Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 158
Phần 158

“Điều này cũng đúng, Trương cục có chồng là Tỉnh ủy Phó bộ trưởng Tổ chức bộ, Vương cục phó lần này có thể coi như là ăn trộm gà bất thành lại còn mất nắm thóc, đến chức Phó thư ký cũng bị cắt chức, cũng coi là đáng đời. Lý San San nói, “Đúng rồi, Triệu Đức Tam, lần này tống khoa trưởng bị miễn chức, vậy là phòng an chất của các người sẽ không còn trưởng phòng, ta sợ là Tô Tĩnh sẽ được đề bạt lên thay thê Tống trưởng phòng, so với Trương cục thì hậu đài của nàng còn cứng rắn hơn, chẳng phải là biểu tỷ Tô Tĩnh còn là lãnh đạo của chồng Trương cục hay sao.”

“Vậy ta chẳng phải là lần này nha đầu kia đục nước béo cò rồi?” Triệu Đức Tam tự hỏi trong lòng, nhưng thật là nếu nha đầu này có làm trưởng phòng cũng không ổn, công việc này đầy rẫy nguy hiểm, lỡ có chuyện gì, Tô Tình cũng không cứu kịp.”

Cùng Lý San San đứng ở bên lề đường trò chuyện một hồi, trời cũng đã tối, hắn liền vẫy xe cho Lý San San, đuổi khéo nàng đi. Trên đường về nhà, cho dù biết Vương cục phó bị cắt mất chức nhưng cũng không lấy làm cao hứng vì thật ra chuyện lần này hắn muốn nhắm tới Cao Hổ Sinh. Tạm thời chỉ nghe nói là mỏ than của hắn tạm bị đình chỉ để tiến hành cải tổ lại quy trình an. Toàn, đối với hắn nhiều nhất cũng chỉ tạo ra được một chút sự hao hụt về kinh tế. Giờ nên làm thế nào? Phải nghĩ biện pháp để cho cẩu tạp chủng đó phải thân bại danh liệt.

Trải qua sự kiện lần này, trong cục liên tục tiến hành chỉnh đốn tác phong làm việc, những người tác phong trước kia vốn là đi muộn về sớm cũng ngoan ngoãn mà chấp hành. Đặc biệt là phòng an chất được Trương cục chú ý nhất, nhiều lần trong cuộc họp cũng chỉ ra rõ ràng rằng, ở Du Dương thị này, công tác an toàn đi đầu chính là cục than đá, mà mũi nhọn của than đá cục chính là phòng an chất, an toàn chính là trọng yếu chính vì thế phải thường xuyên xuống thôn quê đi kiểm tra.

Triệu Đức Tam sau khi trải qua một năm sống trong quan trường, đối với sinh tồn cũng có chút lĩnh ngộ, chưa kể rằng hắn rất giỏi về việc nắm được tâm tư của lãnh đạo, chưa kể là trong các hội nghị, lãnh đạo thành phố đều nhấn mạnh về công tác an toàn này, nên cứ cách hai ngày hắn lại đi nông thôn kiểm tra, mà mỏ than của Lâm Đại Phát thì lại được hắn là “Chiếu cố có thừa”, tìm ra không ít tai họa ngầm. Cũng nhân cơ hội đi kiểm tra mỏ than của Mã Lan rồi lấy cớ gặp cô. Nhưng mấy lần đều không có Mã lan ở trong mỏ.

Gần nửa tháng trôi qua, Triệu Đức Tam cố gắng làm việc, trong cục ai cũng nhận thấy, Trương cục vẫn âm thầm quan sát theo dõi hành động của hắn. Cho tới nay Triệu Đức Tam muốn Trương cục cất nhắc, nhưng khổ nỗi, người trong cục có năng lực thì nhiều mà cái ghế chỉ có một, hơn nữa dưới sự cạnh tranh khốc liệt, cái ghế đã bỏ trống hơn nửa tháng thì không tiện trong công việc cho lắm, chưa kể là cùng với sự cố gắng và năng lực của hắn trong thời gian qua Trương Ái Linh định cất nhắc hắn một chút.

Ở trong phòng làm việc Trương cục, Triệu Đức Tam dùng bản lĩnh của thằng đàn ông chinh phục Trương cục, trải qua sự sung sướng xong, đang mặc quần chuẩn bị đi thì Trương cục lưu lại hắn, nói: “Tiểu Triệu, ngươi khoan hãy đi, ta cần nói chuyện với ngươi một chút.”

Triệu Đức Tam quay đầu lại hỏi: “Trương cục, có chuyện gì sao?”

Trương cục mặc xong áo khoác, chỉnh lại tóc, nhìn hắn một cái, nói: “Ngươi liền cho là ta gọi ngươi tới chẳng qua là làm chuyện này a?”

