Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 117
Phần 117

Triệu Đức Tam ở ngoài cửa nghe động tĩnh bên trong, Trương Hiểu Yến thì thào nói một tiếng: “Không muốn…”, là hắn biết Vương Quốc An lão sắc quỷ kia khẳng định là bắt đầu hạ thủ, bên trong dần dần an tĩnh lại, truyền đến “Bành bành” âm thanh như tiếng đụng nhau, cùng với tiếng rên rỉ của nam nữ lúc hoan lạc, cảm thấy không còn gì mới, Triệu Đức Tam liền đã mất đi hứng thú, từ trên cửa bỏ đi, tới cửa phòng Trương Ái Linh.

“Đông đông đông” hắn gõ vang lên ba lần cửa, trong lòng tính toán, Trương cục bảo đến phòng, đêm dài chậm rãi, cô nam quả nữ, khẳng định tránh không được một phen hoan lạc, hắc hắc…

Gõ cửa xong, chỉ nghe thấy bên trong truyền đến đăng đăng đăng tiếng bước chân, dần dần cách một cánh cửa tới gần hắn, lập tức truyền đến lãnh đạm thanh âm Trương Ái Linh: “Ai nha?”

“Lãnh đạo, ta nha, Đức Tam.” Triệu Đức Tam cười hì hì đáp, bày ra một phen từ lông mày thiện, khuôn mặt tươi cười chờ Trương Ái Linh mở cửa.

Trương Ái Linh mở cửa, trên mặt hiện lên một tia mị hoặc tiếu dung, đan môi cong lên gợi cảm độ cong nói: “Làm sao giờ mới tới nha?”

“Đây không phải đến liền sao.” Triệu Đức Tam cười híp mắt nói, không cần chủ nhà đồng ý liền bước vào trong cửa, tiến vào phòng Trương Ái Linh, nhìn quanh một chút phòng Trương Ái Linh, thật sự là xa hoa đại khí tráng lệ, lộng lẫy như đế vương cung điện, móa! Xem ra lãnh đạo đãi ngộ không giống kẻ dưới a, ngay cả ở cái sơn trang, đều phân ra khác biệt.

Trương Ái Linh khép lại cửa, chậm rãi hướng Triệu Đức Tam đi tới, ánh mắt có chút phiêu hốt mê ly, ôn nhu như tơ nói: “Tiểu Triệu, đang nhìn cái gì đây?”

“Trương cục, cái phòng thật là xa hoa a, so với phòng ta ở lớn hơn không biết bao nhiêu.” Triệu Đức Tam quay đầu lại cười ha hả nói.

Trương Ái Linh khóe miệng giơ lên một tia cười nông cạn, nhẹ liếc một chút mắt hạnh, nói: “Chờ ngươi chừng nào ngồi vào vị trí này phòng ốc như vậy khẳng định là cho ngươi ở.”

“Vậy còn không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào.” Triệu Đức Tam buồn vô cớ cười cười, “Còn không phải Trương cục ngài về sau kéo ta nhiều một chút.”

“Chuyện công tác của ngươi ta lo lắng lắm chứ, đây không phải chuẩn bị điều ngươi đi phòng an chất sao?” Trương Ái Linh vừa nói vừa đi đến bên giường ngồi xuống, vỗ vỗ giường chiếu, phân phó hắn: “Tiểu Triệu, qua đây ngồi xuống, đứng ở đó làm gì nha.”

Triệu Đức Tam cười tủm tỉm hướng nàng đi qua, trên người nàng khí tức nữ nhân hơn bốn mươi tuổi thành thục phảng phất như mê hương, khiến Triệu Đức Tam cảm giác có chút ý loạn tình mê, cái lão bà hơn bốn mươi tuổi có đôi khi cảm giác thật đúng là không tầm thường hương vị, rất mê người.

“Nha, tay lạnh như thế nha!” Trương Ái Linh tâm hoài quỷ thai bắt lấy tay Triệu Đức Tam, đôi mắt có chút mê ly, khóe miệng giơ lên mị hoặc mỉm cười.

