Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 67
Phần 67

Trương Ái Ái vài ngày không có hưởng thụ được mùi vị của Triệu Đức Tam, nàng ôm hắn cảm giác toàn thân nóng như muốn nổ tung, bú mút đầu lưỡi của hắn, hai tay thì xoa xoa ở sau cái lưng bền chắc của hắn, Triệu Đức Tam biết rõ Trương trưởng phòng cùng cô gái mập chiến đấu thời gian chắc chắn sẽ không được lâu, hắn không muốn có quá nhiều thời gian lãng phí, trước làm chính sự rồi nói sau!

Bên này kịch chiến say sưa, bên kia Trương trưởng phòng mang theo cô gái mập tiến vào văn phòng, khóa trái cửa lại, kéo lại bức màn cửa sổ, ngồi ở trên ghế dựa, tay cầm lấy dương vật đã cương cứng chờ đợi, cô gái mập chỉ cởi ra khỏi một cái ống quần, bước đến ngồi lên, lay động cho cây dương vật nhét vào cửa miệng âm đạo, một thân thể đầy thịt mỡ cùng hai cái bầu vú to rũ xuống chớp nhoáng đong đưa…

Trương trưởng phòng cùng cô gái mập sau khi “bàn luận công tác” xong, liền hối thúc nàng quay trở lại nhà kho, lúc cô gái mập nhanh đến nhà kho, thì Triệu Đức Tam cũng cùng Trương Ái Ái vừa tiêu dao xong, đang mở ra cửa kho hàng.

Cô gái mập bị Trương trưởng phòng đút dương vật cho ăn no, sắc mặt đỏ thắm đi vào nhà kho, Triệu Đức Tam cũng đã làm xong sự tình, liền rời nhà kho trở lại trong phòng làm việc mình.

Triệu Đức Tam vừa trở lại văn phòng ngồi xuống, tưởng tượng đến tình cảnh hiện tại công tác của mình, cảm giác thất ý cực kỳ, lão khốn kiếp kia đưa hắn điều đến cái phòng hậu cần rách nát thấp bé này, hắn vẫn nuốt không trôi cục tức, liền suy nghĩ là có nên cho lão khốn kiếp kia một bài học, tung hê hết hình, phim phấn khích trong văn phòng của ông ta không đây?

Nhưng rồi Triệu Đức Tam suy đi nghĩ lại, cảm thấy nếu như làm như vậy, kết quả xấu nhất có thể là cùng nhau lưỡng bại câu thương, đây đối với hắn cũng là điều là thứ yếu, mấu chốt vấn đề là sẽ hủy diệt Văn Thiến cùng Trương Hiểu Yến, hai cô gái này thì vô tội, hắn vẫn rất thương hương tiếc ngọc, sắc là sắc rồi, nhưng bản tính hắn cũng không xấu, ngẫm lại một hồi, hủy diệt các nàng hắn không đành lòng làm.

Trong cái văn phòng rách nát này, ngay cả một cái máy tính cũng không có, Triệu Đức Tam quả thực là hết sức chán rồi, hắn lấy điện thoại di động ra định chơi trò chơi, thì điện thoại rung lên, Lý San San nhắn tin tới: “Việc làm mới cảm giác thế nào vậy?”

Mẹ kiếp! Còn nói móc ta à! Triệu Đức Tam liền hồi âm tin đi qua: “Bây giờ thì chán nản đến cực điểm, làm sao sánh bằng công tác Lý thư ký đầy oai phong ah!”

Lý San San rất nhanh nhắn lại: “Triệu Đức Tam, anh khoan đi đâu, tại phòng làm việc đợi tôi đến gặp anh.”

Lý San San vẫn còn quan tâm đến, Triệu Đức Tam cảm thấy nhân sinh mình cũng chưa đến tuyệt lộ, vẫn còn có thể được đệ nhất thư ký an ủi.

Vừa nghĩ tới Vương An Quốc mặt người dạ thú đem hắn điều đến cái bộ môn rách rưới này, Triệu Đức Tam lại một bụng tức giận, tại trên cái mặt bàn cũ kỷ hung hăng đập lên mấy cái, ngay đúng lúc từ phía trước cửa sổ đi qua, trưởng phòng hậu cần Trương Đạt trông thấy, gã liền đẩy cửa đi vào, giọng nói đầy trách cứ:

– Tiểu Triệu làm cái gì vậy? Đến phòng hậu cần mới có mấy tiếng thì chịu không nổi sao? Làm không quen thì có thể đi tìm Phó cục trưởng Vương phản ảnh, để cho Phó cục trưởng Vương đem cậu triệu hồi lại bên người đi!

