Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 148
Phần 148

Triệu Đức Tam liền không chút lưu tình lấy tay nâng bầu ngực của Tô Tình lên mà mạnh mẽ cắn mút, dùng miêng trêu chọc núm vú, cảm giác tê dại đang thiêu đốt cả người Tô Tình, nàng khẽ dãy dụa, từ cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ cùng với hơi thở gấp gáp, ngọc thủ của hắn khẽ vuốt ve tấm lưng trần của nàng.

“Tô tỷ, cảm giác thế nào, có sướng không?” Triệu Đức Tam vừa ăn “Bánh bao” một bên cười đểu hỏi.

Tô Tình mắt khẽ mở ra gật đầu, thỉnh thoảng phát ra một tiếng thật dài “A”, cả người chìm đắm trong cảm giác nhục dục hoan ái, bộ dạng hưởng thụ vô cùng.

Một lát sau Tô Tình đem Triệu Đức Tam đẩy ra, cô ngồi lên trên người hắn, dùng đôi môi đỏ mọng mà dịu dàng liếm nhẹ ở trên lồng ngực, một loại cảm giác giống như điện giật truyền khắp toàn thân, thật không ngờ nữ Bộ trưởng còn có trò này, thật là làm cho người ta sảng khoái mà.

Tô Tình vừa dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm nhẹ, từng chút từng chút khắp thân thể hắn, dần dần cô đang hướng xuống nơi bảo bối ngạo nghễ đang hướng thẳng lên trời kia, liếm nhẹ từng chút từng chút rồi nuốt trọn vào trong miệng, cự vật cư như vậy mà mất hút sau cặp môi đỏ mọng kia.

Triệu Đức Tam hoàn toàn không nghĩ tới đường đường là Tỉnh ủy Bộ trưởng tổ chức bộ Tô Tình lại có ngày mang bảo bối của hắn mà ngậm trong miệng, dưới sự kích thích đó gân xanh trên cây gậy thép nổi lên.

Mái tóc dài che khuất một nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra hai con ngươi quyến rũ mà mê ly đang nhìn hắn. Miệng anh đào khẽ liếm, phát ra thanh âm rất nhỏ: “Cục cưng, thoải mái không?”

Triệu Đức Tam gật đầu như gà mổ thóc: “Thoải mái.” Từ hạ thân truyền tới cảm giác tê dại cơ hồ đem cả thân thể mà hòa tan vậy, từng thớ thịt trên người hắn cũng căng lên.

Tô Tình hơi mặt đỏ cười yếu ớt, ngồi dậy đem chân đặt ở bên trên, nhẹ nhàng mở rộng hai chân nhằm thằng miệng hắn mà ngồi xuống.

Triệu Đức Tam cũng không yếu thế, một mặt lè lưỡi ra, tách hai mép thịt mà len lỏi vào, từng chút từng chút khuấy động, hai tay cũng không hề nghỉ ngơi, vuốt ve do thám khắp người Tô Tình, dưới sự kích thích như vậy rất nhanh từ sâu trong âm đạo đã rỉ ra vài giọt nước.

Đây là lần thứ hai hắn “Tiếp xúc thân mật” với Tô Tình, nên thời gian của hắn rất dài, dưới sự dũng mãnh của hắn, Tô Tình liên tiếp lên đỉnh, người mềm ra như cọng bún vậy, nước của cô rỉ ra ướt cả bụng dưới của hắn.

Không ngừng vật lộn khoảng nửa giờ, sau khi phóng thích “tinh hoa” vào sâu bên trong nữ Bộ trưởng, Tô Tình thở hổn hển nói: ” Cục cưng, từ… từ từ… chớ… rút ra… đừng động…”

Triệu Đức Tam ôm nàng, lẳng lặng nằm yên.

Tô Tình khí tức từ từ khôi phục lại, nét mặt đỏ thắm còn chưa có tan hết, kiều mị hỏi hắn: “Tiểu Triệu, ngươi thường xuyên làm chuyện này sao?”

“Không.” Triệu Đức Tam không chút nghĩ ngợi nói.

“Ta thật lâu không có trải qua cảm giác thư thái như vậy.”

Tô Tình dáng vẻ nhìn đặc biệt hài lòng, lười biếng nằm ở trên người hắn, giống như một tiểu cô nương vậy.

Triệu Đức Tam mỉm cười nói: “Chỉ cần có thể để cho Tô tỷ ngươi thư thái ta luôn sẵn sàng.”