“Vậy… Vậy còn có chuyện gì?” Triệu Đức Tam nghi hoặc nhìn nàng, xoay người đi tới bàn làm việc của nàng.

“Là cái này, ta có một ý tưởng, ngươi không phải luôn muốn để cho ta chiếu cố một chút ngươi sao?”

Triệu Đức Tam biểu tình hơi có một ít biến hóa, nghiêm túc ngưng mắt nhìn nàng, biểu tình nghi hoặc dần dần trở nên có chút cao hứng, mừng rỡ nói: “Trương cục, ngươi không phải là muốn cất nhắc ta chứ?”

“Đúng, ngươi đoán không lầm, ta là có ý định này.” Trương cục cười khẽ nói, “Từ sau khi cắt chức Tống trưởng phòng, đoạn thời gian này công tác của người khá xuất sắc, trong cục tất cả mọi người đều quá rõ ràng, chưa kể là phòng các ngươi nếu không có trưởng phòng thì không ổn, công việc rất là phiền toái, cho nên ta muốn cất nhắc ngươi lên làm trưởng phòng.”

Triệu Đức Tam không nén được nội tâm vui sướng, hào hứng hỏi: “Trương cục, ngươi không lừa gạt ta chứ? Để cho ta… Để cho ta làm trưởng phòng an chất?” Vừa nghĩ tới mình chuẩn bị được thăng quan trong lòng thật là muốn đổ mật vậy, cảm giác ngọt ngào.

“Chẳng qua là đại diện làm quyền trưởng phòng, tạm thời cai quản công việc của phòng thôi.” Trương cục thấy hắn dáng vẻ mừng không kể xiết vì vậy bổ sung nói, “Thủ tục bổ nhiệm không đơn giản, cần phải thông qua họp nữa.”

“Thay mặt… Thay mặt thì thay mặt, ta nhất định không phụ lòng Trương cục ngài một phen tài bồi, nhất định đem công việc an toàn làm thật tốt, bảo đảm không để người gặp phải tình trạng này thêm lần nào nữa.” Triệu Đức Tam mặt đầy vui sướng nói.

“Được rồi, đừng nói trước thế, ta không phủ nhận năng lực làm việc, nhưng bây giờ tạm thời bổ nhiệm ngươi làm quyền trưởng phòng, người cần phải cố gắng, mọi người đều nhìn vào kết quả thì mới có thể phục năng lực của ngươi được.”

“Dạ!” Triệu Đức Tam vui sướng, chọc cười Trương cục cười khanh khách, khoát khoát tay a a cười nói: “Được rồi, đi đi, đi công tác đi.”

Từ Trương cục đi ra phòng làm việc, Triệu Đức Tam cao hứng ở trong hành lang nhảy chân sáo, cười toe toét. Đúng lúc đó gặp Văn Thiến (mình cũng không nhớ nhân vật này xuất hiện ở đoạn đầu hay ở đâu đó, cũng không nhớ tên, nhưng ở đây dịch là Văn Thiến) mới đi từ phòng tài vụ ra, liền đi tới vỗ hắn một câu: “Triệu Đức Tam, ngươi sao rồi? Cao hứng đến như vậy?”

Triệu Đức Tam cảm thấy hay là khiêm tốn một chút, không thể quá khoa trương dương, vì vậy vội vàng thu liễm nụ cười, nghiêm trang nói: “Không… Không có gì, Văn đại mỹ nữ, ngươi đi đâu thế?”

“Đi ngân hàng, cho các ngươi phát tiền lương.” Văn Thiến nói.

Triệu Đức Tam hứng thú, hỏi: “Ta tháng này được bao nhiêu tiền, giúp ta nhìn một chút.”

Văn Thiến từ trong bóp da móc ra bảng tiền lương, nói: “Ngươi nhìn đi.”

Triệu Đức Tam tra duyệt một chút, hài lòng đem bảng tiền lương trả lại cho nàng, nói: “Vậy ngươi mau đi đi.”

Văn Thiến đối với hắn mới vừa rồi còn khác thường vẫn có chút không hiểu, từ hắn bên người quá khứ lúc còn quay đầu mặt đầy hoặc nhiên đích nhìn một cái…

Văn Thiến vóc dáng không cao, nhưng vóc người cũng rất bá đạo, hơn nữa da thịt trắng nõn như ngọc, tướng mạo lại vui vẻ, nhưng bình thời cùng nàng lui tới không sâu, cũng cơ hồ bỏ quên mỹ nhân này. Nhìn qua bóng lưng nàng, lắc đầu một cái, rồi bỗng dưng hắn nhớ tới video của nàng cùng Vương cục phó trong phòng làm việc, hơn nữa nàng còn chủ động trong việc giường chiếu, kỹ năng lại điêu luyện khiến hắn thèm không thôi.

Vừa vặn hắn cũng phải xuống lầu trở về phòng an chất làm việc, vì vậy ba bước chạy tới, vỗ lên kiều đồn của Văn Thiến một cái, cảm giác co giãn tràn đầy.