Triệu Đức Tam tự biết hiện giờ đã là thủ hạ của Trương Đạt, nên liền cúi đầu không nói, Trương Đạt lại nói tiếp:

– Tuy công tác ở phòng hậu cần so với làm thư ký Phó cục trưởng Vương không bằng, nhưng cậu cũng không thể nện cái bàn như vậy, nếu lỡ đập hư thì sao đây!

Trương Đạt phê bình hắn một chập, rồi quay người đi ra ngoài.

Triệu Đức Tam lúc này buồn chán không thể tả, đến giờ mà hắn như là không chấp nhận sự thật, như thế nào mà thoáng cái đã thay đổi đến mức này đến rồi! Giờ giống như là con chuột chạy qua phố, mỗi người đều đánh đuổi ah! Trước đó không lâu, những người này thấy hắn đều gật đầu chào mỉm cười, ai cũng nể hắn vài phần, hiện tại chẳng những đã mất đi những ngày nhiệt tình vừa qua, còn phê bình dạy dỗ hắn.

Chẳng lẽ vận mệnh mình đã tới hồi mạt đến cực điểm sao? Triệu Đức Tam từ ở sâu trong nội tâm tự hỏi lấy mình.

Cứ như thế này lăn lộn tiếp tục, chẳng những không có tiền đồ, sớm muộn gì cũng có một ngày, sẽ bị loại bỏ ra cục khoáng sản than đá này bởi mối quan hệ nhân mạch phức tạp ở đây. Xem ra nếu muốn sinh tồn, vì cái quyền lợi này, muốn sinh tồn phát triển tiếp tục, nhất định phải phát huy được cơ trí tư tưởng của mình tối đa, phải làm một chút gì đó.

Cứ mãi suy nghỉ, Triệu Đức Tam vẫn ngồi tại cái chỗ rách mướp mà gọi là văn phòng này, vừa đợi Lý San San tới. Đợi gần 2 tiếng đồng hồ, đến lúc hắn muốn đi, thì Lý San San gọi điện thoại tới cho hắn, nhỏ giọng hỏi:

– Triệu Đức Tam, anh ở gian phòng làm việc nào vậy? Tôi đang ở khu hậu cần đây!

Triệu Đức Tam nói:

– Đi hết dãy ký túc xá, gian phòng cuối cùng.

Một lát, Lý San San mở cửa đi vào, Triệu Đức Tam oán trách nói:

– Tôi chuẩn bị về rồi, đợi gần 2 tiếng, còn tưởng rằng cô không tới chứ!

Lý San San nói:

– Đợi mọi người tan tầm đi rồi, thì tôi mới có thể tới, nhỡ bị người khác trông thấy thì không tốt.

Triệu Đức Tam giờ mới hiểu được gật đầu, hỏi:

– Tôi giờ đã chán nản tới mức này rồi, cô còn tới tìm tôi làm gì?

Lý San San khinh thường nói:

– Bộ trước kia công tác anh oai phong lắm sao? Suy cho cùng thì cũng chỉ là một thư ký mà thôi!

Triệu Đức Tam nói:

– Dù sao thì cũng hơn hiện tại bây giờ rất nhiều, cô xem một chút hoàn cảnh ở đây đi! Quả thực nếu không phải là thằng khờ, tôi cảm thấy nếu làm tiếp ở đây, chắc tôi xong đờ quái!

Lý San San kéo cái ghế ngồi xuống, bối rối hỏi:

– Phó cục trưởng Vương tại sao đột nhiên đem anh điều đi vậy?

– Ai mà biết được lão mặt người dạ thú đó, đoán chừng sắp tới ở bên cạnh lão sẽ có một nữ thư ký xinh đẹp, hoặc cũng có khả năng là lão cảm thấy tôi vướng bận lão, ảnh hưởng đến lão tại trong phòng văn phòng làm những chuyện đó!

Nói đến đây, Triệu Đức Tam mỉm cười nhìn xem Lý San San, làm nàng có chút ngượng ngùng nói:

– Tại sao lại nhìn tôi như vậy?

Thấy Triệu Đức Tam bộ dáng mê gái, trong lòng Lý San San xuân tâm có chút bạo động, khép chân ngồi ở bên cạnh hắn, trên người có chút cảm giác nóng lên.

– Cô tới đây không phải chỉ là muốn xem tình cảnh hiện tại bi thảm của tôi chứ?

Triệu Đức Tam ánh mắt mang theo sự khiêu khích hỏi, khóe môi nhếch lên, chậm rãi đem đưa tay tới đặt ở đùi Lý San San trên:

– Có muốn làm chút gì không?

