Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 184
Phần 184

– Đừng nóng vội nha, đã rất lâu chị chưa từng làm như vậy rồi, xoay người lại đi…

– Xoay người để làm gì?

– Xoay qua chỗ khác, chị từ phía sau liếm cho em biết…

Nàng đỡ lấy hắn xoay lưng qua, kêu hắn khom người vểnh lên bờ mông, liền đem miệng tiếp cận đến sau mông hắn, duỗi ra đầu lưỡi tại trên tinh hoàn của hắn nhẹ nhàng lướt nước thành thạo, thật vậy đây là một loại kích thích mà hắn cho tới bây giờ cũng chưa có thể nghiệm qua, tựa hồ so với bú liếm dương vật cảm giác cũng là mạnh mẽ khác thường. Triệu Đức Tam cảm giác dương vật của mình trướng như sắp nổ tung, chỉ muốn tìm đến cái lỗ kia để chọc vào…

Nàng ngửa mặt lên hỏi:

– Thoải mái không?

– Rất thư thái.

Triệu Đức Tam đáp…

– Chị khẳng định Triệu Tuyết chưa bao giờ làm qua cho em như vậy qua.

Nói qua nàng cười phóng đãng cúi đầu xuống, đem miệng để sát vào hắn hậu môn hắn, duỗi ra đầu lưỡi nhẹ nhàng chống đỡ lên tại nếp uốn màu nâu hậu môn hắn liếm…

– Um…

Triệu Đức Tam phát ra một tiếng thở dốc, trên mặt hậu môn liền nóng rực, giống như có cái gì muốn chui vào vậy, thật sự quá kích thích, hắn còn cho tới bây giờ không nghĩ tới nữ nhân có thể làm cho nam nhân kích thích như thế…

– Thoải mái chứ?

Nàng có chút dương dương đắc ý nói.

– Ừ.

Triệu Đức Tam nghiến răng nói, hắn sắp có chút chịu không được, dương vật đỏ bừng trướng thêm cứng rắn, thẳng tắp đứng thẳng khó chịu như là muốn nổ tung vậy…

Gặp hắn đã bị mình khiêu khích dục hỏa đốt người rồi, nàng mới từ dưới đất đứng lên, khom thân giữ lấy lấy cái cây để gác vòi sen, chổng cặp mông lên nói:

– Em mau cho nó vào… chị phía dưới cũng không chịu nổi rồi…

Triệu Đức Tam liền cầm lấy cây dương vật bạo trướng, nhắm ngay cái lỗ miệng âm đạo ngập dịch nhờn, dùng sức một cái, “ọp…” một tiếng dượng vật liền trượt vào trong, lập tức liền cảm giác vách thành thịt non của nàng bọc lại trên thân dương vật.

Sâu trong âm đạo nàng tựa hồ có một cỗ hấp lực, công phu cái âm đạo của nàng quả thật là cao thâm mạt trắc, làm cho Triệu Đức Tam phải dụng hết toàn lực để ứng phó với nàng, ôm lấy eo của nàng, hạ thể đối với cái mông màu mỡ một trận mãnh liệt va chạm lấy…

Trương Lỵ Cái thật sự là một người đàn bà có nhu cầu sinh lý tràn đầy, Tiệu Đức Tam rất nhanh liên liên tiếp đẩy ra rút vào dương vật trong âm đạo nàng tầm hơn mười phút sau, nàng vừa lắc mông đón hùa, một bên vừa rên rỉ, giống như tuyệt không quản đến đây là ký túc xá, không sợ bị người nghe thấy gì cả…

