Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 170
Phần 170

Triệu Đức Tam hôn cô một cái, chép miệng, mặt cười đều kéo cô ôm vào lòng.

Nằm cạnh người đẹp mà không được làm gì, cứ như vậy mà nhịn, đến gần sáng hắn mới ngủ được, đúng là có câu “ngày nghĩ gì đềm mộng đó”, trong đầu hắn chỉ là tưởng tưởng tới cảnh mây mưa cùng Triệu Tuyết ở trên giường, cả người hắn có chút run rẩy.

“Triệu Đức Tam ngươi tỉnh lại đi.” Triệu Đức Tam mơ hồ cảm giác có người ở bên tai kêu hắn, còn tưởng rằng là nằm mơ tiếp tục đắm chìm viễn cảnh tuyệt vời trong mộng.

Sau đó cảm giác tay mình bị lôi mấy cái, truyền tới thanh âm kinh hoàng của Triệu Tuyết: “Triệu Đức Tam ngươi mau tỉnh, tỉnh lại mau!”

“Làm sao rồi?” Triệu Đức Tam mở con mắt còn chưa tỉnh vừa dùi mắt vừa nghi ngờ hỏi.

“Ngươi… Ngươi nhìn một chút!” Triệu tuyết cơ hồ là vừa tức vừa thẹn thùng hướng trên bắp đùi của mình nhìn một cái, bĩu môi.

Triệu Đức Tam đầu óc mơ hồ ngồi dậy, nhìn xung quanh, sau đó mới giật mình, thấy trên bắp đùi trắng như tuyết của nữ cảnh quan có một chất lỏng đặc sệt màu trắng, lại nhìn xuống đũng quần mình, không biết từ lúc nào chú chim non đen sì đã sổ lồng lòi đầu ra, bên trên mào hãy còn sót lại vài giọt “nước dãi”.

Bình thời da mặt so với tường thành còn dày hơn nhưng Triệu Đức Tam lúc này cũng có chút ngượng ngùng đứng lên, mặt dày mày dạn “Hắc hắc” cười, ấp úng nói: “Ta… Ta… Ta mộng tinh a.”

“Bẩn cả chân ta” Triệu tuyết mắc cỡ nhìn hắn, từ trên đầu giường xé một miếng giấy vệ sinh lau sạch ở chân, rối lấy tay chỉ vào trán hắn, oán giận nói: “Trong đầu toàn nghĩ vớ vẩn”.

“Ta mơ thấy cùng ngươi… Hắc hắc.” Triệu Đức Tam nói nửa câu liền vô lại cười đểu, “Giúp ta lau chùi chút đi.”

“Ngươi thật là chán ghét, cởi nịt da ra ta mới lau được.” Triệu Tuyết vừa nói vừa lau chùi trên đùi mình, đồng thời xé thêm một đoạn giấy vệ sinh để giúp Triệu Đức Tam lau chùi chú chim kia.

Triệu Đức Tam đem nịt da cởi ra, từ từ móc ra chú chim đang trong trạng thái mềm nhũn như bún, một chú chim đen thùi lùi hiện ra trước mặt Triệu Tuyết, làm nàng nhất thời trợn mắt ấp úng ngượng ngùng nói: “Ngươi… Làm sao… Làm sao lớn như vậy?”

“Ai biết, ta sinh ra nó đã to lớn như vậy.” Triệu Đức Tam kiêu ngạo nói.

Triệu tuyết liếc miệng tựa đầu cách thật xa, dùng hai đầu ngón tay nhẹ nhàng kẹp lại, một cái tay khác cầm giấy vừa lau vừa mắc cỡ nói: “Thật là xấu xí a.”

“Xấu xí? Cái gì xấu xí.” Triệu Đức Tam vừa nói vừa ôm chầm lấy nàng, hôn lên cổ, khiến cho Triệu Tuyết hoảng sợ kêu lên: “Vô lễ a, cứu mạng a.”

