Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 119
Phần 119

Triệu Đức Tam nghe xong liền hiểu là cô muốn hắn đi cùng, liền dùng tay nâng lên cằm cô, nhìn gương mặt xinh đẹp, ôn nhu cười khẽ nói: “Bạch tỷ, vậy tuần sau đi, ta sẽ đưa ngươi đi, không cần phải sợ hãi.”

“Ừm… Vậy ta đi ra ngoài trước.” Bạch Linh nhỏ giọng nói, chuẩn bị quay người rời đi. Triệu Đức Tam tiến lên bắt lại cổ tay của nàng, cười ha hả nói: “Bạch tỷ, gấp cái gì? Ngồi ủ ấm thân thể đi, bên ngoài lạnh lắm nha!”

Bạch Linh bị hắn cầm cổ tay, trong lòng nhất thời có chút rối loạn lên, thẹn thùng xem xét hắn một chút, kéo ra cánh tay, chối từ nói: “Không được, ta đi làm… sẽ ảnh hưởng tới ngươi…”

Triệu Đức Tam đang muốn vuốt ve bàn tay lạnh buốt của cô thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa, vội vàng buông tay của nàng ra, ỉ nghe thấy bên ngoài truyền đến vài tiếng ho khan, bộ mặt khả ái của Trương Đạt xuất hiện ở cửa sổ, cười ha hả nói: “Tiểu Triệu a, cùng Bạch Linh ở văn phòng làm gì mà phải khóa trái cửa thế, sợ ta nghe được gì à?”

Móa! Quên kéo màn cửa!

Triệu Đức Tam cười ha hả thong dong đáp: “Trương trưởng phòng a, sớm như vậy đã tới làm a?” Rồi mở ra cửa phòng làm việc, “Trương trưởng phòng mau vào ngồi đi, bên ngoài rất lạnh nha.”

Trương đạt lập tức đi vào văn phòng, Triệu Đức Tam kéo một cái ghế cung kính để hắn ngồi xuống, phân phó Bạch Linh nói: “Bạch tỷ, tốt, không còn việc của ngươi, buổi chiều nhớ kỹ đúng hạn quét sân.”

Bạch Linh ngầm hiểu, cúi đầu giữ im lặng nhanh chóng đi ra, nhìn xem cô đi xa, Triệu Đức Tam thở dài một hơi.

“Bạch Linh nữ nhân kia lại tìm đến ngươi có chuyện gì?” Trương đạt châm một điếu thuốc hỏi hắn.

Triệu Đức Tam hướng lò sưởi điện về phía hắn, ngồi xuống có như vô sự nói: “Không có chuyện gì, lại là muốn xin nghỉ sớm về trông nom chồng! Ta nể mặt Trương trưởng phòng ngài vẫn để cô ta ở lại làm, nếu còn xin nghỉ nữa chắc phải báo ngài đuổi cô ta!”

Trương đạt liếc mắt nhìn hắn, cười ha hả nói: “Tiểu Triệu, rất hợp ý ta nha, mà ngươi làm ở đây mấy tháng rồi, cảm thấy thế nào?”

Trương đạt tên vương bát đản này, bình thường không có việc gì xưa nay sẽ không đến phòng làm việc của hắn, hôm nay đến chắc chắn thăm dò cái gì đây, có khi hắn lại nghĩ ra cái chủ ý xấu để chơi ta! Triệu Đức Tam nghĩ thầm, “Ha ha” cười khẽ nói: “Cũng không tệ lắm, là nơi rèn luyện người.”

“Vậy ta làm sao nghe nói hiện tại tiểu Mã ở phòng an chất được điều lên thành phố, còn ngươi thì sắp được thay thế vị trí của tiểu Mã??” Trương đạt lệch ra cái đầu nhìn hắn, nhìn mặt rất đểu giả.

