Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 20
Phần 20

Triệu Đức Tam cùng Mã Lan một mực chiến đấu sống chết đến 2, 3 giờ rạng sáng, điên cuồng trong thời gian dài, hai người đều mệt mỏi mệt toàn thân không chịu nổi.

Theo Triệu Đức Tam trên người trở mình xuống, Mã Lan kiều thở hổn hển nằm ở bên cạnh hắn, cô vươn cánh tay, đôi má ửng đỏ một mảnh, mê ly mỉm cười khẽ nói:

– Cục cưng, gối đầu lên trên cánh tay chị này.

Triệu Đức Tam nghe thấy Mã Lan vũ mỵ phong tao nói, thật sự là cực kỳ hưởng thụ, hắn nghe lời nghiêng đầu sang gối lên trên cánh tay cô, Mã Lan duỗi ra một cái đùi đẹp thon dài, vượt qua trên hông của hắn, thật chặc kẹp thân thể hắn vào trong ngực mình.

Triệu Đức Tam trêu đùa nói:

– Chị Mã Lan, làm gì mà ôm em cứng ngắt như vậy, bộ sợ em chạy mất sao?

Mã Lan hương khí như lan nói:

– Em đừng có đùa với chị, muốn chạy cũng không có cửa đâu!

Đối mặt Mã Lan tựa như nói giỡn lại vừa uy hiếp, Triệu Đức Tam ngược lại âm thầm mừng rỡ, hắn cầu cũng còn không được, cùng lên giường có thể thoải mái có người đàn bà xinh đẹp tự nguyện dâng lên cái âm hộ để chơi không mất tiền, hắn có cảm giác quả thực có thể so với làm Thần Tiên còn thích thú hơn, Triệu Đức Tam ưa thích điều này!

– À… gần đây hai ngày chị đều đến tìm phó cục trưởng Vương, có phải là rãnh rỗi không có chuyện gì, cho nên mới chạy đến nơi đó để làm… cái chuyện ấy phải không… hì…

Triệu Đức Tam có chút tò mò, hắn cảm thấy tính dục của Mã Lan quá khát khao mạnh mẽ, lão phó cục kia bụng đầy mỡ, cũng sắp 60 tuổi rồi, cũng tham lam không nhịn được, mỗi ngày phải gặp Mã Lan giày vò

– Ha ha…

Triệu Đức Tam sau khi nghe xong thì cười ha ha.

– Vậy sao chị luôn đi tìm ông ta vậy?

Mã Lan liếc Triệu Đức Tam, cô nghĩ thầm thằng tiểu tử này đang muốn lôi kéo mình nói ra cái điều gì vậy chứ? Nhưng xem ra cũng không giống là hắn đang moi móc tin tức của mình, dù sao hắn mới đi làm thư ký cho Vương An Quốc mới có hai ngày, chắc có lẽ không phải vậy…

Sau khi tự đánh giá tình hình, cô mới nói ra:

– Không biết em có nghe Vương An Quốc nói chưa, huyện Thần Phủ có trấn trấn Bạch Thủy vừa khảo sát được một trữ lượng than đá loại tốt tầm 300 triệu tấn ở dưới lòng đất, trên ủy ban thành phố chuẩn bị tìm kiếm công ty đấu thầu khai thác.

Triệu Đức Tam mới đi làm thư ký có 2 ngày, Vương An Quốc không vào phòng nghỉ ở trong phòng làm việc, thì cũng đi ra bên ngoài họp hay xã giao, không có sắp xếp công việc gì cho hắn rỏ ràng, hắn lắc đầu nói:

– Em thật sự không nghe nói gì hết, phó cục trưởng Vương suốt ngày bận rộn, đâu còn có thời gian nói cho em nghe những chuyện như thế, nói gì thì nói em cũng vừa mới đi làm có hai ngày.

Mã Lan cười khẽ nói:

– Chắc là Vương An Quốc vẫn chưa tin tưởng em, nên tạm thời không sắp xếp cho em công việc gì.

Triệu Đức Tam cảm thấy Mã Lan nói trúng tim đen, dù sao hắn vừa đi làm, Vương An Quốc chưa thật sự an tâm về hắn.

Theo suy nghĩ của hắn, chỉ cần sau này hắn nắm trong tay những đoạn phim quay lén Vương An Quốc cùng với các người đàn bà hương diễm ở trong văn phòng của ông ta, thì có thể sĩ đồ của hắn đã là một đường thông suốt rồi, tối thiểu là ở tại cục khoáng sản than đá này, có trong tay bằng chứng gây áp lực, Vương An Quốc còn có thể không nhún nhường với hắn sao.

Triệu Đức Tam chìm vào trong ảo tưởng, cười cười liếc xéo nhìn Mã Lan, trong ánh mắt mang theo một tia gian xảo.

Mã Lan nhẹ nhàng, hỏi:

– Đức Tam, em suy nghỉ cái gì mà chị thấy em cười gian thế?