Triệu Đức Tam quỷ tiếu nói: “Ngài ủ ấm cho ta thôi!”

“Thế nhưng là ta cũng lạnh a, không riêng tay lạnh, cả người đều lạnh, làm sao bây giờ?” Trương Ái Linh cầm tay của hắn đặt ở bộ ngực thượng bên ngoài lớp áo len, bộ ngực sung mãn tản ra nhiệt độ nóng bỏng mê người mềm mại dễ chịu, làm Triệu Đức Tam có chút ý loạn tình mê, đắm đuối cười xấu xa nói: “Vậy ta và Trương cục sưởi ấm lẫn nhau chứ hả?”

“Tốt.” Trương Ái Linh cười híp mắt, chậm rãi hướng trên giường nằm ngửa xuống, Triệu Đức Tam thuận thế đi theo đè lên người cô, đem thân thể của nàng đặt ở trên giường, cách áo len bắt đầu dùng sức xoa nắn ngực nàng.

Trương Ái Linh khuôn mặt có chút hồng nhuận, mị nhãn như tơ ngắm nhìn hắn, hai tay nâng gương mặt của hắn, mị thái ngàn vạn nói: “Tiểu Triệu, cởi quần áo ra đi… Ta nghĩ ngươi nên làm ấm toàn thân ta một lần.”

“Tốt, vậy ta liền hảo hảo hôn thân thể của Trương cục ngài, cho ngươi dùng nước bọt tắm rửa, ha ha…” Triệu Đức Tam đắm đuối cười xấu xa, đem quần áo lông của nàng cởi dần từng món ra. Đầu tiên là chậm rãi, ôn nhu, nhẹ nhàng vuốt ve da thịt của nàng, một tấc một tấc, đến khi thân thể của nàng bắt đầu trên dưới chập trùng… Triệu Đức Tam thận trọng tách hai chân trắng nõn ra, đêm miệng lưỡi giao lưu với âm đạo của Trương cục…

Mây mưa xong, Trương Ái Linh đưa qua cánh tay để Triệu Đức Tam gối ở phía trên, thở hồng hộc hỏi hắn: “Tiểu Triệu, nói thật, công phu trên giường ngươi lợi hại như vậy, có phải hay không nếm qua rất nhiều nữ nhân mới được như vậy?”

Triệu Đức Tam trong lòng ngơ ngác một chút, cười tủm tỉm thề thốt phủ nhận nói: “Trương cục, nhìn ngài nói kìa, còn không phải là ngươi dạy dỗ ta sao, cùng ngươi làm trong một thời gian dài, tự nhiên là hiểu ra nhiều lắm.”

“Ta không tin! Ngươi cái tên này nhanh mồm nhanh miệng, nói chuyện miệng lưỡi như rót mật, không có một câu nói thật!” Trương Ái Linh từ chối cho ý kiến nói, “Giống gia hỏa ngươi tinh minh như vậy, còn sợ tại trong cục không phát triển được. Thông qua mấy lần mang ngươi ra ngoài, ta cảm thấy Tiểu Triệu ngươi thật đúng là thích hợp làm lãnh đạo, trên bàn rượu lại có thể làm náo nhiệt bầu không khí, lại biết ăn nói, để ngươi tại hậu cần đi làm thật đúng là ủy khuất ngươi.”

Triệu Đức Tam giỏi về nhìn mặt mà nói chuyện, biết rõ những người làm quan này đều có một bụng thâm ý khó dò, thật không biết nàng là biểu dương hay thầm chê, cười ha hả ném đá dò đường: “Lãnh đạo, ngài lời này là mắng ta à?”

“Ta đang khen ngươi đó.” Trương Ái Linh thần sắc kiều mị mà cười cười nói, “Lãnh đạo nào không thích người bên cạnh mình thông minh một chút đầu não linh hoạt nha.”

“Ai! Thế nhưng là ta không phải người bên cạnh Trương cục ngài a.” Triệu Đức Tam ra vẻ tiếc nuối thở dài nói.

“Ta đây không phải phải từ từ điều ngươi đi lên nha.”

