Hôn ta đi!!!”

Trên người nữ nhân, hắn vốn thích cái địa phương khả ái kia nhất. Cười xấu xa hướng tới, há miệng to, liều mạng đưa đầu lưỡi vào khám phá hang động ướt át kia.

“Ách, Tiểu Triệu, dùng lưỡi đưa sâu vào thêm một tí…” Trương cục thật là nữ nhân khẩu vị đậm, hắn bèn nhất nhất nghe lời nàng.

Triệu Đức Tam theo mệnh lệnh, giống như là chó đang khát nước vậy, thè đầu lưỡi ra, tại hai cánh hoa đang ướt đẫm “sương” kia, không ngừng khuấy động. Trương cục thoải mái uốn éo cái mông bạo mãn kia, cảm giác sảng khoái vô cùng.

“Ngươi nằm dưới con ta lên trên?” Trương cục không chịu nổi, muốn đao thương chân thật đâm vào nhau.

“Ngươi lên đây đi.” Triệu Đức Tam biết Trương cục rất thích thế Quan Âm ngồi đài sen, thế là liền nằm ở trên giường…

Trương cục ngồi xuống, nhằm thẳng ngọn thương đang chĩa thẳng lên trời kia mà ngồi xuống. Trong nháy mắt đó, Triệu Đức Tam cảm giác hoàn toàn bị Trương cục bao khỏa, cảm giác ấm áp nóng ướt vô cùng dễ chịu, ngọn thương không ngừng khuấy động theo đúng thế “Nhất kiếm loạn tử cung” được truyền lại từ hàng ngàn năm qua. Sự phối hợp đã nhịp nhàng tới mức lô hỏa thần thanh.

Song cầu múa, tóc ngắn bay loạn, eo thon mềm mại như rắn, tiếng nước nhóp nhép trong động kia không ngừng vang lên, bờ mông nở nang không ngừng rung bị Triệu Đức Tam vỗ mạnh liên tục, quá điên cuồng, quá kích thích, Trương cục điên cuồng quên hết tất cả, ba mươi như lang, bốn mươi như hổ, quả không sai chút nào.

Trương cục rú lên một tiếng dài, toàn thân mềm nhũn, nằm lên lồng ngực rắn chắc kia, trong nháy mắt đó, Triệu Đức Tam cảm giác một tia nước phun ra, hai người cùng lúc đạt tới đỉnh phong của sự khoái hoạt, thật sự là dục tử dục tiên, nhẹ nhàng vui vẻ.

“Tích tích tích…” điện thoại của Trương cục trên tủ đầu giường vang lên.

“Thật là đúng lúc a.” Trương cục thở phì phò nói, thật là may không phải là có điện thoại lúc đang sung mãn lâm trận, với cánh tay lấy điện thoại xem ai điện.

Triệu Đức Tam trông thấy trên màn hình điện thoại di động hiện ra hai chữ “Thể dục”, không hiểu hỏi: “Trương cục, sao giờ này còn có người gọi đi thể dục?”

“Ngoại hiệu thôi.” Trương cục nói rằng, trực tiếp ấn từ chối, kia là tên thầy dạy thể dục gọi điện cho nàng, giờ đây nàng đã có Triệu Đức Tam, nam nhân uy mãnh như này liền đã sớm quên tên thầy dạy thể dục kia…

“Trương cục, sao không nghe máy?” Triệu Đức Tam tò mò hỏi.

Trương Ái Linh đem điện thoại thả lại tủ đầu giường, lật người tới ghé vào trên cánh tay hắn, nói: “Tìm ta nhờ vả thôi, phiền chết đi được.”

“Trương cục, chuyện của ta mặc dù không vội, nhưng ngươi cũng không nên quên a.” Triệu Đức Tam nửa đùa nửa thật, đưa tay khoác lên trên người nàng, nhu hòa vuốt ve ngọc thể.

“Yên tâm đi, ta nhớ mà, nhất định sẽ chọn cho ngươi một vị trí tốt” Trương cục giơ mắt nhìn hắn, ôn nhu xoa xoa cơ ngực rắn chắc của hắn, “Tiểu Triệu, cơ thể của ngươi rất tốt, nhìn toàn thân rất là cơ bắp, có thường xuyên luyện tập không?”

“Cũng thỉnh thoảng có rèn luyện” Triệu Đức Tam cùng nào khoái hoạt xong, đã hoàn toàn trầm tĩnh lại, căn bản không có giống quan hệ giữa lãnh đạo và nhân viên.

Trương cục mới nằm nghỉ được chút tiếng chuông lại tích tích tích vang lên.

“Thật là phiền chết!” Trương cục không nhịn được xoay người đi lấy điện thoại, ngó quan màn hình thì thấy hai chữ “Lão công”, thế là ấn ngay nút nghe, ôn nhu nói: “Lão công, vẫn chưa ngủ sao?”

“Ái Linh, em đang ở đâu vậy? Ngày mai cuối tuần, ta sẽ về nhà.”

