Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 202
Phần 202

– Um… um…

Nàng vừa rồi động tác còn chậm một chút, đến lúc cảm giác mãnh liệt hơn, không tự chủ được nhanh hơn tiết tấu vặn vẹo, một cái mông mềm màu mỡ mông uốn qua uốn lại, khuôn mặt lửa đỏ, nhẹ nhàng ngậm lấy môi dưới, hoàn toàn lâm vào sướng khoái mang đến ở bên trong, trên thân thể mỗi một tấc da thịt tựa hồ cũng run lên, giống như nổi lên da gà, giờ chỉ muốn phía dưới nhanh một chút xung đột, tư thế cơ thể biến hóa đã thành cao thấp điên cuồng, bờ mông thịt vỗ vào tại trên đùi hắn phát ra tiếng “phành phạch…”

Nàng ngồi tại hắn trên đùi hắn kịch liệt điên cuồng lấy, khi bọn họ đang vong tình phóng túng, thùi điện thoại di động của nàng tại trong bóp da vang lên, nàng một bên giãy giụa trên bờ eo, một bên dùng một tay ôm lấy cổ của hắn, tay kia đi kéo ra bao da lấy điện thoại di động ra, chỉ thấy trên màn hình biểu hiện ra “chồng”, nàng thoáng cái liền kinh sợ hoảng lên, đình chỉ lắc lư cái mông, hướng hắn thở dài một tiếng.

– Ai vậy?

Hắn liếm láp nàng bầu vú nàng liền ngẩng đầu lên hỏi.

– Chồng chị, đừng nói chuyện.

Nàng nói, sau khi nhận nghe điện thoại, cười dịu dàng:

– Anh giờ gọi điện thoại cho em, có chuyện gì vậy?
– Hôm nay anh không về được, buổi tối cùng lãnh đạo huyện ủy có một bữa tiệc, nói với em một tiếng cho biết.

Trong điện thoại Lâm Kiến Dương nói.

Nàng liếc Triệu Đức Tam, đối với điện thoại cười nói:

– Ừ… anh là người bận rộn, suốt ngày còn phải xã giao, đừng uống rượu nhiều quá gây chuyện gì xấu a, về nhà em sẽ kiểm tra đấy.

Trong điện thoại Lâm Kiến Dương sang sảng nói:

– Yên tâm đi, chờ ngày mai anh trở về sẽ ăn thịt em…
– Cái kia không có việc gì thì em đã mừng rồi…

Trương Tuệ vội vã hưởng thụ khoái hoạt, nóng lòng liền muốn cúp điện thoại.

Triệu Đức Tam nghĩ thầm Lâm bí thư ở bên ngoài phong hoa tuyết nguyệt, còn Lâm phu nhân lúc này cũng không có nhàn rỗi, vì vậy hắn dùng sức đem cái eo dung dương vật hẩy lên, nàng liền “ách” lên một tiếng, trong điện thoại Lâm Kiến Dương liền vội hỏi:

– Em đang làm gì vậy?
– A, xuống thang lầu không cẩn thận đạp hụt chân, không có chuyện gì đâu.

Nàng kinh hoảng nói, oán trách trợn nhìn Triệu Đức Tam, tại trên cánh tay hắn hung hăng bấm một cái.

– Ừ… vậy anh cúp máy đây.

Lâm Kiến Dương lúc này mới cúp điện thoại.

Nàng đem điện thoại quăng về phía ghế sô pha, đem miệng ịn lên ở trên bờ môi của hắn, vừa mút môi của hắn vừa nói:

– Em dám hại chị… em dám hại chị trong lúc đang nói điện thoại…
– Em đâu có a, Lâm bí thư để cho chị vắng vẻ lạnh lẽo, em sưởi ấm cho chị…

Hắn ôm lấy bờ mông sung mãn của nàng dùng sức hẩy lấy, nàng ngồi úp sấp tại trên thân thể hắn tham lam mút lưỡi với hắn, giống như khát khao từ lâu vậy, tựa như một cái giếng được lấp đầy, thỏa thích cố gắng rong ruổi lấy hắn.