Triệu Đức Tam lật người đi, nghiêm trang nói: “Trương cục, nói thật, trở về có thể hay không đem ta điều đến phòng an chất? Ta sợ vương phó cục một mực đối với ta có cái nhìn không tốt, sẽ không đồng ý a, hẳn là sẽ không thuận lợi như vậy a? Trong suối nước nóng ngươi nói cho hắn nói chuyện này, hắn nói để ngươi tổ chức họp trưng cầu ý kiến, có thể được không?”

“Muốn nói để ngươi làm trưởng phòng an chất thì cần Tổ chức thị ủy phát văn kiện của Đảng, nhưng một cái nhân viên ta vẫn có năng lực điều động, yên tâm đi. Ta hỏi thăm lão Vương cũng chỉ là cho hắn cái mặt mũi, để hắn mặt ngoài không có trở ngại là được rồi, việc này không có vấn đề gì.”

“Trương cục, nói như vậy chuyện này không có cái gì ngoài ý muốn a?”

“Ta đáp ứng cho ngươi đổi thì sẽ giúp ngươi đổi, chút chuyện con con này nếu là không giúp được ngươi, ta còn làm cục trưởng làm gì đây!” Trương Ái Linh đã tính trước cười nhẹ, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt vuốt gương mặt góc cạnh của hắn, phong vận vẫn còn trên gương mặt treo mị nhưng thần sắc.

Triệu Đức Tam thấy nàng biểu lộ nắm chắc thắng lợi trong tay, khóe miệng giơ lên một tia cười xấu xa, lật người lại, đem mặt hướng trước gót chân nàng tới gần một chút, nhẹ giọng hỏi: “Trương cục, vậy ta nên cảm tạ ngươi thế nào cho phải đây?”

“Tiểu tử thúi! Làm như thế nào cảm tạ chính ngươi còn không biết sao.” Trương Ái Linh liếc xéo lấy hắn nói, một mặt vũ mị.

Triệu Đức Tam “Hắc hắc” cười, vừa hướng trên người nàng bò vừa nói: ” Cảm tạ lãnh đạo ngài có thể làm như này sao?” Đưa tay tách ra chân của nàng, vạch hai mép âm hộ ra, nhắm thẳng mà đâm tới Hừ” một tiếng, trơn mượt cắm vào. Trương Ái Linh mày liễu có chút ngưng nhăn một chút, nheo lại con ngươi mê ly. Ây… Có thể… Muốn là mỗi ngày có thể để ngươi cảm tạ ta như thế này thì thực sự tốt… Tiểu Triệu… của ngươi quá lớn… lấp đầy thân thể ta…

“Ài… Trương cục thân thể của ngài cùng tuổi tác thật sự là không tương xứng… Thân thể tựa như nữ nhân chừng ba mươi tuổi… Ngươi nhìn bộ ngực của ngươi còn căng tràn… sung mãn… đàn hồi thật tốt.” Triệu Đức Tam nhấp liên hồi, hai tay nắm ở…

Hai cái bánh bao trắng nõn mềm nhũn mà xoa nắn, dỗ ngon dỗ ngọt không ngừng, cung duy Trương Ái Linh trong lòng đắc ý, có chút cảm giác, tâm hoa nộ phóng hai gò má hồng nhuận, khí sắc cao vút, bờ môi ngọt ngào cười, nói: “Đáng tiếc nam nhân qua cái tuổi bốn mươi năng lực trên giường lại giảm sút, lão công ta hiện tại mỗi lần về nhà lâm trận không quá ba phút liền bắn… mà nữ nhân hơn bốn mươi tuổi chính là nhu cầu sung mãn nhất. Thật may ta tìm được ngươi, mỗi lần cùng ngươi lên giường làm ta thoải mái muốn chết… Ách… Dùng lực thêm chút… cắm sâu thêm chút nữa… chọc tới sâu nữa… Thật thoải mái…”

Triệu Đức Tam ra sức hướng chỗ sâu nhất dùng sức cắm vào, mỗi một cái đều rất dùng lực đạo rất mạnh, thân thể giao hợp theo va chạm phát ra thanh thúy “Òm ọp”, Trương Ái Linh vòng eo mềm mại sẽ tùy theo hướng mà phối hợp, nghênh hợp va chạm, làm Triệu Đức Tam đại gia hỏa mỗi lần đều cắm sâu tới thành tử cung, tràn ra từng cỗ từng cỗ chất mật…

“Trương cục, lão công ngài ở tỉnh ủy làm quan lớn như vậy, ngươi đoán hắn có thể hay không =có những nữ nhân khác a?” Triệu Đức Tam cả gan hỏi nàng.

