Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 135
Phần 135

Đem Tô bộ trưởng đưa đến dưới lầu khách sạn Thủy Mậu, bảo an tới mở cửa xe ra, rất cung nghênh hắn xuống xe, giúp hắn dìu Tô bộ trưởng vào đến bên trong đại đường, đem cô ngồi xuống ghế salon…

Một mực đem Tô bộ trưởng đưa đến nước mậu khách sạn dưới lầu, bảo an tới mở cửa xe ra, rất cung kính nghênh hắn xuống xe, sẽ giúp hắn đem Tô bộ trưởng thận trọng nâng đỡ xe, một mực dìu đến trong đại đường, trước đem cô rón rén vịn ở trên ghế sa lon ngồi xuống, Triệu Đức Tam đi ra lễ tân lấy chìa khóa phòng, sau đó quay lại đỡ Tô bộ trưởng.

Hắn mất sức chín trâu hai hổ mới đem cô từ ghế salon để lên trên lưng mình, cật lực tiến vào trong thang máy.

Lưng hắn trong quá trình cõng Tô bộ trưởng, bị ngực nàng đè ép ở trên lưng, trong lòng đã có chút bối rối thậm chí có chút ý nghĩ kỳ quái, bất quá đây là đại nhân vật ở trên Tỉnh ủy nên hắn cũng chỉ là có tặc dâm mà không có tặc đảm. Không giống như lần Tô Tĩnh uống say, hắn liền bá vương ngạnh thương cung đè ép nàng trên giường.

Triệu Đức Tam cõng Tô bộ trưởng vào trong phòng, đưa lưng về phía giường, thận trọng nhẹ nhàng đặt cô xuống, nhưng do một chút mất tập trung, liền ngã xuống giường, đem Tô bộ trưởng đặt ở dưới lưng.

Tô bộ trưởng đang từ trạng thái say cũng giật mình, cử động con mắt, có chút mơ hồ hỏi: “Tiểu Triệu, đây là nơi nào?”

“Tô bộ trưởng, đây là khách sạn, ngươi uống nhiều quá, ta đưa ngươi đến nghỉ ngơi.” Triệu Đức Tam liên cười nói, mặc dù đối với người đang say nằm trên giường kia quả thật có ý đồ xấu xa, nhưng hắn không dám biểu lộ ra.

Tô Tinh liếm liếm đôi môi đỏ thắm, phân phó nói: “Tiểu Triệu, ngươi đi mang cho ta cốc nước.”

“Muốn nước nóng sao?” Triệu Đức Tam hỏi.

Tô Tinh gật đầu: “Ừm, nước nóng, ngươi đi lấy giúp ta.”

Triệu Đức Tam tuân theo phân phó, cầm lấy ấm nước đi vào phòng vệ sinh lấy nước để đun, cho nàng nửa cốc nước nóng, đặt ở bên cạnh đầu giường nói: “Tô bộ trưởng, hiện tại nước rất nóng…”

Bưng lên nấu nước khí đi phòng vệ sinh tiếp nửa lần nước, cắm điện vào, một mực chờ nước đốt lên, cho nàng đổ hơn phân nửa chén, bưng quá khứ đặt ở đầu giường bên trên, nói: “Tô bộ trưởng, nước cho ngươi đổ, hiện tại rất bỏng, chờ mát sẽ lại uống.”

“Ừm.” Tô bộ trưởng gật gật đầu, hơi híp mắt lại hỏi hắn: “Vừa rồi có phải hay không là ngươi cõng ta đi lên?” Cô trong mơ mơ màng màng cảm giác mình bị người khác cõng trên lưng.

Triệu Đức Tam cười ha hả gật đầu nói: “Ừm, Tô bộ trưởng ngài uống nhiều quá, cho nên ta liền lưng… Cõng ngài đi lên, ngài không ngại a?”

Tô Tinh nghĩ thầm, ta đường đường là Tỉnh ủy bộ trưởng bộ tổ chức, bị ngươi tên tiểu tạp mao cõng trên lưng, lỡ bị người quen nhìn thấy thì thật là mất mặt, bất quá cũng may tại đây cũng không có nhiều người quen.

