Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 27
Phần 27

Triệu Đức Tam từ trong kho hàng đi ra, nhìn đồng hồ đã hơn 11 giờ trưa…

Vương An Quốc nghe bên ngoài cửa phòng có tiếng, mở ra cửa thấy là Triệu Đức Tam, ánh mắt trách cứ nhìn hắn, hỏi:

– Tiểu Triệu, đi lấy mấy cái bìa hồ sơ văn kiện mà đến giờ mới trở về?

Triệu Đức Tam đi đến ở bên trong tủ hồ sơ để lên mấy cái bìa hồ sơ văn kiện, nghiêng mặt qua cung kính cười nói:

– Em sợ quấy rầy lúc lãnh đạo nói chuyện, thuận tiện sẵn giúp trong kho hàng chỉnh sửa một ít đồ đạc còn lẫn lộn.

Vương An Quốc nghĩ thầm, thằng này xài được, hiểu ý mình, lúc này ông mới hài lòng cười cười, nói:

– Ừ… Tiểu Triệu, không tệ, làm rất tốt…

– Phó cục trưởng Vương quá khen, làm trợ lý thủ hạ cho lãnh đạo, em cũng trăm lần nguyện ý.

Triệu Đức Tam nói như tưới mật vậy, vẻ mặt nịnh hót cười.

Vương An Quốc mở cờ trong bụng, đối với hắn rất là thoả mãn, bờ môi dầy nặn ra nụ cười nói:

– Tiểu Triệu, cậu là chàng trai thông minh, về sau nhất định là có tiền đồ.

Vương An Quốc hài lòng, quay về phòng nghỉ, nhìn đồng hồ đeo tay, 11: 30 rồi, giữa trưa cùng mấy cái lãnh đạo ở sở quy hoạch còn có một bữa tiệc, liền thu thập cặp công văn kẹp ở nách, kéo cửa đi ra nói:

– Tiểu Triệu, tôi có chút việc đi trước.

Triệu Đức Tam cúi người nói:

– Vâng thưa lãnh đạo.

Hắn đến đầu hành lang, nhìn xem Vương An Quốc đi xuống lầu, sau đó quay người đi đến cuối hành lang, từ cửa sổ hành lang nhìn xuống, thấy Vương An Quốc lên xe lái ra khỏi cửa cổng cục khoáng sản than đá, hắn vội vàng đi nhanh trở lại văn phòng, từ bên trong khóa ngược lại cửa, kéo qua cái bàn, leo lên với tới nơi giấu cái máy quay len ở trong khe hở phía dưới máy điều hòa hàng nhái, thổi phía trên bụi bậm, không kịp đợi mở ra video xem.

Phía trước là một đoạn mở đầu không thế nào đặc sắc hơn, Vương An Quốc vẻ mặt cười dâm đãng, ve vuốt bàn tay Trương Hiểu Yến khi đang nói chuyện, tua nhanh đi qua chừng 10 phút đồng hồ, Vương An Quốc đã nằm trên thân thể Trương Hiểu Yến hôn hít liếm láp…

Nhanh đến lúc tan việc rồi, trong hành lang thỉnh thoảng có người đi qua lại, hắn có chút kinh hoảng, liền tắt máy quay phim, đợi sau khi tan việc thì tìm một chỗ trốn để xem.

Đem cái máy quay len nhỏ bé cất vào trong túi quần, hắn tựa ở trên ghế dựa đốt điếu thuốc hút, tự hào mình là người can đảm, nghĩ ra cách độc đáo như thế này vẻ mặt nở nụ cười thật gian.

Triệu Đức Tam đã tính toán là có vật chứng của Vương An Quốc trong tay rồi, cho dù về sau vạn nhất xảy ra chuyện gì trong cục khoáng sản than đá, cũng có thể nhờ vào đó để mà uy hiếp Vương An Quốc.

Đến lúc tan tầm, hắn duỗi lưng một cái, khóe miệng còn đắc ý, vừa đứng dậy thì điện thoại tại trong túi quần reo vang lên.

Triệu Đức Tam lấy điện thoại ra, ngồi xuống ra, ấn phím, thấy tin nhắn là của Mã Lan, làm hắn giật mình. Thật ra thì chuyện tối hôm qua, sau khi hắn suy nghĩ, hắn cho là bởi vì Mã Lan uống rượu say, thiếu thốn đàn ông, âm đạo lên cơn ngứa ngáy mới tìm đến hắn để giải quyết cho cô thoải mái, đối với cô chẳng qua là tình một đêm rồi thôi, hắn hoàn toàn không có ngờ tới, là bây giờ cô còn chủ động cho nhắn tin tức cho hắn.