Triệu Đức Tam thấy hắn trực tiếp hỏi, cũng không vòng vèo, gọn gàng dứt khoát cười nói: “Trương trưởng phòng tin tức thật là nhanh nhạy a, ta vừa mới có quyết định này, lãnh đạo ngài liền biết… Ha ha…”

Trương đạt “Ha ha” cười nói: “Tiểu Triệu, ngươi bây giờ là nhân vật lớn a, Trương cục một lòng đề bạt ngươi, đây chính là bí mật công khai trong cục a, người nào không biết a!”

“Lãnh đạo, chuyện này ngài là ủng hộ ta chứ hả? Nếu như ta đi phòng an chất, cũng coi là từ hậu cần đi ra, đến lúc đó ta nhất định sẽ không quên ơn tài bồi Trương trưởng phòng ngài.”

Trương đạt xem xét hắn một chút, hít một hơi khói, híp mắt, trong con ngươi sương mù nồng nặc, suy nghĩ nói: “Muốn nói ủng hộ hay không, cho đi hay giữ ở lại, ta cũng không phải là lãnh đạo mà có thể có bản lĩnh thông thiên đó, cùng lắm chỉ là đóng góp cái ý kiến nho nhỏ về sự việc của ngươi.”

Triệu Đức Tam cười tủm tỉm nói: “Trương trưởng phòng, vậy ngài là có ý gì a? Chuẩn bị tại đảng tổ sẽ đồng ý hay là không đồng ý ta đi phòng an chất a?”

Trương đạt xem xét hắn một chút, “Ha ha” cười nói: “Tiểu Triệu a, kỳ thật, ta vẫn muốn đem ngươi lưu tại chỗ hậu cần, ngươi nhìn chúng ta thiếu nhân thủ, thả ngươi đi phòng an chất a, ta còn thực sự là không muốn chứ. Không riêng ta không nguyện ý, liền ngay cả phân công quản lý lãnh đạo như Vương phó cục cũng không phải quá nguyện ý để ngươi rời đi, ngươi lại suy nghĩ một chút, thế nào?”

Đm nó chứ! Lại là tên vương bát đản kia đứng đằng sau, bằng không trương đạt súc sinh này hận không thể đuổi mình sớm một chút, tên này chỉ muốn nhổ cái đinh trong mắt là hắn.

Triệu Đức Tam cúi đầu âm thầm nghĩ nghĩ, ngẩng đầu cười không nói chuyện, cũng lấy một điếu thuốc ra đốt.

“Đông đông đông.” Có người gõ cửa phòng làm việc.

Triệu Đức Tam nói: “Vào đi.”

Cửa mở ra, Trương Hiểu Yến đứng ở cửa ra vào, nói: “Trương trưởng phòng, đi họp, mọi người đã ở sẵn phòng họp ngài nhanh lên một chút đi.”

“Họp cái gì?” Trương đạt hỏi nàng.

“Đảng uỷ ban lãnh đạo.”

“Tốt, biết.” Nói xong trương đạt hướng Triệu Đức Tam cười quỷ dị, đứng dậy nói: “Hẳn là Trương cục triệu tập mọi người về cái việc của ngươi đây, thật sự là coi trọng ngươi quá đi.” Nói xong thần sắc quỷ mị khẽ cười một tiếng, quay người đi theo Trương Hiểu Yến.

Triệu Đức Tam nhắn tin cho Trương Ái Linh, hỏi thăm có phải hay không họp thảo luận về việc điều động hắn đi phòng an chất, Trương Ái Linh xác nhận là đúng, đại bộ phận lãnh đạo sẽ không phản đối, chỉ là cái hình thức thôi, hắn không cần lo lắng, không có vấn đề gì.

Mặc dù có Trương Ái Linh, nhưng nghĩ tới Vương Quốc An lão gia hỏa kia nếu như trong cuộc họp phản đối với chuyện này, nói xấu hắn, làm phó cục trưởng, vẫn là có một chút tác dụng.