Tiếng kêu vang lên, cửa phòng liền vang lên tiếng gõ cửa từ ngoài truyền tới, thanh âm lo lắng của triệu quý bình: “Tiểu Tuyết, tiểu Tuyết ngươi thế nào?”

Hai người bị thanh âm bất thình lình làm cho run sợ, Triệu Tuyết ngây người chốc lát, vội vàng đem chú chim đen sì kia đẩy qua một bên, nhỏ giọng oán trách: “Mau cất nó đi.”

Triệu Đức Tam lại không chịu dừng, bất chợt đang khi Triệu Tuyết đứng dậy, hai bàn tay hắn liền chộp tới hai ngọn núi cao ngất kia mà nắn bóp như chưa từng nắn bao giờ.

“Chớ… Chớ… Mau dừng tay.” Triệu Tuyết nhỏ giọng thì thầm dùng cùi chỏ đem hắn định huých cho một cái, từ trong ngực hắn tránh thoát được vội vàng nhảy xuống giường, đem áo ngực mặt lên, cầm lại quần áo mặc lên với tốc độ cực nhanh, sau đó dương dương đắc ý hướng Triệu Đức Tam le đầu lưỡi.

Triệu Đức Tam cười một tiếng dâm dê, bên ngoài lại truyền tới thanh âm: “Các ngươi đang làm cái gì bên trong đó vậy, còn không mau mở cửa”

Triệu quý bằng phẳng thanh âm: “Các ngươi hai cá ở bên trong làm gì vậy? Còn không dậy nổi a?”

“Đã dậy rồi đã dậy rồi.” Triệu Tuyết vội vàng kêu, quay đầu nhắc Triệu Đức Tam nhanh cầm quần áo mặc vào, liền đi mở cửa.

Triệu quý bình thần sắc nghi ngờ nhìn một chút bọn họ, thấy cũng không có gì dị thường, sau đó nháy mắt với Triệu Tuyết kêu qua một bên nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Tuyết đây là đối tượng của người?”

Triệu quý bình hỏi lên như vậy, tiểu Tuyết thì có điểm mắc cỡ đỏ mặt, cúi đầu xuống nói: “Triệu thúc thúc, ngươi hiểu lầm.”

“Vậy các ngươi tối hôm qua?” Triệu quý bình có chút kinh ngạc hỏi.

“Ta… Chúng ta cái gì cũng không có.” Triệu tuyết đỏ mặt giống như ớt vậy.

“Không có gì cả tại sao còn ngủ chung một phòng a?” Triệu quý bình bán tín bán nghi hỏi ngược lại.

Triệu Đức Tam nghe triệu quý bình hỏi như vậy, liền từ phía sau đi tới trước một chút cũng không lúng túng cười nói: “Triệu thúc, ngươi hiểu lầm, triệu tuyết nàng là cảnh sát, là Dư Phó thị trưởng cho nàng tới bảo vệ ta, nàng đây là vì bảo vệ ta, ở trên ghế ngồi một đêm trông nom ta ngủ”. Triệu Đức Tam nói dối không chớp mắt, giải vây cho Triệu Tuyết. Nàng có chút cảm kích hướng Triệu Đức Tam ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Triệu thúc thúc, là như vầy.”

Lão Triệu hiểu ra bèn “ồ” lên một tiếng, nói tới chánh sự: “Vụ án của ba ngươi làm sao bây giờ?”

Triệu Đức Tam bừng tỉnh hiểu ra nói: “Oh, ta cùng Dư Phó thị trưởng trước liên lạc một chút.” Vừa nói liền lấy điện thoại di động ra gửi hắn gởi một tin nhắn, ở trong tin nhắn có hỏi ý kiến của hắn như nào.

Dư Dẫn Lương nhận được tin nhắn của Triệu Đức Tam, đúng lúc này đang họp làm việc ở phòng làm việc của Thư ký Thị ủy cùng với các lãnh đạo, đem chuyện cải tổ khai khoáng than để bàn phương án, nhận được tin nhắn bèn nhắn lại, chờ hắn ở nhà một quán ăn nào đó.