Phía dưới hạ thể của nàng dường như dòng sông, dịch nhờn tràn lan lấy chảy ra bên ngoài, chỉ trong chốc lát ngay tại trên ghế salon đã chảy xuống một vũng, bên trong âm đạo nàng càng là nón trơn nhớt, mỗi lần co rúm đều phát ra òm ọp òm ọp tiếng vang…

– Ách… dùng sức… chị muốn… nhanh một chút…

Nàng một bên rên rỉ một bên dùng sức giãy giụa bờ mông, mái tóc quăn rủ xuống đến tại trên cổ cùng trên bờ vai hắn nhẹ nhàng lau động, truyền đến một cảm giác xốp giòn ngưa ngứa, giống như toàn thân đang bò lên trên vô số con kiến, thật sự khó nhịn, hai tay hắn giữ lấy trên mông đít nàng, đem ghế sô pha dùng sức làm điểm tựa, toàn bộ thân người của hắn đứng thẳng lên cùng lúc nâng lên bờ mông mềm núc ních của nàng, đem toàn bộ người nàng bế lên, hắn đứng trên mặt đất lấy loại kiểu tư thế này thay đổi để làm nàng.

Nàng bị hắn bế lên chấn kinh, kết hôn đã bảy tám năm, chưa từng có thử qua tư thế mới lạ như vậy, đôi cánh tay nàng ôm lấy cổ của hắn, hai chân quấn qua hông ghìm tại phía sau lưng hắn, theo hắn dùng sức đem mông nàng nhấc lên, mỗi lần thả rơi xuống thì cây dương vật to sẽ cắm vào cả gốc ở chỗ sâu trong âm đạo, giống như đâm chạm vào cổ tử cung vậy, cái cảm giác này trước đó nàng chưa từng có, cảm giác này làm cho nàng khoái hoạt hít thở không thông, phóng túng khoái ý rên rỉ, thân thể treo tại trên thân hắn giống như không còn xương cốt, chỉ còn lại có một thân trắng nõn thịt, hai bầu vú cao ngất theo tác động mà kịch liệt lắc lư…

– Um… um… ui… ui…

Nàng khoái hoạt liền lời nói cũng nói không lên tiếng nỗi rồi, nàng phóng túng rên rỉ, phía dưới hạ thể đã chết lặng, rồi lại còn muốn hắn lại dùng thêm lực một ít, lại mau thêm một chút.

Cứ như thế đã đến hơn 10′ sau, nàng phía dưới dịch nhờn đã tràn lan thành sông, thuận theo khe mông từng giọt một giọt rơi xuống sàn nhà…

– Um… chị muốn… tiểu…

Đột nhiên nàng hai chân kẹp chặt lấy eo của hắn, hai tay ôm lấy cổ của hắn, bản thân dùng sức rất nhanh cao thấp lên xuống cái mông, sau bảy tám lần thì một làn chất lỏng nóng rực tưới lên dương vật hắn, nàng thân thể kịch liệt run rẩy, giống như động kinh vậy. Trên sàn nhà truyền đến tiếng nước rơi xuống, hắn cúi đầu nhìn qua… Woa… nàng thật sự đã tiểu, nước tiểu dọc theo bờ mông thành hàng chảy xuống, nước tiểu làm trên sàn nhà ướt một mảng lớn.

Một màn này cũng kích thích thần kinh của hắn, hắn giữ lấy bờ mông nàng dùng sức cao thấp lắc lư thêm vài cái, dương vật trướng lên, niệu đạo siết chặt, tinh dịch bắn hết vào sâu trong âm đạo nàng, bên dưới còn nhiều nước tiểu trùng kích rất nhanh trào chảy ra, nhỏ xuống trên sàn nhà, một bãi nước tiểu màu hơi vàng trên san nhà gạch màu sáng điểm giữa màu trắng tinh dịch nhầy nhụa…

Hắn vẫn ôm nàng nặng nề ngồi xuống trên ghế sa lon, nàng ngồi úp sấp tại trên thân thân thể hắn còn hơi hơi run rẩy co quắp, thở hổn hển nói…

