Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 13
Phần 13

Vừa đi ra đến cổng cục khoáng sản than đá, Triệu Đức Tam trông thấy Trương Hiểu Yến đi ở phía trước, cái mông đít tròn trịa theo nhịp bước của đôi giày cao gót, gỏ xuống đất theo tiết tấu uốn éo đung đưa trái phải hai bên mông thịt săn tròn của cô, hắn có chút mở cờ trong bụng, gấp rút đi nhanh hai bước rồi hỏi…

– Trương Hiểu Yến, cô cũng mới tan tầm à?

Trương Hiểu Yến biết chuyện tại phòng của phó cục trưởng Vương, Triệu Đức Tam chắc chắn biết, trên mặt lập tức lại ửng đỏ, có chút ngượng ngùng, lúng túng gật đầu:

– Anh đến giờ cũng mới tan tầm?

Triệu Đức Tam giờ cũng hiểu Trương Hiểu Yến chẳng qua là đồ chơi của phó cục trưởng Vương như phần đông những người phụ nữ khác nên cố ý hỏi:

– Buổi chiều cùng phó cục trưởng Vương bàn chuyện gì vậy?

Trương Hiểu Yến lập tức trong nội tâm khủng hoảng bất an, trong ánh mắt rót đầy sự lo lắng, cô dùng khóe mắt quét mắt nhìn hắn một cái, rồi lắc đầu nói:

– Không có… không có bàn chuyện gì… tôi còn có việc, đi trước nhé.

Bước chân cô nhanh hơn vội đi về phía trước, có lẽ đầu gối cũng đã bớt đau nhiều rồi.

Triệu Đức Tam khóe miệng hiện lên một nụ cười gian, hắn nghĩ thầm còn giả bộ cái gì nữa, cô như vậy mà mau rên rỉ tiếng sống tiếng chết tôi đều nghe hết, đợi hai ngày nữa, hy vọng có thể gặp lại trong phim quay lén, cô với bộ đồ công sở, đang cong đít lên cho cục phó Vương dùng dương vật đâm vào rồi.

Trương Hiểu Yến vội vả đi ra khỏi cổng, lòng ngực tim thình thịch nhảy, lời nói thật, ngày hôm qua cô vừa lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Đức Tam, cô đã cảm thấy cái thư ký mới tới của phó cục trưởng Vương đẹp trai như vậy, là cô gái trẻ tuổi, cô cũng ưa thích đẹp trai, hôm nay khi đầu gối bị dập đau, lại được hắn dìu lấy xuống lầu, cái loại cảm giác này làm cho Trương Hiểu Yến trong nội tâm cảm giác là lạ, giống như có chút cảm giác có cảm tình với hắn, bất quá cô cũng vừa tốt nghiệp đại học rồi tham gia công tác tại đây mới hơn một tháng, có thể đi vào cục khoáng sản than đá làm, cô cảm thấy rất mỹ mãn, một lòng chú tâm chỉ muốn làm công tác tốt, cho nên khi bị phó cục trưởng Vương làm nhục rồi, cô cũng không có nhiều lắm ủy khuất, ngược lại cảm thấy là về sau khả năng còn có chuyện gì, thì còn có thể tìm đến phó cục trưởng Vương nhờ hỗ trợ.

Bây giờ các cô gái trẻ tiến vào xã hội, đều là thực tế như vậy, vì mục tiêu mà mình đeo đuổi, sẵn sàng một tay bắt lấy hai, ba con cá một lượt, suy cho cùng thì cũng không mất mát cái gì, còn Trương Hiểu Yến dù sao cũng không phải còn là xử nữ, nên đâu có gì mà phải bị tổn thương.

Triệu Đức Tam ra khỏi cổng liền đi đến cửa hàng bán thiết bị điện tử mua một cái quay phim lén nhỏ bé hết 300 đồng tiền, tuy là hàng nhái, nhưng tính năng cực kỳ mạnh mẽ, có thể liên tục thu hình lại trong 5 giờ, chỉ có điều là hình ảnh không được sắc nét lắm, nhưng hàng nhái có thể làm thành được như vậy thì là không tệ, hắn cảm thấy chấp nhận cũng được, chủ yếu có thể quay chụp lại được trong phòng nghỉ của phó cục những cảnh tượng hương diễm xuân quang với những người đàn bà là được rồi.

18h vào giờ cao điểm, Triệu Đức Tam chen lên xe buýt, trên xe khá đông người, hắn vừa lên đến đã bị người phía sau chen lấn đẩy lên phía trước, cầm chặt tay vịn trên xe, trong nội tâm hắn vẫn còn nghĩ đến cảnh trong văn phòng Vương An Quốc trong văn phòng những xuân sắc cảnh đẹp, ảo tưởng ướt át những cảnh đụ đéo, trên mặt hắn hiện lên nụ cười quỷ mị…

Xe buýt bỗng bị xóc nảy khi qua một cái ổ gà, Triệu Đức Tam chợt cảm giác trên lưng bị cái gì vật gì mềm nhũn đè lên, hắn muốn quay đầu lại mắng, tiếng chửi thề kinh tởm vừa đến cổ họng, mới nhìn rõ lại thì ra là người đàn bà Trương Aí Aí ở phòng hậu cần cục khoáng sản than đá, lời thô tục đã đến bên mép vội vã nuốt vào trong miệng, nhướng cặp lông mày cười lấy cầu tài đối với Trương Ái Aí.

