Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 36
Phần 36

Mã Lan dừng xe tại cổng hộp đêm Phú Hào, một nhân viên phục vụ chạy tới mở cửa xe, tất cả mọi người phục vụ đều biết mặt cô:

– Chị Mã Lan, mới tới.

Mã Lan khí thế mạnh mẽ, lơ đãng gật đầu, khí chất bất phàm, trong tay cầm xách tay hàng hiệu nổi danh, thanh nhã đi vào đại sảnh, một nam phục vụ khác lập tức cúi đầu chào đón, xoay người cung kính nói:

– Chị Mã Lan, phó cục trưởng Vương đang ở trong phòng VIP trên lầu chờ chị, xin mời đi bên này.

Nam phục vụ đem Mã Lan lên lầu hai, đi đến trước cửa phòng VIP gỏ cửa.

Căn phòng VIP trên lầu hai của hộp đêm Phú hào trường kỳ là để cho Mã Lan bao trọn, với tư cách cùng với Vương An Quốc họp mặt, còn có các đối tác khác bàn chuyện làm ăn.

Vương An Quốc đang cùng với thư ký của phó chủ tịch thành ủy Dư Dẫn Lương ở bên trong trái ôm phải ấp mỗi người hai thiếu nữ, gặp cửa mở, Mã Lan bước vào, Vương An Quốc liền đem hai tiểu thư dồn qua một bên, chỉ chỗ ngồi bên cạnh mình, cười ha hả nói:

– Xin mời bà chủ Mã.

Mã Lan nhìn qua thư ký của phó chủ tịch thành ủy Dư Dẫn Lương mỉm cười gật đầu chào, ngồi xuống bên người Vương An Quốc, lúc này ông ta mới giải thích nói:

– Đây là thư ký của phó chủ tịch thành ủy Dư Dẫn Lương là người tâm phúc của phó chủ tịch, phàm là trong ngành khai thác mỏ than đá có động tĩnh gì, ông ấy so với tôi tin tức linh thông hơn nhiều đấy.

Mã Lan đứng dậy đi qua, cố ý mỉm cười cùng người thư ký này, ông ta là người đàn ông trung niên, đeo mắt kính, nhìn về phía trên rất là đạo mạo, nhưng lúc bắt tay với Mã Lan, ẩn dưới đôi mắt kính là đôi mắt mê gái cười nói:

– Bà chủ Mã quả nhiên là khí chất bất phàm, tuyệt sắc xinh đẹp a.

Mã Lan cười nhẹ rồi rút trở về nói:

– Lãnh đạo quá khen rồi.

Cô nói xong rồi quay người trở lại chỗ ngồi xuống.

Vương An Quốc ăn hết miếng dưa hấu, nói:

– Mã Lan, hôm nay bảo em đến đây là tiết lộ cho em tiếng gió, hôm nay Dư phó chủ tịch thành ủy tại ủy ban thành phố chủ trì hội nghị chuyên đề về chuyện khai thác mỏ than khai than đá trấn Bạch Thủy, chuyện này sẽ một tay do cục khoáng sản than đá xử lý, Dư phó chủ tịch sẽ trực tiếp giám sát.

Mã Lan nhìn Vương An Quốc, chờ đợi ông ta nói tiếp…

Vương An Quốc ăn xong miếng dưa hấu, rút hai tập giấy vệ sinh xoa xoa tay:

– Bây giờ vấn đề đó, hãy để cho thư ký Chu nói với em, so với anh thì ông ta tinh tường cách làm của lãnh đạo thành ủy hơn.

Thư ký Chu hai tay ôm hai cô gái cùng các cô liếc mắt đưa tình, nghe Vương An Quốc nói xong, đẩy các cô ra, hắng giọng nói:

– Là như vầy, công việc khai thác mỏ than tại trấn Bạch Thủy, lãnh đạo Thành ủy dự định như thế này, hiện tại thành phố Du Dương có thực lực tiềm năng không nhiều lắm, chỉ có vài ba công ty lớn, cho nên cảm thấy nếu như để cho một công ty đứng ra độc quyền khai thác rất dễ lũng đoạn thì sẽ tạo thành một kết quả xấu, cho nên bây giờ quy hoạch, đồng thời để cho ba công ty cùng nhau khai thác, ý định mỗi công ty khai thác một khu vực.

