Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 159
Phần 159

Làm quyền trưởng phòng an chất, Triệu Đức Tam cảm thấy mình cần phải chứng minh năng lực của mình, nhất là làm ra được vài chuyện để lấy thành tích. Buổi tối, nằm trên giường hắn nghĩ, hơn một năm qua ở trong cục, vì sĩ đồ ủy thân mà được Trương cục bổ nhiệm cho một cái chỗ đứng, mặc dù là hiến thân thật đấy nhưng mà còn hơn là đi nịnh hót các lãnh đạo khác. Triệu Đức Tam ở trên giường lăn lộn, có chút cao hứng, cũng có chút thương cảm. Sâu bên trong nội tâm hắn, chỉ có duy nhất một người đàn bà khiến hắn cảm thấy nhớ nhung, chính là người luôn gọi hắn là tiểu nam nhân – Mã Lan, Triệu Đức Tam cũng không nhớ nổi bọn họ rốt cuộc đã bao lâu không liên lạc.

Một đêm này Triệu Đức Tam mất ngủ, lăn qua lộn lại hơn nửa đêm, bèn mò dậy lướt mạng đọc báo, bỗng dung hắn phát hiện một tin tức cực kỳ quý giá có tính trợ giúp hắn.

Từ trên mạng hắn đọc đọc, thành phố Lâm Phần của tỉnh Sơn Tây đang tiến hành cải tổ sản nghiệp khai thác than đá, mà Lâm Phần chính là ngay bên cạnh Du Dương thị mà? Mà Lâm Phần lại là một thành phố nhỏ, tình hình khai khoáng ở đó còn nhiều khó khăn, bước đầu cải tổ chính là đem các tai họa ngầm loại bỏ, kẻ nào giấu giếm nghiêm trị không tha.

Nhìn tin tức xong, khóe miệng Triệu Đức Tam toát ra một tia cười quỷ dị, đốt một điếu thuốc, tựa vào trên ghế, một bên hút thuốc, một bên suy nghĩ, nếu như mình có thể lấy tin tức này dẫn dắt tới vụ của Cao Hổ Sinh thì coi như có thể quật ngã được hắn, để cho hắn trọn đời thoát thân không được!

Triệu Đức Tam cũng không biết mình chìm vào giấc ngủ lúc nào, có thể bởi vì quá nhớ Mã Lan nên ngay cả khi mơ hắn cũng mơ thấy dung mạo của cô.

Ngày hôm sau là cuối tuần, khi tỉnh lại mặt trời lên cao ba thước, Triệu Đức Tam nhìn điện thoại, chỉ thấy phía trên có mấy tin nhắn là Lý San San gửi tới, muốn hẹn hắn đi dạo phố.

Triệu Đức Tam cười khẽ một tiếng, không kịp rửa mặt, liền cầm điện thoại di động mà nhắn tin, nhưng mà tin nhắn này không gửi cho San San mà hắn gửi cho Mã Lan. Thời gian dài như vậy trôi qua, Triệu Đức Tam lần đầu tiên lấy hết can đảm để nhắn cho Mã Lan, đầu tiên hắn nhắn mình lên chức và muốn chia sẻ niềm vui này với cô. Còn nói muốn trả thù cho Đình Đình, muốn quật ngã Cao Hổ Sinh.

Tin nhắn gửi đi không bao lâu, Mã Lan liền trả lời, cái này làm cho Triệu Đức Tam cảm thấy mừng rỡ khôn kể xiết, hắn nói muốn gặp cô để nói một chút chuyện, không ngờ lại được cô đồng ý.

Vì vậy Triệu Đức Tam đi tắm nước nóng, đem mình dọn dẹp gọn gàng sáng ngời, cõi lòng vui sướng trực tiếp chạy đi công ty Mã Lan.

Bởi vì là cuối tuần, công ty không đi làm, cho nên toàn bộ cao ốc vắng vẻ, an tỉnh yên lặng như tờ.

Triệu Đức Tam thật lâu chưa tới nơi này, nhưng nơi này hết thảy cũng rất quen thuộc, dọc theo đường đi trong trí nhớ, xe chạy quen đường đi tới cửa phòng làm việc của Mã Lan, hắn không vội gõ cửa mà là len lén đem lỗ tai dán vào cánh cửa nghe một hồi, phát hiện bên trong rất an tĩnh, mới gõ lên cửa.

“Vị nào?” Bên trong truyền đến thanh âm quen thuộc, thanh âm này giống như thiên lại vậy, nghe đặc biệt thoải mái, thật giống như đã kích thích tâm trí hắn, ngay sau đó hiện lên một nụ cười sung sướng, nói: “Lan tỷ, là ta, Đức Tam.”

