Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 31
Phần 31

Hắn nín thở ngậm lấy cái âm đạo dâm đãng mút vào, Trương Aí Aí thoải mái giãy dụa thân thể, bên cạnh tiếng rên rỉ của Trương Aí Aí, hắn dùng đầu lưỡi len vào ở bên trong cửa miệng âm đạo rất nhanh bờ môi chuyển động trái phải, bị loại mãnh liệt khoái cảm này trùng kích, Trương Aí Aí lớn tiếng rên lên:

– Chị muốn… tới rồi, sắp… ra rồi… nhanh nhanh chút…

Nghe Trương Aí Aí gọi như vậy, Triệu Đức Tam càng thêm hưng phấn, sử xuất ra tất cả kỹ thuật, bắt đầu dùng hai ngón tay đút vào âm đạo tăng thêm tốc độ…

Chỉ nghe được Trương Aí Aí quát lên một tiếng “á…”, hai bắp chân cuộn lên trên người của hắn!

Triệu Đức Tam biết rõ Trương Aí Aí đã đến cơn cực khoái, hắn càng nhanh hơn tần suất tốc độ hai đầu ngón tay đút vào âm đạo! Trong nháy mắt khi Trương Aí Aí run lên từng cơn, dịch nhờn trắng xóa xủi đầy bọt hiện lên chung quanh cửa miệng âm đạo, trên mặt của Trương Aí Aí rất là khoái lạc hạnh phúc!

Một lát sau Trương Aí Aí vẻ mặt ngượng ngùng nói với hắn:

– Đầu lưỡi của em thật là lợi hại…

Triệu Đức Tam cười cười nói với cô.

– Chỉ cần chị thoải mái vui vẻ là được rồi!

Xong việc về sau, Triệu Đức Tam vội vã muốn trở về xem lại những phim mà mình quay lén, không có ở lại lâu trong văn phòng, hắn cho Trương Aí Aí đi ra ngoài trước xuống lầu, bản thân mới từ từ đóng cửa đi sau, đốt điếu thuốc, khoan thai đi xuống lầu.

Ngày hôm nay thời gian chờ đợi đối với Triệu Đức Tam rất là gian nan, hắn đứng ngồi không yên, một phương diện bởi vì chột dạ, sợ chính mình thiết trí máy quay lén bị phó cục trưởng Vương phát hiện ra, một phương diện khác, cũng có thể nghĩ đến lúc xem lại cảnh tượng trong phòng của phó cục trưởng Vương khiến cho hắn cảm xúc hỗn loạn, hận mình không được ngay lập chứng kiến thành quả to lớn của mình.

Trên đường về nhà hơn 20 phút ngồi trên xe buýt mà hắn thấy con đường hôm nay kéo dài như vô hạn…

Cuối cùng cũng về đến nhà, sau khi đóng cửa lại, Triệu Đức Tam liền đâm đầu vào phòng ngủ, nằm lỳ ở trên giường, xem lại phim quay lén.

Phim đầu tiên Triệu Đức Tam bị hình ảnh hấp dẫn sâu đậm, chỉ thấy nhân viên phòng tổn hợp xinh đẹp Trương Hiểu Yến toàn thân trần truồng không mảnh vải che thân, bị Phó cục trưởng Vương đè ầm ầm ở trên giường, dùng hai ngón tay “này nọ í é…” lấy, có thể là do chất lượng hình ảnh có hạn, hoặc có lẽ là do kẹp máy quay phim ở khe hở của tường cách quá xa, tóm lại trong máy quay phim hình ảnh cũng không rõ ràng lắm, nhưng đủ để có thể thấy rõ khuôn mặt phó cục trưởng Vương và Trương Hiểu Yến rồi.

Phim thứ hai là sau buổi trưa, trong phim là nhân viên phòng tài vụ Văn Thiến, lúc này đây phó cục trưởng Vương trần truồng áp Văn Thiến dưới thân thể, ra sức “này nọ í é…” lấy, nhưng hình như đã mệt mỏi, thời gian không dài, liền rút cây dương vật nhét vào bên trên miệng Văn Thiến bắt cô bú mút lấy…

Trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi, Triệu Đức Tam đem hai đoạn phim hương diễm thận trọng chuyển qua máy vi tính, chỉnh sửa lại chất lượng hình ảnh chất lượng, nhìn kỹ một hồi, thật sự là quá mức nghiện, chỉ mới xem vẻn vẹn Trương Hiểu Yến xinh đẹp năm dang tay dạng háng, đã có thể khiến người ta thần hồn điên đảo rồi.