“Ừ!!! Ta vẫn đang ở trong cục làm chút việc…” Trương cục linh hoạt ứng phó, “Làm sao trở về cũng không gọi điện thoại cho ta a? Tỉnh ủy ngày mai không có việc gì à?”

“Ừm, đã trễ thế như vậy ngươi còn xử lý công việc, về sớm một chút đi.” Trong điện thoại Trương cục lão công nghe có chút không vui. Làm phó chủ nhiệm ban tổ chức Tỉnh ủy, trong lúc cấp bách có thể dành thời gian từ trên tỉnh trở lại thăm nhà một đêm, với hắn mà nói đã rất không dễ dàng.

“Ừ, ta nhớ rồi, ta sẽ lập tức trở về.” Trương Ái Linh ôn nhu nói, “Vậy ta cúp trước.”

Trương Ái Linh cúp điện thoại, ai một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Lão công ta từ trên tỉnh trở về, xem ra ta đêm nay phải trở về nhà rồi.”

Triệu Đức Tam cố ý lôi kéo cánh tay của nàng nói: “Trương cục, đêm ở lại với ta có được không, ta vẫn còn muốn.”

“Ta cũng muốn lưu lại, thế nhưng là không có cách nào a.” Trương Ái Linh không thể làm gì cười cười, ngồi xuống bắt đầu mặc quần áo, Triệu Đức Tam nằm tại bên cạnh nàng, ôm lấy bờ eo thon của cô, dáng vẻ không muốn rời xa, kỳ thật cũng là để Trương Ái Linh cảm thấy mình mê luyến cô, để có thể để cho Trương Ái Linh không có chút cảm giác cảnh giác nào ở hắn.

Trương cục rất nhanh mặc vào quần áo, từ trên giường xuống đi giày cao gót, xoay người nói: “Tiểu Triệu, ngươi ngủ đi nhé ta phải về.”

“Cứ như vậy mà đi sao?” Triệu Đức Tam hỏi.

“Còn muốn như thế nào a?” Trương cục nháy một bên mắt, “Đến đây đi, để ta hôn ngươi một cái.” Xoay người lại tại Triệu Đức Tam trên trán “Ba” một cái, “Tốt, ta đi đây, ngươi sớm nghỉ ngơi một chút đi.”

Mặc đồ xong Trương cục nhìn rất già dặn tri thức, ngược lại với nữ nhân trần như nhộng điên cuồng cưỡi ngựa tưởng như là hai người khác nhau, Triệu Đức Tam cảm thấy cùng nàng phát sinh quan hệ này giống như là nằm mơ.

Trương cục kéo cửa đi ra, còn lại Triệu Đức Tam ở trong phòng, thời gian còn sớm, mới hơn mười một giờ, ngày thứ hai không cần đi làm, hắn cảm giác có chút nhàm chán.

Nhớ tới hôm nay nhìn thấy Lan tỷ, bởi vì có các vị lãnh đạo ở đây, hắn cũng không cùng Lan tỷ đàm đạo, cũng đã vài ngày chưa gặp, có chút nhớ nhung. Cảm giác của hắn với Mã Lan so với những nữ nhân mà hắn đã nếm qua thật không giống, đó như một loại cảm giác hư hư thực thực như tính yêu vậy, Mã Lan tính tình hào phóng ôn nhu lại bình dị gần gũi khiến hắn nảy sinh cảm giác rất thân thiết.

Trong lòng suy nghĩ về cảm giác hư hư thực thực đó, hắn có chút mông lung, hiện tại sư nghiệp còn chưa có gì hắn cũng không muốn để chuyện tình cảm dính vào. Hồng nhan họa thủy, Triệu Đức Tam đối với việc này rất tin tưởng. Chính vì vậy muốn leo lên ở chốn quan trường này nhất định phải bỏ qua tư tình nam nữ, nếu không sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng tay vẫn nhắn tin cho Mã Lan. “Lan tỷ, ta nhớ tỷ!”.

Mã Lan tại nhà cũng là lật qua lật lại ngủ không được, lần này nhận được tin nhắn của Triệu Đức Tam, một trận kinh hỉ, vội vàng thật trả lời tin nhắn của hắn: Tiểu nam nhân, tỷ cũng nhớ ngươi.

“Lan tỷ còn chưa ngủ sao?”

“Ta cũng chưa ngủ được, còn ngươi sao giờ còn chưa ngủ?”

“Chuẩn bị ngủ, nhớ ngươi nha.”

“Đức Tam, dạo này làm ăn cũng không tệ nhỉ, thoát ly được Vương bát đản, leo lên vị trí gần với Trương cục.”

“Ai, Trương cục thư ký bị ngã bệnh, để ta làm thư ký lâm thời thôi.”

“Đúng rồi, Đức Tam, mai ngươi được nghỉ đúng không? Tỷ ngày mai muốn tới Thần Phủ huyện, ngươi có thể đi cùng tỷ chứ?”

“Có thể a.”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212