“Cũng chỉ có thể thoải mái chiều nay, ngươi sắp phải trở về du dương thị rồi.” Tô Tình nghĩ đến đây cảm giác ngoài ý muốn, tự dưng vì cảm giác không được thấy hắn mà có chút tiếc nuối.

Chỉ cần đàn ông có thể sử dụng thân thể để chinh phục thân thể đàn bà, thì tất nhiên cũng sẽ chinh phục được lòng dạ cô ta.

“Không có sao, chỉ cần Tô tỷ ngươi có nhu cầu, xin cứ việc phân phó một tiếng, ta cuối tuần sẽ tới tỉnh thăm ngươi.”

“A… Làm thật giống như ngươi là bạn tình của ta vậy.”

Triệu Đức Tam đùa giỡn nói: “Kia Tô tỷ coi như ta là tình nhân của tỷ đi, chỉ cần Tô tỷ thích.”

“Chớ có đoán mò, tối nay là bất ngờ, chuyện sau này sau này hãy nói đi, ngươi trở về làm việc cho giỏi, ta coi trọng ngươi.”

“Dĩ nhiên, ta vẫn chờ có ý hướng một ngày có thể tới trong tỉnh công tác, để có thể thuận lợi cùng Tô tỷ gặp mặt cho dễ.”

“Ngươi không nên nghĩ chỉ cần tới lên tỉnh công tác là có thể dễ dàng gặp ta… tiểu Triệu điện thoại của ngươi kêu kìa” Tô Tình vừa nói nhắc nhở.

Triệu Đức Tam cẩn thận lắng nghe, đúng là tiếng động từ điện thoại của mình. Hắn rất sợ những người đàn bà khác gọi hắn, nên tạm thời không muốn nhấc máy cũng không muốn thò tay ra lấy điện thoại.

Kết quả đúng lúc hắn đang do dự, Tô Tình đã từ từ với lấy điện thoại từ trên đầu giường đưa tới cho hắn, nói: “Là biểu muội ta gọi cho ngươi.”

“Tô tĩnh nha đầu này lúc này gọi điện thoại cho ta làm gì nhỉ?” – Triệu Đức Tam nghi hoặc cầm lấy điện thoại nhấc máy nghe.

Điện thoại vừa nhấc, Tô Tĩnh liền lớn tiếng chất vấn hắn: “Triệu Đức Tam, ngươi có phải bị điếc hay không?”

Triệu Đức Tam đầu óc mơ hồ, nhìn Tô Tình, hướng về phía điện thoại di động không hiểu hỏi: “Có chuyện gì?”

“Ta gõ cửa phòng ngươi, gõ lớn như vậy mà ngươi cũng không nghe được a! Còn không mau mở cửa?” Tô Tĩnh thở phì phò nói.

“Nguyên lai như vậy, bởi vì cùng Tô Tình ở chung một chỗ nên không khỏi có chút khẩn trương Ta… Ta không có ở trong phòng”

“Không có ở đây? Đã trễ như vậy ngươi còn đi đâu, không phải không trở lại phòng ngủ nữa hả?”

“À ta có một vài vị bạn học đại học ở đây, ngươi tìm ta có chuyện gì?”

“Oh, vậy coi như không có chuyện gì, tìm ngươi nói chuyện phiếm, vậy nha, ta cúp.” Tô tĩnh nói xong liền cúp điện thoại.

Tô Tình ôn nhu cười nói: “Quan hệ của biểu muội và ngươi tốt chứ?”

“Ừ, quan hệ tốt vô cùng.” Triệu Đức Tam a a cười nói, “Bất quá tính tình của nàng cũng không tốt bằng Tô tỷ ngươi.”

Đàn bà vốn thích được người khác khen mình, Tô Tình cũng vậy.

Sau lần đầu cùng Tô Tình “Giải nỗi cô đơn”. Hai ngày sau, cứ tan học hắn lại từ phòng họp của Tỉnh ủy tới thẳng nhà nghỉ đã hẹn trước để cùng Tô Tình luận bàn cách giải nỗi cô đơn tịch mịch.

Trong mấy ngày này, Triệu Đức Tam vì lao lực quá độ nên nhìn hắn gầy đi trông thấy. Vốn dĩ Tô Tình có hẹn kết thúc đợt huấn luyện sẽ đưa hai người về Du Dương nhưng do bận công việc nên không thể đi được.

Trên chuyến xe trở về Du Dương, Tô Tĩnh thắc mắc chỉ có vài ngày mà tại sao hắn lại gầy đi trông thấy. Thật ra vì sao gầy đi chỉ có trời biết đất biết, Đức Tam và Tô Tình biết. Một chuyến đi ngọt ngào.

