Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 41
Phần 41

Ngày kế tiếp là cuối tuần, không có đi làm, Triệu Đức Tam ngủ thẳng tới gần trưa mới tỉnh lại, xoa cặp mắt nhập nhèm, gặp kế bên người, đệ nhất thư ký Lý San San thân thể trần truồng co ro còn ngủ say, hắn đi xuống giường đến buồng vệ sinh đi tiểu, tắm rửa thân mình.

Từ phòng vệ sinh đi ra ngoài, Triệu Đức Tam bắt gặp Lý San San đang ngồi dậy, tóc dài xõa vai, vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt hạnh trợn lên, bởi vì sinh khí hai má ửng đỏ, nói:

– Triệu Đức Tam, anh là thứ hạ lưu…

Triệu Đức Tam thích ý cười, vừa đi vừa nói:

– Lãnh đạo, tôi hạ lưu như thế nào vậy?

Lý San San dù sao không phải là xử nữ, bị Triệu Đức Tam gian dâm, trong nội tâm cũng không có gì là u oán, chẳng qua là cảm thấy Triệu Đức Tam cưỡng đoạt mình, làm cho nàng thật mất mặt, nên tức giận nói:

– Tối hôm qua là anh cố ý đem chuốc rượu tôi! Mục đích là muốn cùng tôi phát sinh quan hệ! Anh… thật là hèn hạ vô sỉ!

Triệu Đức Tam đi qua ngồi ở bên giường, cười tủm tỉm nhìn nàng, không nhanh không chậm nói:

– Lý đại thư ký, tôi làm sao lại là vô sỉ? Tối hôm qua cũng vì uống rượu nhiều quá, tôi cũng không biết rõ chuyện gì đã xảy ra!

Lý San San vén chăn lên, trông thấy trên tấm ga giường còn có mấy đốm loang ướt, xụ mặt nói:

– Triệu Đức Tam, anh còn giả bộ à! Anh dám nói tối hôm qua không làm gì cả không? Xem đi, trên tấm ga giường đang dính cái gì!

Triệu Đức Tam cố ý quay mặt nhìn, bình tĩnh nói:

– Là cái gì nhỉ? Là của cô chảy ra, hay là của tôi chảy ra à? Nếu của tôi chảy ra thì không có nhiều như vậy đâu.

Việc đã đến nước này, Lý San San tức giận cũng vô ích, vì vậy nàng liền dùng giọng ra lệnh nói:

– Triệu Đức Tam! Chuyện tối ngày hôm qua tôi không truy cứu! Nhưng không cho phép anh được nói cho người nào khác biết!

Triệu Đức Tam cười ha hả nói:

– Chắc chắn rồi, tôi đâu phải là người ngu, còn mang chuyện này nói cho người khác biết.

Lý San San thấy vẻ mặt hắn đắc ý cười, nàng nói:

– Nếu anh dám nói cho người khác biết, về sau tại cục khoáng sản này, cũng không anh đừng mong có cuộc sống tốt đấy!

Triệu Đức Tam giả bộ như là rất sợ, nói:

– Tôi rất sợ… nhưng cô cũng có sợ tôi đưa hình ảnh chúng ta tối hôm qua thân thiết chụp được đưa ra không?

Lý San San nghe xong, lập tức lo lắng, thở phì phì cầm lấy cái gối đầu đánh tới người hắn:

– Anh thật hèn hạ! Nhanh xóa bỏ! Bằng không thì chỉ cần anh ngày nào còn đi làm ở cục khoáng sản, tôi sẽ ra nghĩ biện pháp chơi lại anh đấy!

Triệu Đức Tam lúc này vẻ mặt trầm tĩnh lạnh lùng biểu lộ, nói:

– Lý San San, cô cảm thấy là chơi tôi trọng yếu, hay là tôi đem những tấm ảnh chụp tối hôm qua công bố ra trọng yếu hơn?