Ba người Triệu Đức Tam trực tiếp đi tới khu trung tâm thành phố, tìm một nhà hàng sang trọng, thuê một gian phòng, nhắn cho Dư Phó thị trưởng. Ước chừng đúng giờ ăn trưa, Dư Phó thị trưởng đã tới một mình, sau khi hỏi qua về sự việc của triệu quý bình, sau khi nghe xong bèn tức giận, chỉ rõ vô luận như thế nào cũng đem cái thứ bại hoại trong hệ thống công an dính líu tới Cao Hổ Sinh mà bài trừ tận gốc.

Dư Phó thị trưởng nói câu này khiến cho chuyện gần như không còn hy vọng này lại có một con đường sáng tỏ mở ra trong tương lai, triệu quý bình bội cảm hân hoan khích lệ, thở dài nhẹ nhõm, nở nụ cười với Triệu Tuyết cảm khái nói: “Du dương thành phố thật sự tìm được một Phó Thị trưởng tốt a, xem ra nỗi oan bấy lâu của chúng ta có thể rửa sạch rồi.”

Sau khi dùng cơm, Dư Phó thị trưởng chạy thẳng về văn phòng Thư ký Thị ủy thuật lại sự việc đại án vừa rồi, Thư ký Thị ủy sau khi nghe xong cũng cảm thấy kinh ngạc, tập tức phê duyệt công văn yêu cầu Cục công an thành phố xem lại hồ sơ vụ án, truy xét vụ Triệu Quý Lễ câu kết với Cao Hổ Sinh truy xét tới cùng, hơn nữa còn chỉ đạo Thành ủy Tổ chức bộ cùng Bộ nhân sự đình chỉ chức vụ cục trưởng phân cục Du Hạ – Mã Đăng Khoa.

Đang trong lúc âm thầm đi gặp gỡ các vị lãnh đạo có liên quan tới đợt cải chế lần này thì Cao Hổ Sinh nhận được giấy quyết định truy tố hình sợ từ Viện Kiểm soát.

Một trong ba ông chủ lớn trong ngành khai khoáng bị khởi tố khiến cho cả thành phố Du Dương sôi sục.

Trong hội nghị cải tổ kỹ nghệ khai khoáng do Dư Phó thị trưởng chủ trì, đến ngay cả Vương Quốc An vốn luôn làm cái ô che cho Cao Hổ Sinh cũng đã sớm vạch rõ quan hệ với hắn, ở trong hội nghị khẳng khái nói: “Du Dương thị đã trải qua một thời kỳ khai khoáng khá phát triển, mặc dù đã đạt được thành tích nhất định, nhưng so với tỉnh Hà Tây thì còn khá là khiêm tốn, nhưng theo đà phát triển của quốc gia ngày càng trú trọng vào công nghệ mới trong khai khoáng thì tỉnh chúng ta lại đang tụt hậu, chính vì lý do đó, việc cải tổ lại là điều cần thiết và cấp bách.”

Công cuộc cách mạng cải tổ kỹ nghệ khai khoáng ở Du Dương bắt đầu.

Cùng lúc đó Cao Hổ Sinh đang dính vào vụ Mã Đăng Khoa tố cáo hắn bắn chết Triệu Quý Bình, vụ án chính thức bước vào giai đoạn kiện tụng, ngành công an theo đúng luật, tiến hành giam giữ Cao Hổ Sinh và Mã Đăng Khoa.

Lần này Thành Ủy quyết tâm diệt trừ tổ chức xã hội đen, thanh lọc Du Dương thị, sau nhiều năm cuối cùng thì Cao Hổ Sinh và Mã Đăng Khoa cũng bị quả báo trừng phạt.