Mã Lan vốn định là cùng Lâm Đại Phát tranh giành quyền khai thác, ai cũng muốn nuốt một mình cục thịt béo này, nhưng thư ký Chu đã nói ra như vậy, vậy cũng rõ là lãnh đạo Thành ủy cũng sợ bởi vì cục thịt béo này mà gây ra một số phiền phức, nên mới quyết định như vậy đấy.

Mã Lan cũng không có nhiều tiếc nuối, lúc này đây chưa được, về sau sẽ từ từ nghĩ đến biện pháp chèn sập nhà của Lâm Đại Phát.

Mã Lan nghe xong thư ký Chu, cười nhẹ, bưng chén rượu lê, đứng lên nói:

– Xin phép em mời thư ký Chu cùng phó cục trưởng Vương một ly.

Dứt lời liền ngửa đầu nâng ly rượu, rất sảng khoái uống cạn hết.

Thư ký Chu vỗ tay, híp mắt cười nói:

– Bà chủ Mã, tửu lượng giỏi… tửu lượng giỏi.

Ông quay qua cô gái bên cạnh:

– Đi… rót cho bà chủ Mã một ly!

Cô gái trẻ tới đổ đầy rượu cho Mã Lan, nũng nịu nói:

– Bà chủ Mã, xin mời.

Mã Lan cảm thấy những cô gái này thật ra cũng rất tội nghiệp, ở trong ngực đàn ông thì phải cố nặn nụ cười vui vẻ, đối với cô thì lại rất lễ phép, nên mỉm cười nói:

– Cảm ơn.

Vương An Quốc uống mặt đỏ tới mang tai, nhìn sang cô gái kia, nắm lấy cổ tay kéo một phát, cô gái trẻ liền “Ah” cười lên ngả vào vào trong lòng Vương An Quốc, Vương An Quốc nhìn qua Mã Lan ha ha cười, rồi thò tay duỗi vào trong váy của cô gái sờ soạng trên cái âm hộ của cô gái.

Cô gái thẹn thùng “Ai nha” kêu lên giãy dụa trốn tránh, Vương An Quốc với đôi bàn tay to mập, liền chụp lên đôi bầu vú cao ngất bóp mạnh, làm cô gái hoa dung thất sắc gọi bậy…

Mã Lan đối với những cảnh tượng như thế này gặp qua đã quen mắt, mỗi khi cùng với các đối tác làm ăn hoặc các quan viên chính phủ mỗi lần đi ăn nhậu ca hát karaoke, hầu như người đàn ông nào cũng đồng nhất hành động như gấu giống như vị phó cục này.

Vương An Quốc tuy rằng đã có tuổi, trên mặt chất đầy thịt mỡ, bộ dạng bề ngoài bình thường, nhưng vì lợi dụng có quyền lực trong tay, nên cách làm tiền cùng với đùa bỡn trêu ghẹo phụ nữ đã đạt tới đỉnh cao…

Đùa bỡn một hồi với hai cô gái ở trong lòng, Vương An Quốc đẩy các cô ra về bên phía thư ký Chu, để ông ta chống đỡ cùng lúc với bốn cô gái đẹp, líu ríu náo loạn cả một một bầy…

Vương An Quốc bắt đầu ra động tác chủ ý đến Mã Lan, nhích cái mông qua ngồi sát bên Mã Lan một chút, mặt đỏ thắm chất đầy nụ cười dâm đãng, đôi mắt tam giác ở bên trong hiện ra dâm quang lại làm cho Mã Lan cảm giác có chút lo lắng, nhưng cô không có biện pháp nào khác, vì muốn cầu cạnh ông ta, muốn được có quyền khai thác mỏ than tại trấn Bạch Thủy, Mã Lan còn phải nhờ ông ta hỗ trợ, cho nên chỉ đành có thể làm bộ cam tâm tình nguyện hiến ra thân xác của mình.