Lý San San không uy hiếp được hắn, liền chịu thua, xuống giọng khẩn cầu nói:

– Tôi van ngươi, ngàn vạn lần không nên cho người khác biết, đem mấy tấm ảnh kia xóa bỏ được không?

Triệu Đức Tam ha ha cười:

– Vậy thì chúng ta làm một lần nữa đi.

Tối hôm qua thì Lý San San bị say rượu dù vẫn khoái hoạt đấy, nhưng hắn không có cảm nhận được sự nhiệt tình của Lý San San, cho nên bây giờ rất muốn nhìn xem ở trong trạng thái thanh tỉnh, làm cho nàng cam tâm tình nguyện khuất phục với hắn.

Lý San San trừng đôi mắt hạnh nói:

– Triệu Đức Tam, anh đừng có mơ tưởng!

Triệu Đức Tam nhướng mày hỏi:

– Thật vậy chăng? Không có chút nào sợ?

Lý San San thấy thần thái hắn bình tĩnh, trong nội tâm có chút lo lắng, dù sao tại cục khoáng sản này, nàng là đệ nhất thư ký, vì tiền đồ sau này, bây giờ nàng chỉ có thể tự nhận xui xẻo, có chút không phục, cùng hắn ra giá vớt vát:

– Vậy thì một lần nữa! Làm xong anh đem mấy tấm ảnh kia thủ tiêu!

Triệu Đức Tam cũng như đã từng đối phó với Trương Hiểu Yến, bắt chước làm theo, nhìn xem Lý San San đang ngoan ngoãn nằm thẳng xuống dưới giường, nghiêng đầu sang chỗ khác, nói:

– Triệu Đức Tam, làm nhanh lên, tôi còn có việc.

– Việc này có thể gấp sao? Cô càng nóng vội, tôi càng lâu cứng lên được…

Triệu Đức Tam xảo trá, đến gần nàng, bắt đầu vuốt ve thân thể kiều nộn trắng nõn, thưởng thức dáng người làn da hoàn mỹ không tì vết, hắn dùng đầu ngón tay ở trước ngực nàng nhẹ nhàng vạch lên, Lý San San cũng là cô gái trẻ tuổi, sao chịu được loại nhột nhạt như thế này, thân thể khẽ run lên, cảm giác trên người như là có ngàn vạn con kiến đang bò, tâm trí nhảy hoảng loạn…

Triệu Đức Tam chậm rãi từ từ, từng ly từng tí vuốt ve nàng, thầm nghĩ, để nhìn xem người có cảm giác hay không, còn có thể cứng rắn cho tới khi nào.

– Triệu Đức Tam, anh nhanh lên được không?

Lý San San sự nhẫn nại đã không còn, thở hào hển nói.

Triệu Đức Tam nghĩ thầm giờ mới biết là có cảm giác à? Hừ… nhưng hắn vẫn không có thay đổi hành động, ngón tay du tẩu hướng theo từ trên xuống, Lý San San thật sự khó có thể chịu được, rốt cục phải ngẩng đầu đầu, duỗi ra cánh tay cái móc vào cổ của Triệu Đức Tam, câu mặt hắn xuống miệng minh, nồng nhiệt hôn lên môi của hắn…

Đùa bỡn trong chốc lát, dương vật Triệu Đức Tam lại cứng rắn như sắt rồi, Triệu Đức Tam nắm lên một bên dương vật, không chút khách sáo cắm vào âm đạo Lý San San.

– A… ưm…

Tuy rằng cái đồ vật này đã xuất nhập nhiều lần bên trong cơ thể của nàng t, có nhưng khi thanh tỉnh thì Lý San San mới cảm nhận được sự kích thích mạnh mẽ, so với người bạn trai trước đây của nàng thì to và dài hơn khá nhiều, Lý San San hé miệng ra, hai cơ bắp chân đều kéo căng rồi.

Dịch nhờn âm đạo của Lý San San bài tiết rất nhiều, Triệu Đức Tam ngay từ đầu vừa đút dương vật vào huyệt động thì đã phát ra tiếng động “ọc…” thanh âm của nước nhờn.