Triệu Đức Tam từ sau khi phát sinh chuyện “thân mật” với Tô Tình, cứ lâu lâu lại gửi cho nàng vài tin nhắn nhớ nhung, lâu lâu gọi điện hỏi thăm nàng, nhưng thường thì thời gian của cô rất bận nên cũng không thường xuyên nghe máy khi hắn gọi.

Từ sau đợt tập huấn tới giờ, công việc của Triệu Đức Tam vốn dĩ quay trở về bình thường, không có điều gì đặc biệt cảm vẫn là làm công văn, đọc báo uống trà qua ngày. Vốn dĩ hắn cùng Tống Kế Hồng quan hệ khá tốt nên cũng không làm khó hắn, cuộc sống cứ thế trôi qua. Lý San San vẫn xinh đẹp, Trương cục vẫn yêu kiều, Bạch Linh thiếu phụ vẫn thành thục như vậy, hắn cảm giác cuộc sống của hắn so với hoàng đế cũng chỉ đến thế thôi.

Đầu tháng tám, Phó thị trưởng Thành ủy tổ chức hội nghị an toàn trong sản xuất than đá, mục tiêu chính vẫn là hai mỏ than mới khai thác, nên trong thời gian này hắn khá bận rộn, cùng Tống Kế Hồng đi kiểm tra khoảng nửa tháng, vừa mới trở về cục lúc xế chiều thì có đại sự xảy ra.

Vừa đi nhà cầu trở về, lúc đi ngang qua hành lang phòng Vương phó cục, hắn nghe thấy âm thanh lớn tiếng từ bên trong truyền tới, nói: “Cái gì? Lão Cao ngươi gây chuyện rồi a… Tốt lắm… Biết, ngay lập tức cứu người dưới giếng, phong tỏa hiện trường, không được để nhà báo biết chuyện này…”

Triệu Đức Tam tò mò ở ngoài cửa nghe lén một hồi, vậy là có tai nạn dưới mỏ than và đang báo cáo cho Vương phó cục.

Trở lại phòng làm việc ngồi xuống không lâu, cửa phòng an chất bị đẩy ra, Vương Quốc An đi vào: “Tống Kế Hồng, phòng an chất của các ngươi làm ăn kiểu gì vậy!”

Tống Kế Hồng bất ngờ bị khiển trách, đầu óc mơ hồ, nhìn hắn khóe miệng nhúc nhích hai cái, hỏi: “Vương cục phó… Đã xảy ra chuyện gì?”

“Đã xảy ra chuyện gì? Mỏ than của Cao hổ Sinh xảy ra tai nạn, Còn không mau thu dọn đồ đạc, đi hiện trường tìm hiểu tình huống.”

Tống Kế Hồng sửng sốt một chút, nhíu chặt chân mày, không nói tiếng nào.

Vương Quốc An quét mắt qua nhìn Triệu Đức Tam và Tô Tĩnh, xụ mặt nói với Tống Kế Hồng nói: “Ta đi báo cáo Trương cục, chuyện này tạm thời giữ bí mật, tiểu Triệu, tiểu Tô, các ngươi nghe không?”

“Biết.”

“Biết.”

Vương Quốc An đi báo cáo cho Trương Ái Linh. Triệu Đức Tam cùng Tống Kế Hồng vội vàng chạy tới mỏ than của Cao Hổ Sinh.

Hai giờ sau, Trương Ái Linh dẫn đội than đá gồm bốn người chạy tới mỏ than của Cao Hổ Sinh.

Ở trên mặt đất cách không xa giếng, có hơn chục công nhân đang nằm ngổn ngang.

Trương Ái Linh sắc mặt ngưng trọng, hung hãn phê bình Cao Hổ Sinh: “Lão Cao! Ngươi nói xem để xảy ra chuyện lớn như này phải làm thế nào? Năm nay chính là năm an toàn trong sản xuất, thành phố chúng ta cực kỳ coi trọng chuyện này, vậy mà ngươi để cho mỏ than của ngươi xảy ra tai nạn. Ngươi nhìn xem, mỏ than vừa đi vào hoạt động đã xảy ra tai nạn. Ngươi nói xem ta ăn nói thế nào với Phó Thị trưởng?”

Cao Hổ Sinh biết là đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, việc cần kíp nhất lúc này chính là nghĩ cách giải quyết, thần sắc ngưng trọng, vội vàng nhận sai nói: “Trương cục, cái này… cũng là ta không đúng, nhưng mà chuyện cũng xảy ra rồi… Ngài xem…”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212