Văn Thiến bị bóp mông lén, đột nhiên quay đầu lại, vừa kinh hoảng lại mắc cở chất vấn hắn: “Triệu Đức Tam, ngươi làm sao!”

Triệu Đức Tam cười đểu giả nói: “Thật giống như gần đây mập lên một chút?”

“Việc này không cần ngươi quản!” Văn thiến liếc hắn một cái, thẳng hướng xuống dưới đi.

Nhìn bóng lưng hấp dẫn kia, không nhịn được ngứa ngáy, vì vậy hắn cười đểu nói: “Ta vẫn còn cái video nha, ngươi muốn xem không?”

Văn Thiến lập tức quay đầu lại, trợn mắt nhìn hắn, kinh hoảng hỏi: “Triệu Đức Tam, ngươi… Ngươi còn không có xóa đi?”

Triệu Đức Tam xảo trá cười, vừa đi xuống vừa nói: “Video hay như vậy, ta còn giữ lại làm tài liệu chứ làm sao mà xóa được?” Ngươi không muốn xem lại màn biểu diễn của mình sao? Rất chuyên nghiệp đó nha.”

Văn Thiến cau mày nói lớn tiếng: “Triệu Đức Tam, ngươi gạt người! Ngươi hèn hạ vô sỉ!”

“Hưu, nhỏ giọng một chút, đây chính là lầu làm việc, ngươi không sợ bị người khác nghe a?” Triệu Đức Tam tiến lên nhỏ giọng dặn dò nói.

Văn Thiến quệt mồm, thanh âm vẫn là rất xao động: “Ngươi gạt người! Ngươi nói xong chuyện không tính toán gì hết!”

“Chỉ cần ngươi đáp ứng ta một chuyện, ta bảo đảm lần này nhất định thủ tiêu.” Triệu Đức Tam quỷ cười nói.

Văn Thiến biết Triệu Đức Tam lại muốn dùng những thứ đó để uy hiếp mình cùng hắn làm chuyện đó, lập tức dung nhan giận dữ, quắc mắt nói: “Triệu Đức Tam! Ngươi đừng hòng! Ta sẽ không đáp ứng ngươi!” Nói xong đột nhiên biểu tình trở nên rất ủy khuất, trong hốc mắt trào đầy nước mắt, một bên cúi đầu lau nước mắt một bên đi xuống.

Nhìn Văn Thiến không chịu hợp tác, hơn nữa thật giống như đang khóc, vì vậy Triệu Đức Tam đối với nàng nói: “Văn Thiến, ta không có ý kia ngươi nghĩ đi đâu rồi.”

Văn Thiến dừng bước chốc lát, nhưng cũng không quay đầu lại đi xuống lầu.

Nhìn mỹ nhân cứ thế mà đi, trong lòng hắn thật không thể bỏ được, đành tự cười một cái trở về chỗ làm.

Mặc dù trong phòng làm việc của mình, Trương cục đã bổ nhiệm hắn làm quyền trưởng phòng, nhưng cái quyết định này chưa được công bố, nên hắn tạm thời thủ dâm tinh thần chứ không dám khoe khoang. Mấy hôm sau đó, hắn là đi sớm về trễ, đối với công việc tận tụy, để cho tất cả lãnh đạo đều thấy sự cố gắng đó, hắn muốn dùng hành động để chứng minh năng lực chứ không phải dùng Trương cục ép bổ nhiệm.

Mỏ than của Cao Hổ Sinh sau khi bị Dư Phó thị trưởng tự mình hạ lệnh đình chỉ khai thác chờ cải tổ, Thành ủy gửi công văn yêu cầu đốc thúc tiến độ cải tổ an toàn. Đương nhiên việc này sẽ rơi thẳng vào đầu Triệu Đức Tam, cũng nhân cơ hội này, hắn thường xuyên đi tới mỏ than của Cao Hổ Sinh làm việc, kiểm tra cẩn thận từng chút một, phát hiện không ít vấn đề, cũng đem những vấn đề này làm thành báo cáo, giao cho Trương cục.

Trải qua phen khảo nghiệm, Trương cục đã hoàn toàn bị năng lực làm việc của Triệu Đức Tam thuyết phục, tự mình sẽ tuyên bố trong cuộc họp cuối tháng bổ nhiệm hắn làm trưởng phòng tạm thời.

Triệu Đức Tam mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng đa phần đều ủng hộ nhiệt tình, tất nhiên là trừ Vương cục phó.

Lý San San thừa dịp cơ hội xuống lầu đưa công văn, chúc mừng Triệu Đức Tam lên chức, nhưng trong phòng thì có vẻ như Tô TĨnh có chút bất mãn. Biểu tình trên mặt nhìn cũng rất không thoải mái.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212