Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 11
Phần 11

Triệu Đức Tam đóng cửa lại ngồi ở trên ghế sa lon, tay cầm lấy danh thiếp của Mã Lan nhìn hồi lâu, nghĩ thầm khó trách cô cùng phó cục trưởng Vương quan hệ tốt như vậy, nguyên lai cũng là mối quan hệ với nhân vật nhân vật có mặt mũi của thành phố Du Dương.

Nhớ năm đó, Triệu Phát cha của Triệu Đức Tam tại thành phố Du Dương cũng được coi như là một nhân vật có số má, bất quá chỗ dựa không cứng rắn, sau vụ án trốn thuế phát sinh, tìm không được người hỗ trợ nên đành thua cuộc.

Triệu Đức Tam cần tấm danh thiếp cất đi, vừa nghĩ tới Mã Lan phong tình quyến rũ, liền có chút mê luyến, nhưng đàn bà dáng dấp mê người như vậy lại bị phó cục trưởng Vương một thân đầy thịt mỡ áp dưới thân thể đâm thọt tơi tả, hắn cảm thấy có chút buồn nôn…

Cửa ra vào lại vang lên tiếng “cót kẹt…”

Phó cục trưởng Vương đang được nữ nhân viên văn phòng Trương Hiểu Yến kéo cánh tay dìu vào trong, phó cục trưởng Vương gương mặt hồng hào ra vẻ say rượu, đôi môi dày mở ra, hơi híp mắt lại, lè nhè nói:

– Hiểu Yến, đưa tôi đến phòng làm việc đi nhé.

– Thưa vâng…

Trương Hiểu Yến tướng mạo trắng nõn nho nhã, tính cách khá trầm lặng, cô mới đến cục khoáng sản than đi làm chưa có bao lâu, cũng xem như là người mới, cho nên mọi thứ biểu hiện đều rất tích cực, vừa rồi khi ở dưới lầu cô trông thấy phó cục trưởng Vương từ trong xe loạng choạng đi xuống, nhìn mặt mũi ông ta ửng đỏ thì cô biết rõ ông đã uống rượu nhiều quá, vội vàng chạy đến đở lấy phó cục trưởng Vương.

Triệu Đức Tam liền đoán được Phó cục trưởng Vương gọi cho Trương Hiểu Yến vịn ông đưa vào trong phòng, nhất định là không có ý tốt. Quả nhiên như là Triệu Đức Tam đoán trúng, khi Trương Hiểu Yến vịn Phó cục trưởng Vương vào phòng, cửa từ bên trong đóng lại, lập tức truyền đến tiếng của Trương Hiểu Yến nhỏ giọng kháng cự:

– Phó cục trưởng Vương, xin ông… đừng như vậy… đừng như vậy.

– Ưm… à… chiều tôi cô không có thiệt thòi đâu…

– Xin đừng… xin đừng…

– Vậy tôi chỉ cần… hôn ở bên dưới thôi…

– Đừng… xin ông… ở dưới… không sạch sẽ… tôi chưa có… tắm rửa… đừng… đừng… kéo xuống…

– Có nghe… lời tôi không vậy?

Thế rồi âm thanh yếu ớt kháng cự chỉ giằng co thêm chút ít, kế tiếp bên trong liền lặng yên không có một tiếng động…

Một lát sau, thì truyền đến tiếng của Trương Hiểu Yến đè nén rên rỉ, có thể nghe được cô đang nỗ lực áp chế chính mình, nhưng rồi vẫn là không nhịn được rên lên kéo dài.

– Phó cục trưởng… ưm… ưm… à… à… ư… ư…

Triệu Đức Tam cảm thấy lúc này mình cứ ngây ngốc ở phòng làm việc thì không hợp tình hợp lý, vì vậy hắn liền kéo cửa phòng làm việc của mình ra ngoài, tiện tay cầm tấm bảng nhỏ “Đang bận xin đừng quấy rầy…” treo lên, bản thân hắn thì đi dọc theo hành lang đến bên cửa sổ đốt điếu thuốc hút.

Vốn là Triệu Đức Tam vửa gặp phó cục trưởng Vương, hắn định thông báo nói có Mã Lan tới tìm, nhưng lại gặp chuyện phó cục trưởng Vương ở bên trong lại cùng Trương Hiểu Yến “này nọ í é…”.

Hắn mới đến đây đi làm ngày đầu tiên, nếu tính thêm ngày hôm qua, gần kề thời gian chưa hết trọn 2 ngày, phó cục trưởng Vương ở trong phòng nghỉ ngơi của mình đã duyệt qua hai người phụ nữ, một người đàn bà có tuổi, một cô gái tươi trẻ với hai cái mùi vị bất đồng khác nhau.

Ặc, Vương An Quốc này thật sự là tên khốn kiếp lão sắc lang! Triệu Đức Tam vì những mỹ nữ kia bất bình dùm cho họ.

Một lát sau, hắn nghe thấy trong hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, nhìn lại, thì ra là nhân viên văn phòng Trương Hiểu Yến đã từ bên trong của Vương An Quốc đi ra, cô cúi đầu, mái tóc dài có chút rối loạn, trên mặt còn nét hồng đỏ, thần sắc hốt hoảng hướng đầu bậc thang đi tới.

Triệu Đức Tam nhìn cô không nháy mắt, Trương Hiểu Yến cảm giác được có ánh mắt đang nhìn mình, cô vụng trộm nhìn lướt qua, thấy là Triệu Đức Tam, cô biết rõ hắn vừa rồi chắc là nghe thấy được tiếng rên rỉ của mình, mặt lại thêm một mảnh đỏ bừng, cúi đầu bước vội vàng bước đi nhanh hơn, vừa đi tới đầu bậc cầu thang, ai ngờ trong lòng đang lo nghĩ đến chuyện vừa rồi không yên lòng, một chân đạp hụt cầu thang, “oạch…” lên một tiếng, cô như trái banh lăn tròn té xuống nửa cầu thang…

– Á… đau quá…

Trương Hiểu Yến thét lên, Triệu Đức Tam lật đật dụi mẩu thuốc lá, chạy đến góc thang lầu, đỡ cô từ dưới đất đứng lên.