Bên trong đột nhiên an tĩnh chốc lát, mới truyền tới thanh âm của Mã Lan có chút phát run: “Vào… Đi vào, cửa không khóa.”

Triệu Đức Tam liền vặn ra cửa đi vào, vừa vào cửa, hai người phảng phất là thừ ra vậy, mắt không chớp ngưng mắt nhìn đối phương, một lúc lâu sau, Mã Lan mới mở miệng nói chuyện: “Đến tìm ta có chuyện gì không?”

Triệu Đức Tam lúc này mới phục hồi tinh thần lại, một bên đóng cửa một bên áy náy cười nói: “Lan tỷ, ta lên chức.”

Mã Lan thật giống như một chút cũng không thay hắn cảm thấy vui vẻ vậy, nhàn nhạt nói: “Ta biết.”

“Lan tỷ, ngươi còn giận ta?” Vừa nói Triệu Đức Tam đi tới bàn làm việc của nàng, đứng ở đối diện nàng.

“Chuyện đã qua cũng không cần nhắc lại.” Mã Lan bình tĩnh nói, “Chúc mừng ngươi lên chức.”

“Lan tỷ, thật ra thì ta tới hôm nay là muốn nói với ngươi một ít chuyện.” Triệu Đức Tam liếm miệng một cái nói, “Ta muốn trả thù cho ngươi, ta bây giờ là quyền trưởng phòng an chất, ta muốn đề nghị cho Thành ủy, mượn chuyện tai nạn lần này của mỏ than Cao Hổ Sinh để Thành ủy thu hồi mỏ than… Ta muốn giúp Lan tỷ báo thù, chẳng qua lâu nay không có năng lực giúp ngươi, bây giờ đã có cơ hội, Lan tỷ, có thể chúng ta sẽ cùng nghĩ biện pháp thu mỏ than đó vào tay ngươi.”

Mã Lan ngẩng mặt lên, đầu tiên là bình tĩnh trên mặt từ từ thay đổi sang có chút ủy khuất, con ngươi sáng ngời cũng dần dần trào ra nước mắt, đột nhiên một bên rơi lệ vừa nói: “Đức Tam, ngươi làm sao bây giờ mới đến tìm ta a? Ngươi có biết ta nhớ ngươi tới mức nào không? Ô ô ô…” Vừa nói Mã Lan giống như cô nương phải chịu ủy khuất vậy, nằm ở trên bàn khóc.

Triệu Đức Tam mượn cơ hội liền đi vòng qua bên người nàng, hơi có chút khẩn trương đưa tay tới khoác lên trên bả vai nàng an ủi nói: “Lan tỷ, ngươi chớ khóc, chúng ta đồng tâm hiệp lực đem cao hổ sinh quật ngã, vì ngươi báo thù, được không?”

Mã Lan đột nhiên đứng lên lập tức nhào vào trong ngực hắn, ôm chặt lấy eo hắn, lệ rơi đầy mặt nói: “Bại hoại, tả nhớ ngươi muốn chết… Ô ô ô… Bây giờ mới đến tìm ta… Bại hoại…” Vừa khóc vừa nói, rút tay ra đánh liên hồi lên ngực hắn…

Hành động này của cô khiến cho Triệu Đức Tam ý thức được Mã Lan nguyên lai cũng sớm đã tha thứ cho hắn, vì vậy không nói lời nào, ôm chặt eo nàng, cúi đầu xuống, đem môi miệng ịn lên đôi môi sexy kia, không để cho nàng có cơ hội lên tiếng, hai mắt to lẳng lặng nhìn chăm chú hắn chốc lát, bắt đầu thở hổn hển, đưa lưỡi của mình ra nghênh đón đôi môi hắn, vừa hôn vừa dung tay vuốt ve bờ lưng của hắn.

Triệu Đức Tam tay cũng ở trên lưng nàng, mặc dù còn cách một lớp vải nhưng vẫn có thể nhận ra cơ thể nàng bắt đầu nóng lên. Triệu Đức Tam từ từ đưa tay du ngoạn tới mông nàng, dung sức vuốt ve cái mông mười phần co giãn này.

Hắn không ngần ngại chút nào mà vuốt ve, Mã Lan vừa hôn vừa phát ra tiếng “Ách”, hô hấp trở nên dồn dập, tay lần mò tới đằng trước, tuy còn cách một lớp quần nhưng mạnh mẽ nắm lấy tiểu đệ đệ của hắn.