– Triệu khoa trưởng, em trẻ tuổi thật tốt, làm liên tiếp hai lần khiến chị muốn chết rồi…

Nàng thở khẽ lấy, phía dưới hạ thể vẫn còn truyền đến từng trận tê tê…

Nằm sấp tại trên thân hắn nghỉ ngơi và một hồi lâu hồi phục, nàng mới đứng dậy đi vào phòng vệ sinh tắm rửa, lúc đi ra tiếp ly nước ngồi tại hắn bên cạnh nhấp một miếng, nhìn đồng hồ trên cổ tay, thời gian nhanh đến giữa trưa, liền nói:

– Triệu khoa trưởng, đã đến giữa trưa, chị phải trở về.

Hắn chuyển thân thể rồi đi tới gần nàng, đem nàng quay lại dựa vào tại trong lòng ngực của mình, cười nói:

– Lâm phu nhân thật sự chị là người đàn bà xinh đẹp nhất mà em từng thấy, chỉ tiếc Lâm bí thư không biết thỏa mãn, có được một người vợ sắc nước hương trời mà không biết quý trọng.
– Ai, hôm nay còn không phải là đã cho em chiếm được tiện nghi sao, đè vợ của người ta ra làm mà còn thay người nhà cảm thấy tiếc hận, thật sự là được tiện nghi lại còn khoe mã.

Trương Tuệ tại trên cơ ngực rắn chắc của hắn ưa thích vuốt ve…

– Người trẻ tuổi có thân thể thật tốt, em có mệt hay không vậy?
– Không mệt, hay là làm thêm một lần nữa?

Triệu Đức Tam mê đắm nói.

Trương Tuệ trừng lớn nước đôi mắt, kinh ngạc nói:

– Em còn muốn à? Từ bỏ đi, chị nghỉ ngơi một chút rồi còn về nhà.

Vừa rồi hai lần phóng thích cũng đã hoàn toàn làm cho hắn mệt mỏi, bẹn đùi mơ hồ hết nhúc nhích, cũng chỉ là trên miệng hắn nói quá một chút:

– Ừ… lần sau có cơ hội hoan nghênh chị lại tới nhà của em làm khách.
– Đến trong nhà em làm khách, chị xem em không phải là để cho chị tới làm khách đấy, mà là để cho chị tới để em đè ra làm cái chuyện đó?

Nàng ngầm hiểu lẫn nhau phong tình cười cười, rồi theo trong lòng ngực của hắn ngồi xuống, đem cái tất chân trên thành ghế sô pha cầm lấy, duỗi ra một cái đùi thon dài nhẹ nhàng mang vào, từng điểm từng điểm hướng đùi cuốn lên, tư thế đặc biệt chọc người.

– Chị thật muốn đi sao?

Hắn có chút không muốn hỏi.

– Thật phải đi rồi, nếu không về thì thời gian dài như vậy vắng mặt, chị sẽ bị cha chồng hoài nghi đấy.

Nàng vừa nói vừa mặc váy vào, phía dưới hạ thể trống trơn không mặc quần lót…

– Chị không mặc quần lót?

Hắn thấy nàng cứ như vậy mặc lên váy áo, nhìn thoáng qua cái quần lót để ở một bên, xấu xa hỏi nàng.

– Tặng cho em đấy, không cần mặc…

Nàng làm dáng cười lấy, t một bên cầm cái nịt ngực mặc lên, chuyển qua đưa lưng về phía hắn:

– Triệu khoa trưởng, phiền em giúp chị cài khuy móc lại cái…

Nhìn xem một mảnh da trắng noãn, không có một chút xíu khuyết điểm nhỏ nhặt, thật sự là một người đàn bà dáng người có lồi có lõm, khí chất cao nhã, cực phẩm như vậy mà Lâm bí thư rõ ràng không biết quý trọng, đàn bà là để dùng, chứ không phải là để xem, nếu như Lâm bí thư không dùng, ta đây Triệu Đức Tam liền sẽ thay hắn dùng qua…

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212