Trương Aí Aí mới đầu không có chú ý đến, bất ngờ nhận ra hắn cũng thật ngoài ý liệu, cả khuôn mặt cô và hắn gần nhau trong gang tấc, tựa hồ muốn dính vào sát vào nhau rồi, Triệu Đức Tam có thể nhìn rõ trên mặt cô từng lỗ chân lông trên khuôn mặt mịn màng, bờ môi khêu gợi căng mọng bày biện ra một loại màu đỏ tươi tự nhiên, lông mi rất dài, một đôi mắt to tròn như nước trong veo, khi hắn nhìn thẳng vào trong ánh mắt đó, hắn toàn thân như nổi da gà run lên.

Trương Aí Aí trên bộ ngực da thịt trắng nõn lộ ra một ít, mái tóc bới cao cột lại gọn lại, liếc mắt nhìn sơ qua chỉ là một phụ nữ bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ, mặc dù quần áo chất phác đơn sơ, nhưng toàn thân tản mát ra cái loại đàn bà thành thục, rất có lực sát thương, huống hồ trên người Trương Aí Aí còn tản ra nhàn nhạt cái mùi mồ hôi nhè nhẹ, cứ như vậy cô cùng Triệu Đức Tam chặt chẽ thân thể dán dính thân thể, để cho trong lòng Triệu Đức Tam cảm giác rất là hưởng thụ.

– Chị Aí Aí, đến giờ mới tan tầm nhỉ?

Triệu Đức Tam miệng rất ngọt, hắn biết rõ Trương Aí Aí là em gái họ của cục trưởng Trương Ái Linh, cho nên càng là muốn lấy lòng bền chắc rồi, đối với sau này con đường làm quan dù không nói có gì trợ giúp, tối thiểu cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì đến lời nói ra nói vào.

– Ừ, Tiểu Triệu, cậu cũng mới tan tầm sao?

Không nghĩ tới Trương Aí Aí ban đầu lạnh nhạt giờ rõ ràng khóe miệng lại nở ra nụ cười, làm cho Triệu Đức Tam cảm giác giống như một làn gió xuân hiu hiu man mát.

– À… chị Aí Aí ở nơi nào vậy?

Triệu Đức Tam hỏi cô, nhưng ánh mắt còn lại vẫn quét một chút trên cổ áo của Trương Aí Aí, chiếc xe buýt xóc nảy, cái áo nịt ngực bao quanh một đôi bầu vú mềm nhũn lắc lư, tựa như mật đào chín mọng vậy, nội tâm Triệu Đức Tam có chút mê loạn, dù sao hắn cũng là chàng trai trẻ với tinh lực thịnh vượng, chứng kiến loại cảnh đẹp xuân sắc này, khó tránh khỏi sẽ mang trong lòng hỗn loạn lên.

– Nhà tôi ở ngoài ngoại ô.

Cô nói xong cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng trước mắt thằng trai trẻ đẹp trai với ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình. Sau khi chồng bị bắt giam, cô sống tất trầm mặc, cũng rất ít nói chuyện cùng đàn ông, trong lúc bất chợt bị Triệu Đức Tam đẹp trai huyết khí phương cương hỏi chuyện, trong lòng có loại cảm giác kỳ quái, một người đàn bà 30 tuổi lòng lại loạn như con nai tơ, có chút cảm giác xuân tâm manh động…

Triệu Đức Tam mặc dù chỉ là dùng ánh mắt vụng trộm nhìn lướt qua trong cổ áo sơ mi Trương Aí Aí xuân sắc, thế nhưng lại lộ ra một phần bầu vú mềm mại theo xe buýt xóc nảy lên làm mảnh thịt run run, làm cho trong lòng Triệu Đức Tam cũng theo đó đung đưa, thỉnh thoảng bầu vú còn ở trên lưng hắn nhẹ nhàng đụng chạm thoáng một chút, cảm giác kia so với phát tiết hùng tính hormone trong người còn sung sướng hơn nhiều…

Xe buýt chạy qua cổng khu cư xá nhà hắn, Triệu Đức Tam vốn là muốn xuống xe, nhưng vì muốn hưởng thụ loại cảm giác đôi bầu vú cọ xát trên lưng, nên hắn đi theo Trương Aí Aí theo xe đến vùng ngoại ô một trạm sau cùng.

Về sau trên xe buýt chỉ còn ít người, Trương Aí Aí tìm một chỗ trống ngồi xuống, vừa vặn kế bên người cô cũng một cái ghế trống, Triệu Đức Tam cảm giác cơ hội đã tới, cũng giả bộ tùy ý đi sang ngồi xuống, hai cặp đùi thỉnh thoảng đụng chạm một chút, để cho lòng của 2 người đều tăng gia tốc nhảy lên.