Mùi thơm đàn bà từ người Mã Lan như một luồng không khí chui rúc vào trong lỗ mũi hắn, cảm giác như ăn phải xuân dược vậy, toàn thân trở nên khô nóng, cảm xúc mạnh mẽ khi ôm một người đàn bà hấp dẫn, tiểu đệ đệ bên dưới đã trở nên cứng rắn, đội quần mà ưỡn ngực mạnh mẽ.

“Lan tỷ, ta muốn ngươi.”

“Ách” Mã Lan chưa trả lời, chẳng qua là là mồm còn bận hôn, tay bận sờ nắn.

Dưới sự kích thích cùng trêu đùa, Triệu Đức Tam không cam lòng yếu thế trực tiếp đem Mã Lan kéo cao váy lên hông, lộ ra một đôi vớ đen cùng cặp giò trắng muốt, sau đó hắn dung hai tay nhào nặn bờ mông kia một trận…

“Đức Tam, ách… Ta muốn ngươi.” Mã Lan buông miệng dồn dập vừa nói vừa dùng tay kéo ra khóa quần của hắn, đem cái thứ cứng rắn kia móc ra, cũng chẳng cần hắn nói, liền nhanh chóng ngồi chồm hỗm xuống, giống như đói bụng lâu năm vậy, đem tiểu đệ đệ của hắn ngậm lút cán, thuần thục mà nhanh chóng ngậm vào nhả ra.

Triệu Đức Tam tựa vào cạnh bàn, nắm chặt tóc dài của nàng, cái cảm giác lâu ngày mới được Mã Lan bú liếm khiến cho hắn cả người đều run rẩy.

Tham lam bú liếm một hồi, hai gò má của Mã Lan má đã đỏ thắm một mảnh, đứng lên đè ở bả vai hắn ngồi lên ghế, một tay nhấc váy mình lên, một tay kéo lệch ra quần lót chữ T, nhắm thẳng cái của nợ đang dựng đứng lên trời kia mà ngồi xuống, “ọt”, một âm thanh quen thuộc vang lên, từ sâu trong cổ họng Mã Lan phát ra một tiếng “Ách” thật dài, mà Triệu Đức Tam cảm giác được cảm giác ấm áp bảo phủ toàn than, hơn nữa cái thứ bao phủ tiểu đệ của hắn lại đang co rút lại, đúng thật là đã lâu rồi hắn chưa cảm nhận một người đàn bà đói khát như vậy.

Sau khi đem tiểu đệ đệ của Triệu Đức Tam nuốt trọn, Mã Lan buông váy xuống, ngẩng đầu lên cắn chặt môi, hai chân giẫm ở trên ghế, cưỡi ở trên người hắn, mỗi nhịp ngồi xuống đem tiểu đệ đệ nuốt trọn, rồi đứng lên gần phân nửa, cứ như vậy, kích liệt hoan ái, cứ như vậy dâm thủy của Mã Lan chảy thành dòng xuống dưới bụng hắn.

Triệu Đức Tam cơ hồ là lâm vào thế cục bị động, liền ngồi ở chỗ đó ôm chặt lấy Mã Lan, mặc cho nàng kịch liệt trên dưới phập phòng.

Như vậy bị Mã Lan “Dày xéo” một hồi, nàng còn chưa thấy đủ, đem áo đầm nửa người ra sức giật mạnh một cái, mấy cúc áo đứt văng ra xuống đất, trực tiếp đem nịt vú kéo lên, một đôi thỏ ngọc đầy đặn trắng nõn nhảy ra ngoài, một tay nâng bầu ngực, một tay kéo đầu Triệu Đức Tam vào, đè lên trên miệng hắn như cho con bú sữa mẹ vậy.

“Bảo bối… Dùng sức hút… Hút **… Ách… Đừng dừng lại… Lấy tay sờ bên kia…”

Triệu Đức Tam cảm giác mình phảng phất là lần đầu tiên bị đàn bà cưỡng bức, mùi trên người Mã Lan quả thật là thơm, hắn ngậm chặt đầu vú của nàng, mũi không ngừng cọ xát, hít lấy hít để mùi hương đã lâu không được ngửi này, mông của hắn cũng nhích lên nghênh hợp với từng nhịp dập của Mã Lan, cảm giác thỏa mãn.

Dưới sự điên cuồng của Mã Lan, Triệu Đức Tam rất nhanh cũng cảm giác sắp không được, cảm giác muốn xuất tinh đang dâng lên,”Lan tỷ, ta không được, ta sắp bắn.” Triệu Đức Tam cắn răng nói.

Mã Lan một tay đem đầu hắn ấn vào ngực mình, rên rỉ nói: “Đi bắn đi, bắn sâu vào trong ta, cho ta hết đi… ta sinh cho ngươi một đứa bé… bắn vào tử cung tỷ đi…”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212