Dương vật Triệu Đức Tam cơ hồ mỗi lần đều chọc vào đến sâu trong âm đạo Lý San San, mỗi lần cắm xuống, Lý San San toàn thân run lên, cặp môi đỏ mọng rên rỉ.

– Ui… ui… ui…

Triệu Đức Tam lại bắt đầu thay đổi rất nhanh đút vào, mỗi lần rút ra đều đem đầu khấc dương vật kéo đến cửa miệng âm đạo, lại một cái cắm đi vào, bao tinh hoàn của Triệu Đức Tam đánh mạnh vào trên mông đít Lý San San vang lên “phạch… phạch…”

Lý San San đã vô pháp nhẫn nại sự hưng phấn của cơn động dục của mình, một luồng sóng mãnh liệt khoái cảm trùng kích khiến nàng không ngừng rên rỉ, giọng rên càng lúc càng lớn, thở dốc càng ngày càng nặng.

– Ui… ui… à…

Mỗi một tiếng kêu rên đều nương theo kéo thật dài như là để hả giận, trên khuôn mặt phảng phất như là thống khổ, lại phảng phất như là thật thoải mái.

Triệu Đức Tam lúc này cảm thấy Lý San San bên trong âm đạo từng đợt co rút lại, mỗi lần đầu khấc chọc vào đến ở chỗ sâu trong, cũng cảm giác có một cái cái miệng nhỏ nhắn muốn đem đầu khấc ngậm hút lấy, dịch nhờn bám theo thân cây dương vật mỗi lần rút ra, chảy theo khe mông nhiểu lên trên tấm ga giường, lại ướt thành một mảnh.

Cơn cực khoái đã đến rồi lại đi, Lý San San sớm đã đã quên hết thảy, chỉ mong muốn cây dương vật to và dài này dùng hết sức đâm chết mình đi.

Triệu Đức Tam nhanh chóng đâm dương vật thêm vài cái, đem chân của Lý San San buông, dương vật rút lẹ ra.

Lý San San nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới mình sẽ nói ra nói như thế này:

– Đừng… đừng rút ra.

Triệu Đức Tam ngừng lại, cũng không xuất tinh ra, hắn đang tích góp lại, bởi vì buổi chiều nay còn muốn liên lạc với Mã Lan, để báo cho nàng vài điểm trọng yếu trong tài liệu văn bản về kế hoạch đấu thầu mỏ than.

Cái này đổi lại làm Lý San San khó chịu, một phen triền miên về sau, Lý San San tóc tai bù xù nằm nghiêng ở giường, cười nhạo nói:

– Triệu Đức Tam, tôi tưởng anh có bao nhiêu lợi hại! Làm đã lâu như vậy cũng không có xong việc, có phải là sinh lý có chỗ thiếu hụt…

Triệu Đức Tam tức giận mở to hai mắt nhìn, lập tức lại cười, hỏi:

– Vậy cô thoải mái chưa đủ à? Bằng không tôi lại tiếp tục?

Lý San San thật ra thì lúc này cái âm hộ cũng đã sưng đau rồi, chẳng qua là nàng nói cho đã nư mà thôi, nên lật đật lôi kéo cái chăn che mình, vẻ mặt khiếp đảm, nói:

– Thôi… không cần.

Triệu Đức Tam đã xuống giường, mặc lại quần áo, nói:

– Bây giờ chúng ta trả phòng đi về.

Hắn cũng không muốn vượt qua giờ mướn phòng vì lại phải trả thêm tiền.

Nữ nhân một khi bị nam nhân dùng thân thể uy mãnh chinh phục phía dưới cái âm đạo, thì cũng sẽ là chinh phục được trái tim của nàng, câu nói này lời lẽ chí lý vào lúc này khi ứng vào Lý San San.