Triệu Đức Tam bình tâm lại, phản ứng nhanh nhạy, hì hì cười nói:

– Chị xinh đẹp mắt quá, làm em cứ ngắm nhìn hoài mà không chán.

Mã Lan mặc dù biết chính cô đã có tuổi, nhưng thiên sinh lệ chất, vú mông săn tròn, làn da bảo dưỡng cũng tốt, xinh đẹp tự nhiên không cần nói cũng biết, nhưng dù sao cũng đã hơn 35 tuổi rồi, bộ dạng tươi trẻ không sao bằng được thời còn học đại học thanh xuân mê người, nhưng nghe gặp trước mắt thằng trải trẻ anh tuấn đẹp trái Triệu Đức Tam này ca ngợi, trong lòng vẫn có chút mở cờ trong bụng không kìm được vui thích, ngượng ngùng cười nói:

– Tên tiểu tử thối, đổ vô miệng chị đầy mật đấy, nhưng nói chuyện như vậy làm người nghe ưa thích!

Triệu Đức Tam đắc ý ha ha cười, nghĩ đến cô mới vừa nói đến chuyện trấn Bạch Thủy dưới mặt đất có tầng than, liền hỏi:

– Chị muốn nắm quyền khai thác mỏ than trấn Bạch Thủy phải không vậy?

Mã Lan thấy tiểu tử này rất cơ linh, khẽ nói:

– Đức Tam, em thật thông minh nha.

Triệu Đức Tam khiêm tốn nói:

– Ai suy nghĩ một chút thì cũng biết, chị Mã Lan tỷ là giám đốc khai thác mỏ than Tân Mậu, hiện tại thành phố Du Dương lại phát hiện trữ lượng than lớn như vậy ở trấn Bạch Thủy, chắc chắn là chị muốn như vậy rồi.

Mã Lan có chút ưu tư nói:

– Dù chị có muốn làm cũng không chắc là có được không? Bây giờ đối với trấn Bạch Thủy đã có không ít người đang nhìn chằm chằm vào.

Triệu Đức Tam lời ngon tiếng ngọt lấy lòng cô nói:

– Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết tại thành phố Du Dương các công ty khai thác mỏ than đá, có uy tín và tiềm lức chỉ có tầm hai, ba người. Một là Lâm Đại Phát, một là Cao Hổ Sinh, còn lại là chị Mã Lan thôi, còn những công ty khác thuộc loại tôm tép nhãi nhép căn bản không cần để ý tới.

Mã Lan cười híp mắt nhìn Triệu Đức Tam, đối với hắn thật là âm thầm tán dương, khác với lúc ban đầu mới vừa gặp mặt hắn thấy tuổi hắn còn quá trẻ, mà nói được những lời nói này, cũng đúng với suy nghĩ của cô. Trong tính toán của Mã Lan, trước mắt muốn trúng thầu cầm được quyền khai thác mỏ than ở trấn Bạch Thủy, cha của Lâm Kiến Dương là Lâm Đại Phát cùng với Cao Hổ Sinh là hai chướng ngại vật, đã vậy hai ông chủ này lại là người quen với nhau, cùng một chỗ dựa là cục trưởng cục khoáng sản than đá Trương Ái Linh, còn núi dựa của cô chỉ là nhân vật thứ hai trong cục khoang sản than đá là Vương An Quốc, cho nên chuyện này muốn thiết lập cục diện không dễ làm chút nào.

– Đức Tam, nếu như sau này, ở chổ văn phòng Vương An Quốc có tin tức gì về chuyện khai thác mỏ than trấn Bạch Thủy, nói một tiếng cho chị biết, như thế nào có được không?

Mã Lan nhíu chân mày nhìn hắn, mặt như hoa đào ướt át.

– Không có vấn đề gì đâu chị.

Triệu Đức Tam sảng khoái đáp ứng ngay, hắn hiểu được, Mã Lan cùng Vương An Quốc hai người đều là lợi dụng lẫn nhau khi cùng có lợi ích, Mã Lan thông qua ông ta muốn dần dần lũng đoạn nguyên than đá thành phố Du Dương, còn Vương An Quốc theo Mã Lan thì có được nhiều tiền tài lễ vật cùng với sắc đẹp, thân thể thành thục mê người của Mã Lan.

Mã Lan đem Triệu Đức Tam ôm chặt thêm bên trong lòng ngực của mình, Triệu Đức Tam cáí mũi liền tiếp cận ngay đầu núm vú của bầu vú đầy đặn trắng nõn, tựa hồ có thể ngửi thấy được nhàn nhạt vị sữa, nhưng thật ra đó là cái mùi trên cơ thể của người đàn bà Mã Lan, hắn hít sâu vào trong lỗ mũi rất là hưởng thụ.