Trương Hiểu Yến bụm lấy đầu gối, vẻ mặt thống khổ, giương mắt nhìn thoáng qua Triệu Đức Tam, mắc cở đẩy ra cánh tay của hắn nói:

– Tôi không sao.

Vừa một nhấc một bước chân, đầu gối cô lại đau nhói lên, tay ôm đầu gối đau đớn cô ngồi xổm xuống, Triệu Đức Tam đang đứng đấy, cho nên hết thảy cảnh sắc đều thu hết vào mắt, cái váy cao trên bắp đùi hơi xốc lên, xuân quang tiết ra, lộ ra cái quần lót màu hồng mỏng manh không che kín được đám lông đen âm hộ, gần dưới đáy quần ngay vị trí cửa miệng âm đạo có một vết loang chất lỏng bằng quả trứng gà làm đậm lên nền vải, có lẽ là vừa rồi khi giao cấu với phó cục trưởng Vương xong, chắc chắn là Trương Hiểu Yến đã lau chùi sạch sẽ, nhưng trên đường đi, từ sâu trong âm đạo, hỗn hợp dịch nhờn vẫn còn đọng lại nên tiếp tục rỉ ra để lại dấu vết… cô mặc bộ váy áo đồng phục công sở của cục khoáng sản than đá màu xanh đậm, bên trong là áo sơ mi trắng sọc nhỏ, dáng người Trương Hiểu Yến thanh mảnh, nhưng cái mông cùng với bộ ngực lại trổ mã vượt quá các địa phương khác, mặc bộ đồ chức nghiệp, trước sau lồi lõm, nhất là một đôi thịt bầu vú vươn cao nhìn xem rất là có hương vị.

– Không có sao chứ? Để tôi đỡ cô.

Triệu Đức Tam thưởng thức một hồi cảnh sắc chết người, lại giả bộ như là người tốt bụng, phàm là ai có mối quan hệ cùng với phó cục trưởng Vương, hắn đều cảm thấy nên nghĩ đến biện pháp nịnh bợ thì sẽ tốt hơn cho mình.

– Vậy anh giúp tôi một chút đi, cái chân này đau quá.

Trương Hiểu Yến lúc này mới đỏ mặt ngượng ngùng nói, Triệu Đức Tam vui sướng cúi người xuống, cố tình liếc qua giữa háng của Trương Hiểu Yến một lần nữa tìm kiếm cái khe thịt hở ngay giữa trung gian cái quần lót mỏng màu hồng, nhưng đáng tiếc rằng đám lông đen rậm ở bên dưới cái quần lót đã che phủ kím mít chẳng thấy gì…

Khoác ở cánh tay của Trương Hiểu Yến, cơ hồ là xốc lấy cô đứng dậy, dọc theo thang lầu từng bước một thận trọng đi xuống, vừa nhìn thang lầu, vừa dùng khóe mắt quét nhìn bên trong cổ áo trắng nõn lộ ra một mảnh màu hồng viền tơ của cái áo ngực bọc vào đôi bầu vú, thèm thuồng hắn nuốt nước miếng một cái.

Đột nhiên hắn phát hiện trên áo sơ mi của Trương Hiểu Yến hai cái nút áo cài sai vị trí, hắn nhịn không được cười lên, làm cho Trương Hiểu Yến có chút không tập trung, nghi ngờ hỏi:

– Triệu Đức Tam, anh cười cái gì vậy?

Triệu Đức Tam âm thầm nghĩ, nhất định là vừa rồi sau khi Phó cục trưởng Vương ở trong phòng mây mưa với Trương Hiểu Yến, xong việc dưới tình thế cấp bách nên cô cài sai vị trí nút áo, lại không biết làm như thế nào để nhắc nhở cô, vì vậy liền cố gắng trấn định, nói:

– Áo sơ mi của cô bị… đứt nút rồi kìa.

Trương Hiểu Yến cúi đầu nhìn, khuôn mặt lại ửng đỏ đến bên tai, ánh mắt rất quẫn bách, lúc này đã đến lầu một, Trương Hiểu Yến nóng lòng phải sửa sang lại nút áo, nhưng không thể ở ngay trước mặt hắn và hành lang bên ngoài cài lại, vì vậy liền nói:

– Triệu Đức Tam, cám ơn anh đã giúp tôi, đến đây được rồi.

Triệu Đức Tam cười ha hả nói:

– Ủa… còn chưa tới văn phòng của cô mà?

Trương Hiểu Yến đáp:

– Ưm… tôi đi WC.

Đẩy tay Triệu Đức Tam ra, cô tập tễnh… tập tễnh từng bước một đi tới phòng vệ sinh nữ, bước vào bên trong, Trương Hiểu Yến ngồi xổm trên bồn cầu lại phát hiện ra bên dưới cái âm hộ của mình, quần lót thấm ướt dính đầy tinh dịch và nước nhờn của cuộc ái ân vừa rồi còn sót lại, cô móc ra một bao khăn ướt, mở ra, xoa xoa dọc theo cái khe thịt hở âm hộ, vừa rồi Vương An Quốc say chuếnh choáng, dùng dương vật đâm vào âm đạo của cô, khi ông ta xuất tinh vung vẫy mấy thứ bẩn thỉu dính khắp nơi trên cái âm hộ của mình.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212