Triệu Đức Tam lợi dụng lúc xe buýt xóc nảy, cố ý nhúc nhích cái đùi mình dựa sát vào đùi của Trương Aí Aí không rời, hắn muốn nhẹ nhàng thăm dò cô một chút, Trương Aí Aí đã phát giác là hắn là cố ý rồi, cô nghiêng mặt qua một bên, bên tai có chút ửng hồng, dùng cái loại ánh mắt lo sợ nghi hoặc nhìn Triệu Đức Tam.

Triệu Đức Tam làm bộ ngượng ngùng cười cười nói:

– Chị Ái Aí, xin lỗi không có ý tứ.

Trương Aí Aí không trả lời chỉ mỉm cười, khóe miệng kia quá say lòng người rồi, chỉ có đàn bà thành thục mới có được, nụ cười đã hòa tan gió rét băng tuyết, lập tức lại làm cho Triệu Đức Tam trong nội tâm ngứa ngáy.

Xe đến trạm cuối, Trương Aí Aí đứng dậy nói:

– Tiểu Triệu, tôi xuống ở đây, cũng là trạm cuối cùng rồi, cậu cũng ở gần đây sao?

Triệu Đức Tam sững sốt một chút, mỉm cười nói:

– À… đúng… đúng… tôi cũng xuống ở đây.

Hắn đứng dậy đi trước xuống xe, đứng ở trên đường chờ Trương Aí Aí.

Khi một chân Trương Aí Aí từ trên bậc gác chân xe buýt dẫm lên trên mặt đất, một giây này, cái mông đít cong tròn lại, thân thể thoáng khom một chút, trong cổ áo một đôi thịt mềm liền lắc lư một cái, làm Triệu Đức Tam thêm vào mê luyến người đàn bà thành thục có cảm giác là lạnh như băng này.

Triệu Đức Tam có đôi khi cũng không hiểu bản thân mình, tại sao hắn đối với đàn bà tầm 30 tuổi trở lên thành thục đặc biệt cảm thấy hứng thú, như là Mã Lan bà chủ than đá, bây giờ lại là Aí Ái, cái loại khí chất chín mọng lại làm cho hắn rất mê loạn say mê.

– Chị Aí Aí ở phụ cận gần đây sao?

Triệu Đức Tam tiến lên đến gần cô hỏi.

– Ừ, còn cậu?

Trương Aí Aí, cười ngượng ngùng.

– Tôi?

Triệu Đức Tam ngơ ngác rồi cười ha hả nói:

– Ặc… mãi ngồi nên đã bị đi vượt qua trạm dừng rồi, hì…

Trương Aí Aí nghe hắn nói thấy buồn cười, trên nét mặt hiện lên nụ cười rực rỡ chưa từng thấy qua, rõ ràng là xinh đẹp như vậy.

– Cậu suy nghĩ cái gì vậy? Thế nào mà đến trạm dừng cũng không xuống nhỉ?

Trương Ái Aí ngưng cười, trở lại bình thường, quan tâm hỏi hắn.

– À… cũng không có suy nghĩ cái gì cả.

Triệu Đức Tam nói.

– Chị Aí Aí, chồng chị công tác ở nơi nào vậy?

Triệu Đức Tam bắt đầu đối với chuyện gia đình của cô cảm thấy rất tò mò.

Triệu Đức Tam vừa hỏi như vậy, đôi lông mày Trương Aí Aí nhíu lại trầm tư, biểu lộ thoạt nhìn có chút âm trầm, cô giật mình thoáng qua, gục đầu xuống nhỏ giọng nói:

– Chồng tôi… đang ngồi tù…

Triệu Đức Tam rất giỏi về nhìn mặt mà nói chuyện, biết rõ đã chạm tới nỗi đau của cô, liền đánh trống lãng nói:

– Chị Aí Aí chắc chưa ăn cơm phải không? Tôi mời chị đi ăn cơm chung nhé?

Nét mặt của Trương Aí Aí không còn sa sút như vừa rồi, ngửa mặt lên, một đôi mắt ướt nhìn thẳng vào mặt hắn, cười nhẹ, nói:

– Tôi thích tự mình nấu cơm ăn, nêu không có bận gì, hay là cậu về nhà tôi ăn cơm đi.

Triệu Đức Tam cầu còn chưa được, lập tức mừng thầm, nhưng có chút băn khoăn, sợ trong nhà cô còn có những người khác, liền thăm dò:

– Chị Aí Aí, có bất tiện cho chị không vậy?

Trương Aí Aí không biết trong lòng Triệu Đức Tam tâm địa gian xảo, cười yếu ớt:

– Trong nhà của tôi chỉ có một đứa bé con của tôi, ngoài ra không còn có người khác.

Triệu Đức Tam lúc này mới yên tâm rồi, đi theo cô hướng về nhà đi đến.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212