“Mặc kệ hắn, ngồi vào loại vị trí đó… Nói… Nói không có nữ nhân ai sẽ tin đây… Phía dưới cô nương trẻ tuổi ai có thể chạy ra khỏi ma chưởng hắn đây… Hắn có những nữ nhân khác… Ta cũng có đàn ông khác nha… Ách… Tiểu Triệu… Ngươi mau mau… chết ta rồi… Ta ra… A…”

“Lãnh đạo, ngươi nói ngươi cũng có đàn ông khác, nam nhân khác là ai a?”

Trương Ái Linh từ khi làm than đá cục cục trưởng, tổng cộng có hai tình nhân, trước Triệu Đức Tam là một tên giáo viên thể dục trẻ khỏe cường tráng, một tên chính là cái tên đang cầm hung khí đâm liên tục nhiều nhát vào người nàng, làm cô muốn chết vì sướng. Từ khi có Triệu Đức Tam, cô liền quên mất tên giáo viên thể dục, nàng đã triệt để bị Triệu Đức Tam uy mãnh thân thể cường tráng chinh phục. Bị Triệu Đức Tam hỏi như vậy, cô ngơ ngác một chút, thần sắc mê ly thở khẽ nói: “Tiểu Triệu, ngươi còn giả bộ hồ đồ nha? Ngươi nói nam nhân kia là ai?” Nói cô mị nhãn như tơ quỷ tiếu, phía dưới hít một hơi, dùng sức co rút thành âm hộ, kẹp chặt lấy bảo bối của Triệu Đức Tam khiến tiểu đệ đệ của hắn thở hắt ra một hơi, kèm theo một dòng nước nóng hổi phun thật sâu vào trong âm đạo, khiến cô run rẩy vì nóng bỏng…

“Bắn rồi?” Trương Ái Linh hỏi.

Triệu Đức Tam thở phì phò cật lực gật đầu: “Ừm… Trương cục thoải mái không?”

“Thoải mái… Ngươi thật sự là quá lớn… Cắm vào làm ta cảm giác hồn phi… Rất thư thái…” Trương Ái Linh hai gò má hồng nhuận, đôi mắt mê loạn, có chút trầm say thở phì phò nói, “Tiểu Triệu… Chỉ cần ngươi đem ta phục thị tốt… Tiền đồ của ngươi tự nhiên không cần ngươi quan tâm… Ta nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng…”

“Trương cục, đã ngươi nói như vậy, vậy ta nhất định phải hầu hạ tốt rồi… Hắc hắc…”

“Ngươi chính là con chó đực nhỏ của ta… Hì hì…” Trương Ái Linh lúc này cười hì hì, như tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi, thật đáng yêu.

“Ta là chó đực vậy thì người chính là… chó mẹ rồi!!” Triệu Đức Tam “Hắc hắc” mà cười cười, trong lòng đột nhiên nhớ tới Mã Lan, khuôn mặt tuyệt sắc mê người, hắn ngơ ngác ngắm nhìn Trương Ái Linh, trong ảo giác của hắn đem cô biến thành Mã lan.

Trương Ái Linh giơ tay lên trên mặt hắn vỗ nhè nhẹ, phong tao cười khẽ hỏi: “Chó đực nhỏ, đang suy nghĩ gì đấy? Sao nghiêm túc như vậy.”

“Không có gì a… Đang suy nghĩ xem kiểu gì mới có thể hầu hạ tốt Trương cục ngài đây.” Triệu Đức Tam biểu lộ lại biến thành một tên nịnh nọt, cười đùa tí tửng hướng trương Ái Linh hắc hắc mà cười.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212