Tin tức Cao Hổ Sinh bị bắt cũng gây ra sóng to gió lớn ở cái Du Dương thị này, cũng không cần Triệu Đức Tam nói mà tin tức này Mã Lan sớm đã nghe qua, lần trước Triệu Đức Tam nói nhỏ với nàng rằng Cao Hổ Sinh sắp đi đời, chuyền này cũng vì Mã Đình vốn bị Cao Hổ Sinh hãm hại vì thế Mã Lan rất hận Cao Hổ Sinh, sau khi biết chuyện, Mã Lan lại càng cảm kích mà tăng thêm tình cảm với Triệu Đức Tam.

Vì Triệu Đức Tam đã thực hiện đúng lời hứa đưa Cao Hổ Sinh bắt giam, nên Triệu Tuyết cũng thực hiện lời hứa với Triệu Đức Tam, mời hắn đi uống rượu ở một quán rượu nhỏ, còn nói phải cảm ơn hắn thật tốt, vì hắn thay mặt nàng báo thù cho cha, lúc ăn cơm nàng cố ý gọi một chai rượu trắng cùng hắn uống một chầu.

Dù sao người đẹp mời rượu thì cũng không nỡ từ chối, Triệu Đức Tam biết cũng là lần đầu nàng uống rượu nên thỉnh thoảng mới rót rượu cho nàng.

Quả nhiên không ra hắn đoán, tửu lượng của Triệu Tuyết không lớn, uống vài chén đã sắc mặt hồng nhuận, cà lăm nói không ra câu, thanh âm nói chuyện cũng lớn, hơn nữa nói được vài câu đã thương tâm rơi nước mắt. Lúc này sau khi nghe Triệu Tuyết kể chuyện gia đình hắn mới thấy rằng hoàn cảnh của cô và hắn cũng tương tự nhau, ba nàng mất thì mẹ nàng tái giá, bây giờ chỉ còn một mình.

Triệu Đức Tam uống một ngụm rượu lớn, chép miệng một cái, cũng nói: “Tiểu Tuyết, ngươi không biết, thật ra thì ta và ngươi không khác nhau là mấy, mẹ ta qua đời, cha ta đang ngồi tù.” Vừa nói Triệu Đức Tam cúi thấp đầu xuống, cảm giác rất hổ thẹn, hắn cho tới bây giờ không nói qua với bất kỳ người nào chuyện nhà của mình, đây là lần đầu tiên nói ra khỏi miệng, khó tránh khỏi cảm giác có chút ngượng ngùng.

Triệu tuyết đỏ mặt ánh mắt phiêu hốt nhìn hắn, bán tín bán nghi nói: “Thật sao?”

Triệu Đức Tam nghiêm túc gật đầu một cái, triệu tuyết nhìn đã có điểm say, con ngươi không có tiêu điểm, cười hắc hắc đứng lên.

Nhìn chai rượu đã hết, vì vậy Triệu Đức Tam gọi tính tiền, đứng dậy đỡ nàng lên, một tay nắm ở eo thon, một tay quàng qua bả vai, thận trọng nâng nàng đi ra ngoài.

“Làm sao nha?” Triệu tuyết nửa tỉnh nửa say hỏi, người mềm như cọng bún tựa lên thân thể hắn.

“Đi ngủ, ngươi uống nhiều rồi.” Triệu Đức Tam nâng nàng vừa đi vừa nói.

Triệu tuyết nhìn hắn, mắt phượng hừng hực như lửa, môi mỏng lại là phong nhuận, dáng vẻ say mông lung tỏ ra phong tình quyến rũ, thật sự là làm hắn động xuân tâm.

Triệu Đức Tam hướng nàng nhàn nhạt cười một tiếng, khóe miệng ngay sau đó hiện lên một tia quỷ dị cười đểu, thận trọng đỡ nàng đi vào một nhà nghỉ gần đó.

Đến trong thang máy nàng mới có chút tỉnh táo lại được tí, xoa tóc mai mơ mơ màng màng hỏi: “Đây là nơi nào a?”

“Ngươi uống nhiều rồi, ta đưa ngươi đi nghỉ ngơi.” Triệu Đức Tam nghiêm trang nói.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212