“Để ý cái gì đâu, ngươi phí công cõng ta lên phòng, chẳng nhẽ ta còn để ý chuyện đó.” Tô Tinh cười nhẹ nói, trên mặt bởi vì uống rượu mà lộ ra có chút hồng nhuận, giờ phút này phối hợp với chút tiếu dung nhạt nhẽo làm cô càng thêm hấp dẫn.

Triệu Đức Tam đần độn cười nói: “Tô bộ trưởng ngài không ngại vậy ta yên tâm rồi.”

Tô Tinh nở nụ cười, có chút buồn ngủ và muốn cởi y phục, hỏi hắn: “Lưu bộ trưởng cùng các lãnh đạo của người còn đang uống rượu a?”

“Vâng, lúc ta đưa Tô bộ trưởng ngài đến khách sạn thì Lưu bộ trưởng bọn hắn còn đang uống rượu.”

“Nha.” Tô tinh gật đầu một cái, nở nụ cười, nụ cười kia trong veo bên trong mang theo vũ mị, nét thành thục nữ tính hiện trên mặt cô đặc biệt đẹp đẽ, phảng phất như là bóng dưới nước của đóa hoa vậy, có chút hư ảo rất hấp dẫn.”Vậy được, Tiểu Triệu, ngươi trở về đi, nhỡ trong cục ngươi có người uống say ngươi còn phải đưa họ về, cũng không phải chỉ có mình ta.”

Triệu Đức Tam vốn còn nghĩ có thể cùng cô trò chuyện một hồi, hỏi thăm một chút cô đến cùng là Tỉnh ủy bộ bộ trưởng nào, về sau có chuyện gì cũng có thể tìm tới nàng, người ta đã nói như vậy, hắn cũng chỉ có thể đi ra.

Trở lại tiệm cơm, Triệu Đức Tam đẩy ra cửa đi vào, phát hiện chỉ có Trương cục một người ở bên trong, tò mò hỏi: “Trương cục, thế nào chỉ còn một mình ngươi a? Vương phó cục bọn hắn đâu?”

Trương Ái Linh uống một chút rượu, sắc mặt hồng nhuận, đôi mắt có chút phiêu hốt mê ly, gặp Triệu Đức Tam trở về, cong lên khóe miệng, nói: “Tiểu Triệu, ngươi đem Tô bộ trưởng đưa đến quán rượu?”

“Đưa đến khách sạn nghỉ rồi.” Triệu Đức Tam cười ha hả đóng lại cửa, kéo ra một cái ghế ngồi xuống, “Vương phó cục cùng Tống khoa trưởng bọn hắn đâu rồi?”

“Bọn hắn bồi Lưu bộ trưởng đi buông thả, ta ở đây đợi ngươi.” Người đứng đầu cục trước mắt này, biểu lộ mị nhãn như tơ, sắc mặt có chút hồng nhuận, bộ dáng có chút nóng bỏng, “Ngồi xuống trước mặt ta”.

Triệu Đức Tam ngoan ngoãn đi tới, kéo ra một cái ghế ngồi xuống trước mặt Trương Ái Linh.

Trương Ái Linh không nói gì, chỉ là mặt đỏ thắm trên má tràn đầy quỷ mị tiếu dung, đem một bàn tay chậm rãi ở bắp đùi của hắn, nhẹ nhàng vuốt ve, “Tiểu Triệu, công việc ở phòng an chất thế nào a?”

“Rất tốt, được Trương cục ngài đề bạt, ta còn không biết nên cảm tạ người như thế nào mới xứng đáng.” Triệu Đức Tam cúi đầu liếc nhìn bàn tay cô đang đặt ở trên đùi mình, quỷ tiếu nhìn cô…

Trương Ái Linh chậm rãi di động tay từ bắp đùi của hắn, nhẹ nhàng mò tới chỗ dương vật, cầm, một mặt mị thái nói: “Vậy ngươi làm như thế nào cảm tạ ta đây?”