Thế là, Triệu Đức Tam quyết định vì việc lần này mà sẽ lật bài ngửa với Vương bát đản, hắn mở ra album của Vương Quốc An cùng Trương Hiểu Yến đang trong tư thế “thân mật” gửi cho Vương Quốc An kèm dòng chữ: “Lãnh đạo, ngài sẽ không phải phản đối ta đi phòng an chất chứ hả?”. Rồi gửi tin nhắn cho Vương Quốc An.

Triệu Đức Tam dùng chiêu này là hiệu quả cực kỳ, đang trong cuộc họp, Vương Quốc An thấy tin nhắn gửi tới của Triệu Đức Tam, còn nghi hoặc không hiểu, cầm điện thoại lên mở tin nhắn ra, thấy hình ảnh đi kèm hàng chữ, lập tức hai mắt trợn lên, một mặt kinh hoảng, vội vàng xóa bỏ tin nhắn, để điện thoại di động xuống, cảm giác đứng ngồi không yên, ngay cả mặt cũng tái đi rồi. Vốn là hắn muốn thông qua cuộc họp này bôi xấu Triệu Đức Tam, kết quả lại là hoàn toàn ngược lại, bị hắn cầm đằng chuôi, thật là cuối cùng lại không dám đối nghịch cùng tên tiểu tử kia.

Trong cuộc họp, Trương Ái Linh đem mục đích cuộc họp ngày hôm nay ra nói trực tiếp để lấy ý kiến của các đảng viên trong cục.

Ngoại trừ Vương Quốc An cùng mấy vị lãnh đạo mặc dù trong lòng không đồng ý đối với một người trẻ tuổi mới đến làm chưa được nửa năm đã được điều động, thì mấy vị khác đối với Triệu Đức Tam rất coi trọng. Đối với mấy người này, một người trẻ tuổi đầu óc thông minh linh hoạt, giỏi về nhìn mặt mà nói chuyện được đánh giá rất cao. Huống hồ tết nguyên đán hắn còn được Dư phó thị trưởng trực tiếp mời hắn dùng cơm cùng với các lãnh đạo là đủ biết Dư phó thị trưởng coi trọng Triệu Đức Tam bên không phản đối việc hắn đi phòng an chất tiếp nhận vị trí của tiểu Mã.

Vương Quốc An nhận được tin nhắn của Triệu Đức Tam, sợ mình sẽ dẫn tới phiền toái không cần thiết, chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền, đồng ý Triệu Đức Tam điều đến phòng an chất.

Triệu Đức Tam sau khi gửi tin nhắn xong, kê cao gối ở trong phòng làm việc hút thuốc chờ đợi kết quả, hắn biết Vương Quốc An lão gia hỏa kia cũng không ngu ngốc, nhất định sẽ không cùng mình đối nghịch.

Ước chừng qua hơn một giờ, cuộc họp kết thúc, Trương Hiểu Yến cầm quyết định điều động đi vào hậu cần gõ cửa phòng làm việc Triệu Đức Tam.

“Vào đi.” Triệu Đức Tam nói.

Trương Hiểu Yến đẩy cửa ra, Triệu Đức Tam thấy trong tay của nàng cầm một trang giấy, trong lòng đã có bảy phần minh bạch, cố ý cười ha hả hỏi: “Nha, Hiểu Yến, không phải đang họp sao? Ngươi thế nào không ở phòng họp ghi chép, chạy đến cái này địa phương nhỏ làm gì nha? Có cái gì sai sử a?”

“Ngươi đoán xem.” Trương Hiểu Yến cười khẽ nói, hướng trước mặt hắn đi tới.

“Vậy ngươi đến đây có cái gì phân phó a?”

Trương Hiểu Yến đưa quyết định điều động nhân sự đặt nhẹ nhàng trên bàn hắn, cười khẽ nói: “Triệu Đức Tam, chúc mừng ngươi a.”

