Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 64
Phần 64

Triệu Đức Tam lên chiếc Audi của Mã Lan, cùng Mã Đình ngồi ở hàng ghế sau, Mã Đình thỉnh thoảng dùng ánh mắt mập mờ nhìn lấy hắn, làm hắn thật tình có chút hoảng, sợ bị Mã Lan lái xe phía trước nhìn ra manh mối gì đó, cho nên hắn một mực không dám nhìn thẳng tiểu nha đầu đang ngồi ở bên người, ngược lại là Mã Đình luôn luôn hướng bên cạnh hắn cọ xát, hắn thì một mực di chuyển nhích ra, cơ hồ là bị dồn đến nơi cửa xe, trong lòng tâm thần vô cùng bất an.

Hoa Mã Lan nói:

– Đức Tam, để chị đưa em về nhà trước.

Triệu Đức Tam trả lời:

– Vâng.

Mã Đình lại hỏi:

– Anh không đi đến nhà của em chơi một chút à?

Triệu Đức Tam lắc đầu nói:

– Không được, ngày mai anh còn đi làm.

Hoa Mã Lan đem Triệu Đức Tam đưa đến trước cửa tiểu khu, có chút không muốn xa rời, đưa mắt nhìn hắn bước xuống xe, mới lái xe mang theo con gái đi về nhà.

Triệu Đức Tam nhìn theo chiếc xe của nàng đã đi xa, đứng bên lề đường đốt điếu thuốc hút vào, tháng 10 bầu trời ban đêm đã rét mướt rồi, cơn gió thổi qua, lá thu khô héo trên cành cây lả tả rời cành rơi xuống.

Lúc này cục trưởng Trương Ái Linh suốt từ buổi chiều đến giờ cùng gã giáo viên viện thể dục đã làm ba lượt, đến tối nàng còn không cho gã đi về, nàng muốn để cho cái gã đàn ông cường tráng này hầu hạ mình cả đêm, đàn bà hơn 40 tuổi, giống như không cách nào nhồi nhét vào âm đạo của mình bao nhiêu cho đủ vậy, nhất là như nàng lại là thân phận lãnh đạo, có rất ít cơ hội có thể làm chuyện này mỗi ngày, lâu lâu có dịp một lần, đương nhiên là phải hưởng thụ khoái lạc thật tốt mới được rồi.

Còn Phó cục trưởng Vương An Quốc thì đâu rồi, tự nhiên là không cần nói, đàn ông nên hưởng thụ cái gì thì ông ta đều hưởng thụ lấy, có những điều không nên hưởng thụ, thì ông ta cũng hưởng thụ không bỏ qua, mọi người nhìn xem, ông ta hiện tại sung sướng đến mức nào.

Triệu Đức Tam đứng ở bên lề đường sau khi hút xong điếu thuốc, lại có chút không chịu nổi sự cô đơn.

Mã Lan cùng Mã Đình tối nay là không tiện, hai mẹ con ở cùng một chỗ, hắn không có cách nào ra tay, vì vậy Triệu Đức Tam mục tiêu chỉ hướng về Trương Hiểu Yến, Lý San San hoặc là Văn Thiến ba nữ đồng sự trong cùng cơ quan, trải qua một lúc lựa chọn, hắn quyết định đêm nay tuyển chọn Trương Hiểu Yến.

Lần trước tại trong văn phòng Phó cục trưởng Vương An Quốc, Trương Hiểu Yến đã bị ông ta chơi qua hậu môn, lần trước Mã Lan đã để cho hắn thử qua một lần, cái cảm giác kia lại làm cho hắn ghi sâu trong lòng rồi.

Triệu Đức Tam liền nhắn cho Trương Hiểu Yến một tin: “Rảnh không đi ra ngoài tâm sự với tôi nhé”

Trương Hiểu Yến sau một lát hồi âm: “Đã trễ thế như vậy, còn trò chuyện tâm sự cái gì nữa? Muốn nói chuyện thì cứ gọi điện thoại nói chuyện là được rồi.”

Triệu Đức Tam biết là Trương Hiểu Yến chắc chắn biết được ý muốn của hắn, vì vậy dứt khoát nhắn tin: “Tôi muốn cùng cô làm chuyện đó…”

Trương Hiểu Yến tức giận, nhắn trở về: “Triệu Đức Tam! Anh coi tôi là cái gì? Tôi không phải là công cụ phát tiết của anh!”

Triệu Đức Tam nghĩ thầm cô gái này còn giả bộ! Để để cho lão vương bát đản kia làm, mà không cho mình làm! Con bà nó! Vương bát đản kia đồ chơi ngắn nhỏ có thể cho cô khoái hoạt sao! Hắn lại dùng cách uy hiếp nàng: “Vậy là cô muốn nhìn hình ảnh của cô cùng Phó cục trưởng Vương đang khoái hoạt phải không?”