Ngay trong lúc Triệu Đức Tam cảm giác dương vật mình từ bên trong âm đạo nàng, đầu khấc dương vật trướng lên muốn bạo phát xuất tinh, thì nàng đột nhiên đem bờ mông rụt lại làm trượt cây dương vật ra ngoài, rồi rất nhanh nàng xoay người lại ngồi xổm xuống, khi hắn còn chưa có biết chuyện gì xảy ra thì đã mở miệng ngậm lấy dương vật đang run run sắp sửa bắn ra tinh dịch, thoáng cái cả gốc nuốt vào, rất nhanh cái đầu nhấp nhô khuấy động dương vật, động tác không ngừng kịch liệt triệt động, theo từ bên trong niệu đạo truyền đến một cỗ nóng rực, một cái rùng mình, Triệu Đức Tam phóng xuất ra toàn bộ tinh dịch vào trong miệng của nàng…

Phóng thích xong, nàng vẫn còn ngồi chồm hổm tiếp tục ngậm lấy dương vật hắn ở trong miệng tiếp tục mút lấy, thỉnh thoảng còng dùng đầu lưỡi tại trên lỗ tiểu liếm quanh làm cho làm cho hắn da đầu run lên…

Trương Lỵ thích thú mút sạch tinh dịch của hắn một hồi mới nhả dương vật ra, cái cổ nhúc nhích, ực ực đã đem tinh dịch nuốt hết vào trong bụng, rồi mở miệng nói:

– Sướng không?

– Sướng chết luôn…

Triệu Đức Tam thỏa mãn đáp.

Nàng đứng lên lấy tay nhẹ nhàng búng nhẹ dương vật của hắn một cái cười quyến rũ nói:

– Có sướng bằng lúc em cùng Triệu Tuyết làm không vậy?

– Cảm giác không giống nhau, Triệu Tuyết dù sao vẫn còn là một cô gái…

– Lần đầu tiên của Triệu Tuyết là do em làm hư phải không?

Nàng đắm đuối nhìn hắn hỏi.

Triệu Đức Tam gật đầu, chợt nghe thấy bên ngoài hành lang giống như đang truyền đến tiếng bước chân, hắn vội vàng cảnh giác nói:

– Hình như bên ngoài có người, có phải là Triệu Tuyết đã quay trở về?

Nói xong hắn liền chuẩn bị nhanh chân bước ra ngoai.

Nàng cẩn thận lắng nghe xong, liền kéo cánh tay của hắn giữ lại không có lo lắng nói:

– Không phải là Triệu Tuyết, là người trong lầu buổi sáng đi tập thể dục.

Triệu Đức Tam lúc này mới buông lỏng khẩn trương, cầm lấy một cái khăn tắm lau người nói:

– Chuyện ngày hôm nay chị đừng nói cho Triệu Tuyết biết a.

– Yên tâm đi, chị không phải là người ngu, cùng em làm sướng như vậy, so với gã chồng không có tác dụng kia thì em mạnh hơn rất nhiều, hắn từ trước cho tới bây giờ chưa bao giờ làm chị sung sướng qua, em có biết không? Chị vẫn còn muốn cùng em tiếp tục làm, vậy thì nói với Triệu Tuyết làm gì…

Nghe lời nói của nàng hắn không còn băn khoăn nữa.

– Chỉ cần chị đừng nói cho Triệu Tuyết, nếu như ngày nào đó mà thị thèm muốn thì cứ nhắn tin cho em.

Triệu Đức Tam cười nói.

– Nhưng mà chị chưa biết số điện thoại của em?

Nàng nói.

– Lát nữa em sẽ đưa số cho chị.

Triệu Đức Tam vừa cười vừa nói, sau khi lau khô thân thể hắn đi ra khỏi phòng vệ sinh đến bên giường Triệu Tuyết, thừa dịp nàng vẫn chưa về, mặc vào quần áo.

Sau một lúc lâu, Trương Lỵ mặc một cái váy ngủ màu hồng nhạt đi ra, thướt tha nhìn hắn, theo từ đầu giường cầm lấy điện thoại di động của mình, đến bên giường Triệu Tuyết ngồi xuống chéo chân, nói:

– Đọc số điện thoại đi.

