Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 65
Phần 65

Buổi sáng ngày kế đi làm, Triệu Đức Tam đi tới văn phòng, như thường ngày hắn cần mẫn lau bàn quét rác, quét dọn văn phòng Phó cục trưởng Vương làm thật chỉnh tề, ngay cả cửa sổ đều sáng bóng sáng sủa sạch sẽ.

Trương Ái Linh tối hôm qua tại nhà khách cùng với gã giáo viên sung sướng cả đêm, sáng hôm nay vẻ mặt tươi rói, thần thái tỏa sáng, từ lầu hai đi ngang qua vừa vặn gặp lúc Triệu Đức Tam đổ rác, nàng mỉm cười ôn nhu cười khích lệ hắn:

– Tiểu Triệu, rất chịu khó đấy.

Triệu Đức Tam rạng rỡ nói:

– Chào lãnh đạo buổi sáng.

Trương Ái Linh gật đầu, liền hướng trên lầu ba đi, Triệu Đức Tam làm bộ đứng đổ rác, dùng khóe mắt liếc qua vụng trộm nhìn cái mông đít của Cục trưởng Trương, dáng người nàng thon gầy bên trên, nhưng lại có cái mông đít rất là nở nang, bộ váy công sở màu xám thẫm làm dáng người càng thướt tha, trước sau lồi lõm bờ eo thon bé bỏng, bộ váy kia bị cái mông đầy đặn mượt mà ôm sát, tăng thêm sự thành thục của vị nữ Cục trưởng xinh đẹp họ Trương kia, Triệu Đức Tam đột nhiên nhìn nàng thấy rất hứng thú, muốn tìm cách tiếp cận người đàn bà đứng đầu cơ quan đã hơn 40 tuổi này, thể nghiệm phong tình nàng một chút…

Triệu Đức Tam trong lúc đang khom người vụng trộm nhìn lén Cục trưởng Trương lên lầu, đột nhiên trên bờ vai bị vỗ một cái, hắn giật mình nhảy dựng, tưởng rằng là Vương An Quốc đến rồi, quay đầu nhìn lại, thấy là Lý San San đang nhìn hắn:

– Triệu Đức Tam! Anh làm gì mà lén lén lút lút nhìn cái gì vậy?

Triệu Đức Tam ra vẻ bình tĩnh, nói:

– Tôi đang đổ rác đây này… chào Lý thư ký buổi sáng.

Lý San San kể từ cùng hắn đi dạo phố, thái độ nàng đối với hắn cũng không giống như trước đây kiểu lãnh ngạo nữa, giờ đối với hắn rất ôn nhu:

– Thật sao? Tôi lại thấy hình như anh đang nhìn trộm Cục trưởng Trương…

Triệu Đức Tam đầu óc chuyển rất nhanh, nói:

– Người ta là lãnh đạo, vừa rồi cùng tôi chào hỏi, nên đưa mắt nhìn thoáng qua chút chứ có gì đâu.

Lý San San nhìn quanh rồi, nhỏ giọng nói:

– Buổi chiều tan tầm có thì giờ rảnh không?

Triệu Đức Tam lòng dạ biết rõ, lại quỷ tiếu hỏi:

– Muốn làm cái gì?

Lý San San liếc:

– Biết rõ còn cố hỏi! Tan tầm tôi liên hệ với anh, Cục trưởng Trương tới phòng làm việc rồi, tôi đi đây…

Nàng nói xong liền định bước đi.

Triệu Đức Tam cũng thấy cũng không có người, tại trên cái mông đít khêu gợi của Lý San San bóp lấy một cái, Lý San San quay đầu lại mắt trắng không còn chút máu, nói thầm.

– Coi chừng bị người trông thấy!

Triệu Đức Tam mang theo giỏ rác trở lại văn phòng, đem báo chí mới ra bày trên bàn cho Vương An Quốc, xong rồi đi ra lại tại chỗ ngồi của mình bật máy tính lên, xem tin tức trong ngày.

Vương An Quốc một lát sau bước vào, ánh mắt khác thường lườm lấy Triệu Đức Tam, không nói không rằng bước vào văn phòng của mình, Triệu Đức Tam cảm thấy ông ta hôm nay ánh mắt có điểm quái dị, nhưng hắn vẫn như là hằng ngày, vội vàng rót nước trà bưng vào, cung kính nói:

– Lãnh đạo mời ngài uống trà.

Vương An Quốc lật xem báo chí, lạnh lùng nói:

– Để xuống đó đi!

Triệu Đức Tam để chén nước trà trên bàn kéo cửa đi ra, ra ngoài hắn ngồi xuống cảm thấy Vương An Quốc hôm nay có điểm khác lạ, mà cũng không biết là quái lạ ở nơi nào, nhưng lập tức rất nhanh hiểu ra, nhất định là vì chuyện không giúp được quyền khai thác than đá cho Cao Hổ Sinh, hiện tại trong lòng ông ta đang bực bội chứ sao.

Dưới sự âm thầm giúp đỡ của triệu Đức Tam, Mã Lan đúng như nguyện ý, thu được quyền khai thác trúng thầu mỏ than Tiểu Câu đã có thư thông báo…

Vương An Quốc ngồi trong văn phòng không đến một giờ, liền kéo cửa ra đi ra ngoài.

Ông ta vừa đi, Triệu Đức Tam liền lên mạng chát đồng thời cùng với Lý San San, Trương Hiểu Yến, Văn Thiến, nói chuyện phiếm cùng ba mỹ nữ cục khoáng sản than đá.

Triệu Đức Tam chỉ có riêng khi chat với Trương Hiểu Yến là không hề giống như bình thường nhã nhặn lịch sự, ngược lại nàng cùng hắn khi nói chuyện tục thì có điểm hào hứng.

Triệu Đức Tam:

– Trương Hiểu Yến, nói thật, khi cô và Phó cục trưởng Vương làm chuyện đó có cực khoái không vậy?

Trương Hiểu Yến:

– Triệu Đức Tam, anh đừng có hỏi chuyện này được không vậy! Thật nhàm chán ah!

Triệu Đức Tam:

– Hắc hắc, vậy lúc cùng với tôi làm, có đạt được cực sướng không vậy? Nhìn bộ dáng cô rất thoải mái, chắc chắn là có cao triều.

Trương Hiểu Yến:

– Ử… thì cũng có chút chút…

Triệu Đức Tam cười đắc ý, hắn cảm giác được ông trời rất công bằng, tuy hành hạ để cho hắn từ một thanh niên con ông cháu cha, biến thành một thằng chán nản buông xuôi nhà cửa tan nát, nhưng rồi sau này cũng giống như tiến vào trong rừng hoa, đào vận đến không ngừng, hai tay của hắn tại trên bàn phím gõ chữ không dứt…

Đột nhiên cửa phòng làm việc của hắn “cộc, cộc, cộc” gõ ba tiếng.

Triệu Đức Tam vội tắt mạng đi, nói lớn:

– Vào đi.

Thì thấy phó phòng nhân sự đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một trang giấy, Triệu Đức Tam liền đứng lên, lấy lòng nói:

– Lãnh đạo đại giá quang lâm, Phó cục trưởng Vương mới vừa đi ra ngoài, không có ở đây.

Phó phòng nhân sự hướng đi tới cạnh hắn, nói:

– Tôi không tìm phó cục trưởng Vương, mà là tìm cậu đấy.

Triệu Đức Tam nghi ngờ hỏi:

– Lãnh đạo tìm em có chỉ thị gì à?

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212