– Anh… anh lại muốn làm sao?

Lý San San giả bộ nhẹ nhàng gẩy nhẹ một chút tay của hắn, không có đẩy cương quyết đẩy ra, cũng không mời gọi…

Triệu Đức Tam tiếp tục xoa bóp bắp đùi của nàng:

– Vậy cô nói bây giờ làm gì? Cô nam quả nữ, còn có thể làm gì đây?

– Vậy… tại đây có an toàn không?

Lý San San quay đầu lại nhìn chung quanh, biểu lộ có chút xấu hổ, so với lúc bình thường với vẻ mặt ngạo khí đệ nhất thư ký của cục tưởng chừng như là hai người.

– Không phải là cô tất cả mọi người đều tan tầm hết rồi mà? Còn có thể không an toàn sao.

Triệu Đức Tam nói xong, vuốt ve bắp đùi của nàng tiếp, Lý San San không nhịn được loại trêu đùa này, hai chân khẽ run xuống.

– Vậy… phải làm sao?

– Ha ha… cứ như thế này, cô vịn cái bàn, tôi từ phía sau…

Triệu Đức Tam cười híp mắt đứng lên.

Hắn đem bờ mông nàng nhếch lên, tay phải của hắn thọc vào quần lót dưới đáy của nàng, đem cái quần lót vạch kéo qua một bên, ngón tay của hắn cũng có thể cảm thấy, phía dưới cái quần đã ướt át dinh dính dịch nhờn rồi.

Hắn nhanh chóng móc dương vật ra, chống đỡ trong khe thịt bộ phận sinh dục của Lý San San, Lúc này, chính giữa hai múi thịt mép lớn, đã ngậm lấy lối vào dương vật, Triệu Đức Tam thừa dịp nàng chưa kịp chú ý, hắn đem bờ mông đẩy tới, dương vật đã một nửa trượt nhập vào trong âm đạo nàng, lúc này Lý San San mới phát hiện cây dương vật của hắn đã tiến vào trong thân thể của nàng, Lý San San thật sâu hít vào một hơi, miệng thì thất thần phát ra một tiếng kêu.

– Ưm…

Rồi nàng nói:

– Anh làm gì mà vội quá, tôi chưa có chuẩn bị, hơn nữa quần lót của tôi cũng còn chưa có cỡi a!

– Lý thư ký, tôi đã nhịn không được, ở dưới nó muốn tìm một chỗ chui vào, bằng không nó sẽ khổ sở chết mất!!

– Hừ… nào có ai còn mặc quần lót mà làm, kỳ cục…

– Mặc kệ! Dù sao cũng đã đâm vào, không cần lại phải rút ra chứ?

– Nhanh lên đi…

Lý San San cố gắng vểnh lên cáí mông săn chắc tựa như mật đào trước mắt hắn, Triệu Đức Tam dùng cây dương vật thẳng tắp của mình tiếp tục cắm sâu vào trong âm đạo Lý San San.

– Ách…

Lý San San không chút nào che dấu cảm thụ thống khoái rên rỉ.

– Ư… à… ư… à…

Triệu Đức Tam mắt nhìn theo dương vật hùng vĩ của mình tiến tiến xuất xuất vào cái khe thịt của Lý San San, chiếm lĩnh lấy nàng, hắn kịch liệt đánh sâu đầu khấc ở chỗ sâu trong hoa tâm, thân thể nàng bị sức va chạm cứ bị đẩy đi đến phía trước như là muốn chạy trốn hắn đang thô bạo xâm phạm, hai tay hắn liền duỗi kéo hông nàng ghịt lại…

– Nhẹ… chậm chút… ách…

Tiếng nàng cầu khẩn rên rỉ chích làm trong sâu sắc nội tâm hắn thú tính bộc phát lại càng tăng vọt sức mãnh liệt dương vật va chạm trong âm đạo, dương vật không ngừng xâm phạm cái âm đạo tràn đầy dịch nhờn, dương vật hung mãnh như là dã thú chà đạp con sơn dương nhu nhược địa.

– A… không được… chịu không được rồi… ách… thoải mái…

Lý San San đã mất lực ngăn cản lực như bài sơn đảo hải kéo dài thế công của hắn, bên trong âm đạo bắt đầu co rút nhanh, nàng cao giọng rên rỉ, sau đó một cỗ nhiệt năng âm tinh liền phun chiếu vào mé trên đầu khấc của hắn.

Triệu Đức Tam nâng dậy của nàng eo nhỏ, đem cái mông đít nàng nâng cao lên, lần này hắn cũng rất nhanh như vậy bắn tinh ra, trút thật sâu vào trong cơ thể của nàng…

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212