Triệu Đức Tam thuận miệng đọc số di động của mình nói cho nàng, sau khi lưu lại, nàng nhắn tin qua cho Triệu Đức Tam nói:

– Đây là của số của chị, có thời gian thì cứ gọi.

– Nhất định… nhất định rồi.

Triệu Đức Tam cười xấu xa nói.

Nàng liếm liếm bờ môi, vũ mị nói:

– Chị vẫn còn muốn hôn nó một chút…

Không nói lời gì liền kéo ra khóa kéo quần Triệu Đức Tam, từ bên trong móc ra cây dương vật nửa cứng nửa mềm của hắn, Trương Lỵ khom người xuống, váy ngủ mềm mại nhẹ nhàng rủ xuống, hai bầu vú sung mãn liền xuất hiện trong tầm mắt Triệu Đức Tam, hắn còn chưa kịp thưởng thức thì đã bị nàng đem cây dương vật ngậm vào trong miệng mút lấy rồi…

Đúng lúc này đột nhiên cửa gian phòng có tiếng gõ cửa, bên ngoài truyền đến tiếng mệt mỏi của Triệu Tuyết:

– Mở cửa dùm, tôi không có mang chìa khóa.

Triệu Đức Tam kinh hoảng liền đẩy đầu của Trương Lỵ đang ngậm dương vật của mình ra, nào ngờ nàng lại là không khẩn trương, còn không nhanh không chậm miệng vẫn ngậm lấy dương vật, nghiêng đầu hướng nhìn hắn.

– Triệu Tuyết đã trở về, nhanh lên giường ngủ đi!

Triệu Đức Tam lo lắng muôn phần nói.

Nàng lại mút thêm vài cái rồi mới đứng lên uốn éo cái mông đi đến trước chui vào trong chăn giả vờ ngủ.

Triệu Đức Tam vội vàng kéo lên khóa quần, xuống giường đi mở cửa, Triệu Tuyết vẻ mặt mệt mỏi xuất hiện ở cửa ra vào, thấy trong phòng đèn sáng, hắn lại mặc vào quần áo chỉnh tề, nhỏ giọng nói:

– Sao anh không tắt đèn, không sợ chị Trương phát hiện sao?

Triệu Đức Tam không có đáp lại, để cho nàng đi vào sau rồi đóng cửa lại, mới kéo nàng đi tới bên giường muốn hướng trong chăn chui vào, Triệu Tuyết quay đầu lại nhìn thoáng qua Trương Lỵ, thấy nàng đang ngủ, vì vậy nhỏ giọng nói:

– Đợi chút, để tôi tắt đèn, đem quần áo thoát khỏi cái đã.

Nói qua xong nàng nhẹ chân đi đến tắt đèn, đem một thân đồng phục cảnh sát cởi ra treo lên chỉnh tề, tại trong tủ quần áo lấy cái váy áo mặc lên, rồi mới chui vào trong chăn.

– Bản án xử lý xong rồi hả?

Triệu Đức Tam hỏi.

– Tôi chỉ hiệp trợ điều tra hiện trường, đã giao cho người khác xử lý rồi…

Triệu Tuyết nói xong ngáp một cái, lật người cuộn trong ngực của hắn.

– Vậy cô cứ ngủ tiếp đi, dù sao thời gian vẫn còn sớm.

Triệu Đức Tam xoa đầu của nàng nói, hướng đối diện trên giường nhìn thoáng qua.

Ai ngờ Trương Lỵ bỗng hắng giọng một cái, cười khẽ nói:

– Tiểu Tuyết, em đã trở về a.

Triệu Tuyết vốn tưởng rằng Trương Lỵ đang ngủ, không nghĩ tới Trương Lỵ đã tỉnh, vậy nàng ta cũng biết rõ là mình đi ra ngoài sao? Triệu Tuyết xoay người qua mặt xê dịch thân thể che chắn ở trước người Triệu Đức Tam, ngáp nói:

– Chị biết em đi ra ngoài sao?