Triệu Đức Tam có chút tự hào, thời gian cả ngày hôm nay, đã thọc được dương vật của mình vào 2 cái hang âm đạo của 2 người đàn bà, sung sướng hơn nữa đều là đàn bà từ ba mươi tuổi thành thục trở lên, chuyện này trước kia hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Hiện tại đầu lưỡi của hắn đang liếm láp vòng quanh trên đầu núm vú của Mã Lan trêu đùa, nhưng trong lòng hắn đối với cô vẫn đang băn khoăn, hắn có cảm giác dính dáng vào chuyện mỏ than đá của Mã Lan thì có điều gì không ổn lắm thì phải.

Hắn ngưỡng mặt lên nhìn Mã Lan nói:

– Chị Mã Lan, đã gần 3 giờ sáng rồi? Hay là để em trở về nhà vậy.

Mã Lan nhíu mày nhìn hắn, nói:

– Đã gần sáng rồi em còn trở về nhà làm gì? Cứ ở tại đây nghỉ ngơi đi, sáng sớm ngày mai chị đưa em đến cục khoáng sản than đá đi làm luôn.

Triệu Đức Tam vội vàng từ chối nói:

– Chị à… em không dám đâu, vạn nhất bị phó cục trưởng Vương nhìn thấy, em trai của chị ngay tức khắc sẽ bị đá đít văng ra khỏi cửa ngay đấy.

Mã Lan khóe miệng cười quỷ mị, ánh mắt sáng ngời như nước, trêu hắn nói:

– Ngay cả chị mà em còn dám đè ra làm, vậy mà còn sợ bị Vương An Quốc đuổi ra khỏi cửa à?

Triệu Đức Tam cau mày, giả vờ đứng đắn, bắt đầu nói dóc:

– Chị Mã Lan không phải là em dám vậy đâu, chỉ vì lúc chị gọi điện thoại đến cho em, thì em nghe giọng nói của chị là lạ, có thể vì chị uống rượu nhiều quá, em có chút lo lắng, rồi chị gọi cho em tới, nên em mới vội vàng chạy đến, xem thử chị có sao không? Khi ấy em không có ý gì khác cả, không nghĩ tới bây giờ chúng ta có thể như thế này đấy…

Mã Lan hất cằm nói:

– Em giải thích làm chi vậy? Chị đâu có trách gì em đâu! Dù sao chị cũng chưa có chồng, chi bằng từ giờ trở đi em làm phi công trẻ cho chị là tốt rồi, như thế nào được không?

Triệu Đức Tam cảm thấy người đàn bà trước mắt này ngũ quan tinh xảo, đôi mắt như là phóng điện, còn có tiền lại có bản lĩnh, cảm thấy làm phi công trẻ cho Mã Lan cũng không tệ, dù sao hắn đối với Mã Lan vẫn có một loại chìm đắm say mê đấy, nằm ở trong ngực cô cảm giác giống như một em bé vậy…

Triệu Đức Tam do dự rồi nói:

– Chị Mã Lan cái này không được đâu? Làm phi công từ này thật khó nghe quá.

Mã Lan ha ha cười, nói:

– Đức Tam, vậy em muốn gọi là gì?

Triệu Đức Tam nói:

– Em không nói gạt chị, ngày đó trên đường lúc chị lái xe bắn tung tóe nước bùn lên quần áo em, lúc em trông thấy chị lần đầu tiên, đã có cảm giác chị rất mê người, bị chị làm cho mê hoặc, em không muốn chỉ là đơn giản có quan hệ thân xác với cùng với chị, mà còn ưa thích nhiều hơn nữa kìa…

Mã Lan nhìn nhìn thấy hắn, cảm thấy thằng trai trẻ này trêu chọc rất vui, lúc nói chuyện nhìn ra cũng thâm tình thành thật, xem ra cũng rất có tình cảm, vì thế làm cho trái tim của Mã Lan phong trần phủ bụi hơn mười mấy năm đột nhiên mở có một cái khe hở, tựa như thấy được một tia sáng xuân quang vừa hé mở.

Mã Lan cười nhẹ, nói:

– Đức Tam, em cảm thấy làm phi công nghe không được, vậy muốn gọi sao cho tốt?

Triệu Đức Tam nói:

– Đàn ông, em muốn làm người đàn ông của chị… ha ha.

Hắn tự cố cười ha ha lên.

Mã Lan trầm ngâm một chút, nói︰

– Đàn ông? Em được bao lớn, chị đã 35 tuổi rồi!

Triệu Đức Tam nhẹ giọng lại︰

– Vậy làm người đàn ông bé nhỏ của chị đi…

Mã Lan vừa nghe, cười to lên, một hàm răng chỉnh tề trắng tinh, mắt ngọc mày ngài, xem ra cực kỳ đẹp đẽ.

– Được rồi… Đức Tam, em sẽ làm người đàn ông bé nhỏ của chị, được chưa…

Triệu Đức Tam cười khà khà, một bàn tay không có ý tốt, đặt ở trên bầu vú đang hơi rũ xuống của Mã Lan bóp nắn nhè nhẹ, thật là ôn nhuyễn nóng hổi, thoải mái cực kỳ.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212