Vương An Quốc rất tự nhiên vươn tay liền ôm lấy ở bờ eo của cô:

– Bà chủ Lan, một hồi tan cuộc cùng anh tìm một chỗ tâm sự nhé… Ha ha…

Ở đây người hơi nhiều, Mã Lan vẫn phải quan tâm đến mặt mũi của mình, khi chỉ có hai người thì mặc cho lão khốn kiếp này chơi như thế nào cũng được, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, Mã Lan muốn che dấu kín đáo hơn một chút, chú ý đến thân phận của mình, vì vậy liền hướng phía sau ghế sa lon nhích lại gần, đem áo khoác che phủ trên cặp đùi của mình, để giấu đi cánh tay của Vương An Quốc đang sờ mó trên thân thể mình.

Bàn tay của hắn, rốt cục mò tới tìm vào bên trong cái âm hộ của cô, chậm rãi khắp nơi trên mép lớn âm hộ trượt tới trượt lui, hột le cũng đã không chịu nỗi sự kích thích đã theo bản năng con cái cố gắng sưng phồng lên lộ liễu lồi ra bên ngoài, bỗng nhiên Vương An Quốc dựng đứng đầu ngón tay của ông ở ngay cửa miệng âm đạo, đó là địa phương mẫn cảm, Mã Lan cũng biết là Vương An Quốc tiếp theo sẽ làm gì.

Mã Lan đã bị tiếp nhận sự kích thích khá lâu, rốt cục cũng phải thổ lộ đi ra, hai bên mép nhỏ run run lợi hại, mà lúc này Vương An Quốc cũng không ngừng tay, một đầu ngón tay ở trên âm hạch văn vê, một đầu ngón tay của bàn tay kia ngay giữa cửa miệng âm đạo của cô chọc ngoáy…

Chỉ thấy lúc này hai ngón tay Vương An Quốc bắt đầu tăng thêm tốc độ, cả bàn tay đặt ở trên cái âm hộ rất nhanh ma sát, đầu ngón tay kia cũng tại trên hạt le xoay tròn lấy lượn vòng, Mã Lan toàn thân chấn động lấy, ước chừng năm sáu phút qua, bỗng nhiên toàn thân Mã Lan kéo căng, “hừ…” rên nhỏ một tiếng! Cô cơ hồ chưa kịp thở gấp mấy hơi thở, đã bị Vương An Quốc mang lên đến cơn cao trào…

Có cái áo khoác che chắn yểm hộ, Vương An Quốc dĩ nhiên là được voi đòi tiên, bàn tay to lại vuốt khe mông của cô, đưa ngón trỏ dính đầy dịch nhờn của Mã Lan ra dò xét, thoáng cái liền mò tới hậu môn của Mã Lan, chen vào bên trong cái lổ chặt khít hết một đốt ngón tay, cô khẽ “Ah…” lên, liền ngồi lùi ra sau một chút, kẹp lấy cánh tay của Vương An Quốc không để cho ông lại tiếp tục móc sâu thêm vào.

Vương An Quốc mắt hiện dâm quang, mỉm cười đến bên tai nàng vô sỉ nói nhỏ:

– Mã Lan à, ở phía dưới đã ướt nhẹp hết rồi à? Ha ha, hay là bây giờ chúng ta tan cuộc, kiếm phòng riêng đi? Cùng tâm sự…

Vương An Quốc nói một mình tâm sự, Mã Lan biết là mướn phòng tầm hoan tác nhạc, đây cũng là tác phong trước sau như một của Vương An Quốc…

Mã Lan chưa nói đi, cũng không nói không đi, dù sao cô cũng không rõ rệt phản đối, nhưng cũng không muốn bị lão khốn kiếp này đùa bỡn thân thể của mình tiếp nữa, lão khốn kiếp này có đôi khi làm chơi mình lên cơn động dục, thì đồ đạc của ông lại không cứng nỗi, khi ấy Vương An Quốc chỉ thích dùng ngón tay tới chơi cô mà thôi.