Lý San San bị Triệu Đức Tam làm hai lần, lần nào cũng đạt được cực khoái, làm cho tâm hồn thiếu nữ phiêu diêu, có chút thán phục oai phong của hắn, nàng nằm ở trên giường, nũng nịu nhìn qua Triệu Đức Tam, hỏi:

– Bây giờ anh cùng tôi đã xảy ra quan hệ, anh nói phải tính làm sao đây?

Triệu Đức Tam thấy nàng bộ dạng nuông chiều, trong đầu nghĩ thầm:

“Đệ nhất thư ký này, lẽ nào bị mình làm hai lần, thì đã có chút thay đổi bộ dáng à? Trước kia vẻ mặt thanh cao tại thượng Lý San San đâu mất rồi?”

– Cô nói thử xem bây giờ thì muốn như thế nào? Tôi thì đang lo về sau này, mỗi tuần đều phải gặp cô cùng đi mướn phòng rồi!

Lý San San nhìn thẳng vào mặt hắn, ánh mắt lộ vẻ vũ mị, môi son khẽ mở:

– Vậy phải xem anh có bản lãnh hay không rồi! À… điện thoại cho tôi mượn dùng một chút, tôi muốn gọi điện thoại.

Triệu Đức Tam móc điện thoại ra ném cho nàng, nàng cầm lấy, liền khởi động máy, nhưng không phải là gọi điện thoại, mà là lật đến photo album và video, cẩn thận tra xét một lần, cũng không có tấm ảnh nào của nàng bị Triệu Đức Tam chụp như lời hắn nói, Lý San San lập tức thay đổi bộ dạng, ném điện thoại về phía hắn, đập phá cái gối đầu, thở phì phò nói:

– Triệu Đức Tam! Anh gạt tôi! Căn bản là không cái ảnh chụp nào! Thật là quá giảo hoạt rồi!

Triệu Đức Tam liền chụp lấy điện thoại, hắn không có phòng bị, thì ra là nàng muốn xóa bỏ ảnh chụp, cho nên giả vờ biến thành một người khác, đối với hắn ôn thuần như vậy, điều này chứng tỏ cho thấy Lý San San có thể làm được chức vụ thư ký cho cục trưởng Trương thời gian dài, cũng không phải là đơn giản, quả nhiên có nhiều tâm kế ah.

Cũng may là hắn không đưa cho Lý San San là cái máy quay phim lén, bằng không bị nàng phát hiện bên trong máy quay lén ở bên trong có những cảnh ướt át của cục phó Vương thì hắn liền xong đời.

Triệu Đức Tam tim đập nhanh hốt hoảng, cố trấn tỉnh nói:

– Cô cho rằng tôi chụp ảnh bằng điện thoại di động sao?

Hắn móc ra cái máy quay len giơ lên ở tại trước mặt nàng, âm lãnh xảo quyệt cười cười, giờ cũng không có ý định trả tiền phòng nữa, đem hóa đơn đặt giờ thuê phòng ném trên giường, nói:

– Tí nữa cô trả phòng đi, tôi đi trước, còn có việc!

Dứt lời liền xoay người đi lẹ, Lý San San chán nản ngồi xuống, lo lắng gọi ngược hắn:

– Triệu Đức Tam, chờ một chút! Đừng có nói cho người khác biết chuyện của chúng ta!

Triệu Đức Tam kéo cửa ra, quay đầu lại nói:

– Lãnh đạo yên tâm đi, tôi đi trước!

Lý San San sau khi thấy Triệu Đức Tam kéo cửa đi ra ngoài, tức giận muốn điên lên, đôi bàn tay trắng như phấn nện lên trên giường, cùng hắn triền miên khoái hoạt, nàng không phải là không sướng khoái, dù sao mình cũng đã là 26 – 26 tuổi rồi, cũng có cô đơn buồn bực, ngẫu nhiên tìm được người đàn ông giải quyết thỏa mãn, cũng thật là thoải mái sung sướng, nhưng nghe hắn nói chụp ảnh lúc hai người khoái hoạt, nàng lo lắng bất an, chỉ sợ Triệu Đức Tam đưa cho người khác xem những tấm ảnh kia.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212