“Trương cục, ngài muốn ta thế nào để cảm tạ ngài đều có thể.” Triệu Đức Tam duỗi ra một cái tay, nhẹ nhàng đặt ở trên mu bàn tay của nàng, ôn nhu vuốt ve nói.

“Vậy chúng ta đi.” Trương Ái Linh yêu thích không buông tay vuốt ve một chút dương vật hắn, buông lỏng tay ra, dịch chuyển khỏi cái ghế đứng dậy.

Triệu Đức Tam theo sát lấy, đi theo đằng sau cô đi ra tiệm cơm lên xe, hắn hỏi: “Trương cục, đi đâu đây?”

“Tô bộ trưởng nghỉ tại khách sạn Thủy Mậu, chúng ta… Đi khách sạn… Quân Duyệt đi.” Trương Ái Linh sau khi suy nghĩ một hồi phân phó nói.

Thế là Triệu Đức Tam liền đưa cô tới khách sạn Quân Duyệt, Trương Ái Linh làm việc rất cẩn thận, cho dù là loại chuyện yêu đương vụng trộm này, cô cũng vô cùng cẩn thận, phân phó hắn nói: “Tiểu Triệu, ta lên lấy phòng trước, ngươi ngồi trong xe một lúc nữa nhận điện thoại của ta thì hẵng lên.”

“Được, Trương cục.” Triệu Đức Tam gật đầu nói, đưa mắt nhìn cô xuống xe, một mình ngồi ở trong xe cảm giác có chút buồn bực, thế là lại móc từ trong túi quần ra chiếc điện thoại hắn nhặt được ở trong phòng an chất, mở ra album ảnh, thưởng thức mấy chục tấm ảnh nude của người thực nữ xinh đẹp, trong tấm ảnh kia thục nữ làn da đang lóe sáng dưới đèn dị thường trắng nõn trơn mềm nhất là cặp ngực sữa to lớn kia, sung mãn giống như là khí cầu thổi đầy khí vậy, thật sự là mê mẩn người, hắn hận không thể tiến vào trong cái điện thoại mà liếm ướt cái thân thể kia.

Triệu Đức Tam đầy bụng nghi hoặc, đây rốt cuộc là điện thoại của ai? Có thể hay không là của lão bà Tống Kế Hồng? Nếu quả như thật là lão bà Tống Kế Hồng thật sự là gợi cảm mê người làm người ta thèm nhỏ dãi.

Hắn cầm điện thoại thường thức lại album ảnh. Đối với phụ nữ thì để hắn cảm thấy hứng thú thì chỉ có thể là tư sắc và khí chất. Chỉ là từ trên tấm ảnh thật sự là cực phẩm ngàn dặm tìm được một người, mặc dù không thể nào so sánh được với Mã Lan hay Bạch Linh nhưng nếu là lần đầu tiên nhìn có thể khiến hắn cảm thấy nhỏ dãi thì cũng đã là cực phẩm rồi.

Triệu Đức Tam yêu thích không buông tay nhìn chiếc điện thoại di động, bất chợt điện thoại di động của mình rung nhẹ, không cần suy nghĩ nhiều, liền biết là Trương cục thuê xong một gian phòng, giờ đang gửi số phòng cho mình, hắn cầm máy lên mở ra tin nhắn thì nhìn thấy vẻn vẹn một con số “521”, bừng bừng khí thế nhảy xuống xe đi lên.

Hắc hưu cùng ăn cơm đều giống nhau, thường xuyên đổi khẩu vị, sẽ làm tăng cảm giác lúc quần nhau, mỗi lần cảm giác khoái hoạt đều là đổi mới, không gây nhàm chán, cũng để những nữ nhân này khoái hoạt dục tử dục tiên, đối với hắn càng thêm say mê.