Buổi sáng ngày hôm sau phó cục trưởng Vương ở phòng làm việc vừa xuất hiện một chút, liền kẹp cặp công văn, nói là đi tham dự hội nghị chuyên đề khai thác mỏ than đá ở trên thành ủy, bàn giao hắn trông chừng văn phòng cẩn thận rồi đi ngay…

Triệu Đức Tam ở phòng làm việc đợi cho tới trưa, phó cục trưởng Vương cũng chưa trở lại, giữa trưa lúc ăn cơm, dưới căn tin cũng không thấy thư ký Lý San San, lại nghe người khác nói là Lý San San đã đi theo cục trưởng Trương đi họp ở trên thành ủy, Triệu Đức Tam cảm thấy mình mất mác, cục trưởng Trương có thể mang thư ký mình đi họp, phó cục trưởng Vương thì không dẫn hắn đi để hắn có thể mở mang kiến thức về công việc đâu này? Triệu Đức Tam cảm thấy có thể là biểu hiện của hắn vẫn chưa đủ, dù sao mới tới đây vài ngày, thư ký làm là tâm phúc của một lãnh đạo, muốn muốn lấy được tín nhiệm, cũng không phải là chuyện đơn giản.

Ăn xong cơm trưa, Triệu Đức Tam vừa đến lầu một, thì trông thấy có bảng thông báo công khai mới, liền hiếu kỳ đi qua nhìn xem, xem rồi lại càng kinh ngạc, đó là bộ phận nhân sự cục khoáng sản than thông tri về những nhân viên nằm trong biên chế, Trương Hiểu Yến bỗng nhiên cũng nằm ở trong danh sách đó, cô tốt nghiệp đại học trong năm nay, theo lý thuyết thì tối thiểu phải có 6 tháng thử việc thì mới chính thức là nhân viên biên chế, nhưng Triệu Đức Tam tỉ mỉ nghĩ lại, Trương Hiểu Yến có thể dâng hiến cái âm đạo của mình cho Phó cục trưởng Vương chơi đùa, chắc chắn là có nguyên nhân của cô, bên trong thế giới cơ quan nhà nước này, không có phụ nữ nào nằm ngữa cho người chơi không miễn phí, nghĩ đến như thế thì hắn đã hiểu, bất quá Triệu Đức Tam cũng không lo lắng vấn đề bản thân mình có chính thức, hay là không chính thức biên chế, cha của hắn đã nhờ người quen tiêu tốn không ít tiền để hắn dọn vào đây, hồ sơ đã đã thành lập nên rồi, cứ đến đến ngày đó, tháng đó là đã chính thức được vào biên chế của cục khoáng sản than rồi.

Ở phòng làm việc chơi game hay xem phim cũng không dám mở âm thanh, Triệu Đức Tam buồn chán chịu đựng suốt đến buổi chiều, lúc tan việc, hắn nghĩ tới việc Trương Hiểu Yến được chuyển làm nhân viên biên chế chính thức, vì vậy liền gọi điện thoại cho Trương Hiểu Yến, nói:

– Mỹ nữ, chúc mừng cô nhé, mới công tác hơn một tháng thì đã chuyển qua chính thức, công tác rất xuất sắc, tốt xấu gì thì cũng biểu thị một chút chứ.

– Biểu thị như thế nào đây?

Trương Hiểu Yến hỏi hắn.

– Một mình cô mời tôi ăn bữa cơm đi.

Triệu Đức Tam cười ha hả nói.

Kết quả đương nhiên là nằm trong dự liệu của Triệu Đức Tam, Trương Hiểu Yến cười nói dịu dàng rồi nói lý do chỉ có hai người thì bất tiện…

Vì vậy, Triệu Đức Tam xuất thủ chiêu cuối cùng, đem tấm hình cắt chụp từ trong phim quay lén phó cục trưởng Vương cùng cô đang “này nọ í é…” gửi qua cho điện thoại của Trương Hiểu Yến…

Quả nhiên, Trương Hiểu Yến nhận được tấm ảnh, lập tức gọi điện thoại tới, trong điện thoại giọng nói cực kỳ xao động:

– Anh đến cùng… là muốn làm gì?

Triệu Đức Tam không vội vã hồi đáp:

– Cô đừng kích động, có chuyện gì chúng ta gặp mặt rồi nói sau!

Trương Hiểu Yến lo lắng hỏi:

– Anh đang ở đâu?

Triệu Đức Tam cười nói:

– Nửa giờ sau, gặp tại ngã 4 đường Trường Nhạc.

Nói xong cũng không đợi cô trả lời, liền cúp điện thoại.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212