Không ngoài dự đoán của Triệu Đức Tam, Trương Hiểu Yến trực tiếp gọi điện thoại tới, cảm xúc cực kỳ vội vàng xao động:

– Triệu Đức Tam! Tôi đã cùng anh làm mấy lần! Anh vẫn không chịu xóa bỏ mà còn luôn dùng những tấm hình kia đến uy hiếp tôi! Anh có ý gì? Tôi đâu có làm gì đắc tội với anh!

Triệu Đức Tam rất trầm tĩnh lạnh lùng cười lạnh một tiếng, nói:

– Tôi không có ý gì hết, chỉ là muốn cùng cô làm giống như là Phó cục trưởng Vương thôi, còn kích động làm gì, làm với ai cũng là làm, nói thật bộ Phó cục trưởng Vương so với tôi thì ai làm cho cô thoải mái hơn?

Quả nhiên tại Trương Hiểu Yến xao động, giọng nói trở nên mềm nhũn:

– Triệu Đức Tam, tôi van anh, tôi đi làm tại cục khoáng sản than đá, Phó cục trưởng Vương là lãnh đạo, đôi khi có một số việc, tôi cũng không có biện pháp nào khác mới chịu như vậy, tôi và anh không có tư thù, sao anh cứ ép tôi như vậy? Anh cứ luôn cùng ta bảo trì loại quan hệ kiểu như thế này, nếu bị người ta phát hiện, đối với anh cũng ảnh hưởng không tiện đâu!

Triệu Đức Tam nghĩ thầm, cô còn giáo dục tôi à, cô dùng thân thể của mình đổi lấy biên chế sớm, vốn cũng là sự tình không có vẻ vang gì, còn làm với tôi thì cảm thấy chuyện đó ám muội, thiệt là…

Hắn liền nói:

– Trương Hiểu Yến, vậy tối nay cô có ra hay không thì nói đi…

Trong điện thoại an tĩnh một lát, Trương Hiểu Yến ngữ khí có chút khó khăn:

– Triệu Đức Tam, nói thật, hôm nay thân thể tôi có chút không thoải mái.

Triệu Đức Tam hỏi:

– Bộ cùng với tôi làm chuyện đó, thân thể không thoải mái sao? Khó chịu chỗ nào? Một lát gặp mặt tôi sẽ làm cho cô thoải mái.

Trương Hiểu Yến nói:

– Tôi đang có kinh nguyệt.

Triệu Đức Tam cười nói:

– Cô cho tôi là con nít à, làm gì mà trùng hợp như vậy?

Trương Hiểu Yến vội la lên:

– Thật sự, anh không tin hả? Chờ tôi một chút!

Triệu Đức Tam tưởng rằng nàng sẽ đi qua, khóe miệng cười đắc ý, nói:

– Tốt lắm… cô đón xe tới đường Dân Lộ, tôi ở chỗ này chờ cô.

Điện thoại đột nhiên cúp máy, truyền đến tiếng tút tút tút, Triệu Đức Tam hạ xuống điện thoại, dương vật đã có chút dục động.

Hôm nay cùng Mã Lan tại trong nhà vệ sinh nhà hàng hải sản làm chuyện đó, nàng nghỉ lễ còn chưa xong, Triệu Đức Tam không có một chút nào hào hứng…

Một lát sau, điện thoại rung hai cái, hắn thu được một tin tức, cầm điện thoại lên xem, là hình ảnh Trương Hiểu Yến gửi tới, hắn mở ra nhìn, thì phát hiện là một tấm hình tự chụp, Trương Hiểu Yến nằm ở nhà trên giường, giang rộng ra hai chân trắng nõn, một lùm rừng rậm đen thui ở dưới cái mu, chính giữa có vết máu màu đỏ sậm.

Lúc này Triệu Đức Tam mới tin là Trương Hiểu Yến nói thật, còn chưa có thưởng thức hết ảnh chụp, Trương Hiểu Yến đã gọi điện thoại tới:

– Triệu Đức Tam, anh có nhận được tấm hình chưa vậy?

Triệu Đức Tam nói:

– Nhận được, có kinh nguyệt thật à?

Trương Hiểu Yến khí định thần nhàn nói:

– Không phải là anh thấy rồi sao, tôi không có lừa anh đâu, hôm nào rồi nói sau.

Hôm nào? Triệu Đức Tam mừng thầm, về sau cơ hội còn nhiều nữa! Chỉ cần Trương Hiểu Yến về sau vẫn còn công tác tại cục khoáng sản than đá…

Đêm nay chắc phải tự nghỉ ngơi thật khỏe, tu tâm dưỡng tính, dưỡng đủ tinh thần, vẫn còn nhiều thời gian mà, Triệu Đức Tam cảm giác mình dường như là con gái vậy, đang được tất cả đàn ông hâm mộ sinh hoạt.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212