– Biết chứ…

Trương Lỵ cười quỷ dị nói…

– Chị không chỉ biết rõ em đi ra ngoài, mà còn biết trên giường của em đang cất giấu một đại suất ca, còn che chắn cái gì mà che chắn, chị cũng đã trông thấy hắn rồi.

Nghe xong nàng nói như vậy, Triệu Đức Tam có chút lo lắng, sợ nàng nói cho Triệu Tuyết biết chuyện vừa rồi, trái tim như bị bóp nghẹt lại.

Trương Lỵ vừa nói biết nàng đang ẩn giấu trên giường một nam nhân, làm cho Triệu Tuyết rất xấu hổ, đây là nữ ký túc xá, trong cục có văn bản quy định rõ ràng không thể mang nam về ngủ qua đêm tại nơi này, vạn nhất để cho lãnh đạo trong cục biết được, chắc chắn là không tránh khỏi bị một phen giáo dục tư tưởng. Vì vậy Triệu Tuyết đành nói ra:

– Chị… chị đừng nói cho ai khác biết a.

Nàng tại trước mặt hướng Triệu Tuyết cười cười, không đáp ứng nàng cũng không nói những chuyện khác, lại chọn chuyện xấu hổ của Triệu Tuyết mà nói ra:

– Tiểu Tuyết, chị còn không nhìn ra em cũng rất cởi mở đấy, dám ở trong túc xá lưu lại đàn ông qua đêm, lúc tối trên giường kêu sột soạt rung động, muốn người không biết cũng không được a?

Trương Lỵ nói làm cho Triệu Tuyết mặt mắc cỡ đỏ rực, nàng hận không thể tìm một cái lỗ chui vào, lúng túng nhỏ giọng nói:

– Chị Trương tỷ, chị đừng nói cho… nói cho người khác biết được không?

Trương Lỵ cười khẩy hỏi:

– Vậy chị sẽ có chỗ tốt gì đây?

– Cùng lắm thì… cùng lắm thì em mời chị ăn cơm…

Triệu Tuyết dưới tình thế cấp bách nói.

Trương Lỵ thấy thằng nam nhân mới vừa rồi còn uy mãnh vô cùng, lúc này trốn ở trong chăn không nói một lời, nên càng cố ý khiêu khích nói:

– Ăn cơm thì cũng được, bất quá lúc mời chị, thì phải đem tên đẹp trai đang ở trong chăn kia, cùng một chỗ mang theo bồi tội cho chị, như thế nào đây?

– Cái này… cái này…

Triệu Tuyết có chút khó khăn, Triệu Đức Tam có muốn đi cùng hay không đi thì không phải là nàng định đoạt được, hắn bình thường đã bận rộn như vậy, cũng không nhất định là có thời gian rảnh được…

– Em… em không biết hắn có đồng ý cùng đi hay không?

Nói xong nàng liếc nhìn bên cái chăn, dùng chân nhẹ nhàng đá nhẹ hắn một cái.

– Đầu rồi… đàn ông của Triệu Tuyết đâu, mau ra đây để cho chị nhìn xem một chút, dám cùng Triệu Tuyết đến ký túc xá ngủ chung mà còn sợ xấu hổ sao?

Trương Lỵ cố ý hướng Triệu Đức Tam trốn ở trong nói to lên.

Triệu Tuyết vốn là đã xấu hổ chịu không được rồi, thế nhưng Trương Lỵ này lại không che đậy miệng, cũng không quản đến suy nghĩ của nàng, điều này làm cho nàng trên mặt nông nổi lên, cúi đầu tìm một chỗ chui vào.

– Ơ, em cũng xấu hổ cúi đầu không nói lời nào à.

Trương Lỵ vừa trêu ghẹo Triệu Tuyết vừa một bên vén chăn lên, từ trên giường xuống, đi vào phòng vệ sinh.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212