Khi hắn gõ cửa phòng 521, Trương Ái Linh đã cởi sạch quần áo chỉ còn mỗi bikini trên người, dựa tường cong chân đứng đấy, kính mắt gọng vàng hạ xuống, cặp mắt hành bao hàm lửa nóng, mặt đỏ thắm, cả người phảng phất đã lâu chưa có được hưởng thụ mây mưa khoái hoạt, trông không khác gì nữ nhân đói khát, biểu lộ nóng bỏng, cuồn cuộn ngọn lửa dục tình.

Triệu Đức Tam khép lại cửa, cũng bị tư thế này của cô làm kích thích, giống như một mãnh thú vậy, hắn giang hai cánh tay đem Trương cục ép ở trên vách tường, cúi đầu xuống, mở ra miệng rộng nhằm hướng áo ngực của cô mà tham lam bú liếm.

Trương Ái Linh hít một hơi thật dài, hô hấp có chút dồn dập, nhẹ khẽ vuốt vuốt sau gáy của hắn, thanh âm nhỏ như muỗi kêu phân phó nói: “Tiểu Triệu, cởi nịt vú, hãy để ngực ta được tự do thoải mái.”

Triệu Đức Tam tuân theo phân phó, miệng không ngừng liếm nhũ hoa, một tay thì sờ quanh lưng ngọc của nàng, thuần thục cởi nịt vú, hai con thỏ nhảy ra ngoài, cực đại sung mãn, gợi cảm vô cùng.

Trương Ái Linh một cái tay đặt ở trên lưng của hắn, một cái tay ôm lấy sau gáy của hắn, hất cằm lên, nửa híp mắt hạnh, sắc mặt càng thêm đỏ nhuận, nhẹ thở phì phò nói: “Tiểu Triệu… Dùng sức liếm… liếm ở đầu vú ta…”

Triệu Đức Tam dụng miệng ngậm lấy một bên nhũ hoa, nhẹ nhàng dùng răng cắn, Trương Ái Linh thân thể lập tức rung động run một cái, “A” một tiếng.

Triệu Đức Tam buông ra miệng, lo lắng hỏi: “Trương cục, ta có phải hay không làm đau ngươi rồi?”

Trương Ái Linh rủ xuống vũ mị gương mặt, con ngươi nóng bỏng nhìn qua hắn, thổ khí như lan lắc đầu nói: “Không, ngươi cứ làm thế đừng ngừng lại, ta cảm thấy sướng.” Nói rồi đem ấn đầu của hắn vào ngực cô tiếp tục để hắn liếm mút.

Triệu Đức Tam thuận thế cúi đầu xuống, ngậm lấy đầu nhũ hoa, dùng sức mà cắn mà liếm. Âm thanh vang lên chùn chụt không dứt. Hắn cũng cảm giác mình vô cùng hưng phấn, trương cục thì nhắm nghiền mắt hưởng thụ không ngừng rên rỉ.

Hắn dùng miệng, trái bú phải liếm cứ thế luân phiên, chiêu thức biến ảo, không đường liếm nào dùng sức giống đường liếm nào, mặc dù chưa thực sự bắt đầu kịch chiến nhưng đã làm nữ nhân khoái hoạt, nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly rên rỉ.

Không biết qua bao lâu, Triệu Đức Tam cảm giác miệng của mình có chút khô, lưỡi có chút mỏi thiếu điều chuột rút lưỡi mà thôi, duỗi ra một bên cánh tay, hắn mò tới quần lót của Trương cục từ bên trên tiến vào, ngón tay cắm thẳng vào trong khe âm đạo, cảm giác đã ướt sũng căng tràn, hắn bèn nhả nhũ hoa ra: “Trương cục, ta không chịu nổi, muốn chơi ngươi!” Hạ thân của hắn đã bành trướng hết cỡ, dưới tình thế cấp bách nói ra ba chữ “Muốn chơi ngươi”, không nghĩ tới Trương Ái Linh tuyệt không để ý hắn nói như vậy, ngược lại nghe hắn nói thô lỗ như thế cảm giác rất kích thích, đỡ lấy bờ vai của hắn, thở hổn hển nói: “Tiểu Triệu, người làm đi, ngươi chơi ta đi.”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212