Triệu Đức Tam trong nội tâm đối với Mã Lan có điểm tựa hồ mang theo tình cảm mê luyến, hắn rất trầm mê ở bên trong khí chất của cô…

Triệu Đức Tam mở ra tin nhắn:

“Người đàn ông bé nhỏ, đang làm gì vậy? Tan việc chưa?”

Triệu Đức Tam cười ngọt ngào, nghĩ thầm vậy là Mã Lan còn thật quan tâm đến mình, lập tức nhắn trở về:

‘Tan việc rồi, chị Mã Lan đang ở đâu này?

Rất nhanh Mã Lan nhắn lại tin cho hắn:

“Tan việc cùng chị ăn bữa cơm chứ?”

Triệu Đức Tam thấy cô còn nhớ đếm mình, hắn thấy rất là may mắn, nhưng lại sợ cô đang cùng những lãnh đạo nào đó cùng một chỗ ăn cơm, nên băn khoăn:

‘Chị Mã Lan… còn có ai cùng ăn cơm không?

Mã Lan liền gọi điện thoại trực tiếp tới, Triệu Đức Tam sửng sốt đón điện thoại, Mã Lan nói:

– Đức Tam, trưa nay ăn một bữa cơm với chị, chỉ có thêm con gái chị thôi, em tới đi, nhiều người ăn cho vui.

Triệu Đức Tam kinh ngạc hỏi:

– Chị còn có cô con gái à? Không phải là chị chưa có chồng sao?

Triệu Đức Tam tò mò, tối hôm Mã Lan có nói qua cho hắn biết là không có chồng, từ đâu lại xuất hiện đứa con gái? Chẳng lẽ cô lừa hắn? Hay là có chồng rồi ly dị?

Mã Lan khẽ cười, nói:

– Con gái của chị đã 17 tuổi, bất quá nó không nghe lời chị, học hành chả ra sao, chuyện này có dịp từ từ chị sẽ nói cho em biết.

Triệu Đức Tam đáp ứng nói:

– Vậy được rồi, ở nơi nào em đến?

Mã Lan vui vẻ cười nói:

– Hội quán Tiêu Tương đường Giải Phóng, nhanh lên nhé.

Triệu Đức Tam cười nói:

– Chị Mả Lan… biết rồi, lập tức em đón xe đi ngay.

Triệu Đức Tam cúp điện thoại, trong lòng vui vẻ, không nghĩ tới phú bà phong tình nhanh như vậy đối với hắn đã không muốn xa, hắn có chút không kìm được sự vui mừng.

Triệu Đức Tam đứng dậy ra khỏi văn phòng, khóa cửa, huýt sáo đi xuống lầu, tại đầu bậc thang lầu một, đụng phải Trương Hiểu Yến, hắn hỏi:

– Mỹ nữ, ăn cơm chưa vậy?

Trương Hiểu Yến vừa thấy Triệu Đức Tam liền có chút khiếp đả, hoảng hốt lắc đầu nói:

– Chưa, đang chuẩn bị đi ăn.

Triệu Đức Tam cười, nói:

– Nhanh nhanh đi ăn đi, đừng để bị đói.

Trong lòng suy nghĩ lúc gặp lại Mã Lan, đi ra cổng cục khoang sản than đá chận chiếc xe taxi, sau khi lên xe nói:

– Đường Giải Phóng, hội quán Tiêu Tương.

Trong túi quần chiếc máy quay lén có chút dày, cấn ở trên đùi, Triệu Đức Tam móc ra lại nghĩ tới bên trong hình ảnh cảnh xuân, liền mở ra xem lại, cái máy quay lén hàng nhái này, không nghĩ tới còn chức năng phát ra âm thanh, tiếng loa theo từ trong video lúc Trương Hiểu Yến bị phó cục trưởng Vương An Quốc dùng hai ngón tay móc ở bên trong âm đạo, cả người cô co rúm, truyền ra bên ngoài tiếng rên rỉ, Triệu Đức Tam bị dọa sợ vội vàng tắt ngay.

Triệu Đức Tam đem hàng nhái cất vào trong túi áo Jacket, trong đầu hồi tưởng đến tình tiết mới vừa nhìn thấy về các khu vực nhạy cảm trên thân thể của Trương Hiểu Yến.

Từ hôm qua cho tới hôm nay, hắn đã duyệt qua Trương Aí Aí cùng Mã Lan, tuy hai người dáng người đều không tệ, triền miên cũng rất kích tình, nhưng dù sao tuổi cũng không còn trẻ, cũng đều đã sinh con, những người đàn bà kia đồ vật trên thân thể vẫn lấy làm kiêu ngạo, nhưng dĩ nhiên là không thể cùng cô gái trẻ 23 – 24 tuổi lấy ra để mà so sánh.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212