Triệu Đức Tam nghe nàng nói kiểu này, đã là biết rõ, mừng thầm, lại làm làm ra một bộ đầu óc mơ hồ, xem xét cô một chút, ra vẻ nghi ngờ cầm lấy quyết định điều động nhân sự trên bàn, nhìn kỹ một chút, mới mừng rỡ nói: “A… Ta bị điều đến phòng an chất a?”

“Đúng vậy a, chúc mừng ngươi a, làm như thế nào để ăn mừng?” Trương Hiểu Yến cười ha hả hỏi, “Có phải hay không nên mời khách a?”

Triệu Đắc buông xuống quyết định điều động nhân sự, quỷ tiếu nói: “Như vậy đi, đêm nay ta ở một mình, có thể tới chứ hả?”

Trương Hiểu Yến thấy Triệu Đức Tam bộ dáng đắm đuối, liền biết hắn không có ý tốt, liếc mắt: “Ngươi lại không đứng đắn!”

“Ta chỗ nào không đứng đắn?” Triệu Đức Tam “Hắc hắc” cười nói, ” là chính ngươi nghĩ sai a?”

“Tại sao muốn mời mình ta? Ta nhìn vẫn là thôi đi!” Trương Hiểu Yến nói xong quay đầu liền trốn đi, sợ bị gia hỏa này lại chọc cô.

Trương Hiểu Yến cười ha hả bảo nàng: “Trương Hiểu Yến, ngươi đừng đi a, trò chuyện tiếp hai ba câu nha.”

Trương Hiểu Yến sợ hãi hắn mượn cơ hội lại chiếm tiện nghi, cũng không quay đầu lại bước nhanh liền đi ra.

Nhìn cô đi xa, Triệu Đức Tam đè nén không được nội tâm vui sướng, tự cười lên ha hả, một bên cười một bên từ trên bàn lại cầm lấy quyết định điều động nhân sự nhìn lại. Sáng mai liền là người của phòng an chất rồi, có thể rời bỏ cái nơi rách nát, ngay cả cái hơi ấm tránh qua cái mùa đông giá rét cũng không có!

Ngay khi đang vui sướng, cửa phòng làm việc mở ra, gặp trương đạt từ bên ngoài hướng bên này đi tới, liền ngưng cười, một mặt nhẹ nhõm đứng dậy nghênh đón trương đạt.

“Tiểu Triệu a, mở ra cái cửa phòng làm việc một mình cười cái gì vậy?” Trương đạt nói: Có phải hay không đã nghe nói kết quả buổi họp a?”.

Triệu Đức Tam cảm thấy dù sao không phải tên vương bát đản này thủ hạ người, nghiêng cái đầu, gọn gàng dứt khoát gật đầu: “Đúng vậy a, vừa nhận được cái này.” Hắn thuận tay đem quyết định điều động nhân sự đưa cho Trương Đạt xem, cười khẽ nói: “Ngày mai ta sẽ bắt đầu làm ở chỗ mới.” Trương đạt sửng sốt một chút, cười khẽ nói: “Tiểu tử ngươi xem như lên chức a, tiểu hỏa tử có tiền đồ, có tiền đồ! Ngày mai liền đi phòng an chất làm, xế chiều hôm nay đem công việc của ngươi bàn giao đi!”

“Bàn giao cho ai?” Triệu Đức Tam hỏi.

“Đi nhà kho kiểm lại một chút vật tư, kiểm kê một chút, nhìn nhà kho có thiếu thứ gì hay không!” Trương đạt phân phó nói xong, quay người liền đi ra ngoài.

Mẹ nhà hắn! Trước khi đi còn không cho lão tử an bình! Bất quá như vậy cũng tốt, trước khi đi, đi xem một chút Trương tỷ, đã lâu rồi chưa có cùng cô “giao lưu”, đoán chừng nữ nhân này tịch mịch chết rồi.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212