– Lãnh đạo, ngày ngày đều ở bên ngoài ăn chơi chè chén, về nhà bà xã cũng không nói gì nhỉ?

Mã Lan đùa giỡn hỏi hắn.

Vương An Quốc cười ha ha, nhún vai nói:

– Làm sao mụ ấy dám nói gì anh! Anh không có bỏ mụ ấy là phước tám đời của mụ ấy rồi!

Mã Lan cười duyên liếc mắt nhìn ông ta, thuận tay liền cầm lên điện thoại của Vương An Quốc để ở trên mặt bàn, xem lại lịch sử cuộc gọi, liếc nhìn hai chữ bà xã, cô âm thầm đem dãy số ghi nhớ ở trong đầu.

Vương An Quốc ngón giữa càng không chút kiêng kỵ nhấn sâu thêm vào một đốt ngón tay ở dưới hậu môn cô, cô nhỏ giọng “… ah” lên một tiếng, hàm răng căm chặt cố nén, cũng không phải là vì sướng khoái, mà là lão khốn kiếp này móng tay hơi dài, cắm vào bên trong hậu môn Mã Lan làm đau.

Vương An Quốc còn dương dương đắc ý, vẻ mặt xấu xa, hỏi:

– Thế nào hả em? Sướng như vậy à? Ở lại cùng với anh một mình tâm sự, anh sẽ làm cho em thoải mái đầy đủ!

Mã Lan xê dịch cái mông mình nhích ra, ngón tay của Vương An Quốc cắm trong hậu môn cô, dĩ nhiên là không cách nào tiếp tục chen vào, ông ta nghiêng thân thể qua muốn tiếp tục, Mã Lan lấy cớ nói:

– Lãnh đạo, anh đừng vội vả như vậy, chờ tan cuộc rồi tụi mình kiếm chỗ làm mà, hồi nãy giờ móc vào chỗ đó làm người ta có chút không thoải mái, em thôn thốn muốn đi cầu.

Vương An Quốc thấy Mã Lan vẻ mặt mềm mại, đôi mắt của ông ta ở bên trong dâm quang bắn ra bốn phía, nói:

– Được rồi em tranh thủ đi W. C đi, coi chừng… nước nhờn chảy ra dính ướt quần lót đấy… haha…

Vương An Quốc đã chuến choáng say, trước mặt mọi người đã nói lời đã không đứng đắn rồi.

Mã Lan lấy cớ đi WC, trốn vào trong phòng vệ sinh đóng cửa lại, dùng số điện thoại riêng chỉ dùng liên lạc với người trong nhà, nhắn tin cho vợ của Vương An Quốc:

“Phó cục trưởng Vương tại hộp đêm Phú Hào, ở phòng VIP lầu hai, uống rượu nhiều quá đang say, nhờ cô sang đây xem giùm một chút đi.”

Mã Lan nhắn tin xong, trong nội tâm mừng thầm, Vương An Quốc một hồi lần này ăn trọn rồi, vợ của Vương An Quốc có thể nói là nổi danh cọp cái, đừng nhìn Vương An Quốc suốt ngày ở bên ngoài tiêu dao khoái hoạt, nhưng khi vừa về tới nhà là phải ngoan ngoãn nghe con cọp cái hung dữ này.

Lúc này Mã Lan mới cởi quần xuống, cúi người nhìn một chút lại hậu môn của mình, may mắn là không có bị chảy máu, nhưng khi ngón tay của Vương An Quốc thọc vào hậu môn mình, cũng thật là có chút cảm giác vừa thôn thốn mắc cầu, vừa hơi tê ngứa nhột nhạt.

Lão khốn kiếp kia! Mã Lan mắng thầm, nhìn thời gian một chút cũng không sớm, liền nhắn tin cho Triệu Đức Tam.

‘Người đàn ông bé nhỏ, có còn ở nhà cùng với con gái của chị không vậy?

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212