Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 150
Phần 150

“Tiểu Triệu, dạo gần đây ngươi cũng đang thèm phải không?” Trương Ái Linh chậm rãi hỏi, tròng mắt quyến rũ, khóe môi nhếch lên mị hoặc cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay hắn, làm cho thân thể như muốn nổ tung của hắn càng cảm thấy ngứa ngáy, bảo bối dựng thẳng đứng, hướng thẳng phía mông của nàng mà đè lên, cảm giác như khẩu pháo chuẩn bị bắn đạn vậy.

Triệu Đức Tam trong lòng ngứa ngáy, hô hấp trở nên thô trọng, miệng hắn liếm nhẹ vành tai Trương cục, hai tay nâng bộ ngực lớn mà nắn bóp, dưới sự kích thích đó hai gò má của cô bây giờ đã hơi đỏ nhuận, mắt hạnh quyến rũ như tơ, thêm cặp kính càng tỏ ra phong tình vạn chủng, chọc giận liêu nhân. Trương cục thở gấp…

“Cởi áo ra, cởi hẳn ra mà bóp.” Trương cục thở gấp nhẹ giọng phân phó hắn, ngọc thủ của cô đã dần dần mò tới đũng quần Triệu Đức Tam, giờ đã là tháng tám nên mọi người đều mặc đồ mỏng, bao bọc lấy bảo bối kia chỉ là một chiếc quần lót mỏng và quần dài, tuy còn cách hai lớp vải nhưng sự cứng rắn và to lớn của cự vật là điều không cần bàn cãi, khóe miệng nặn ra một tia nụ cười quyến rũ, ôn nhu như tơ nói: “Tiểu Triệu, tại sao vật này của ngươi lại to lớn như vậy chứ?”

Triệu Đức Tam thuần thục cởi đồ ra, cười đểu hỏi: “Lãnh đạo, ngài thích không?”

“Ngươi đoán xem, tên bại hoại này!” Trương cục thẹn thùng giống như một tiểu cô nương vậy, tuy đã hơn bốn mươi rồi mà vẫn còn xinh đẹp như tiểu cô nương vậy mà lại còn tràn đầy nét thành thục phong tình, chút ý vị này hơn hẳn những tiểu cô nương mới lớn.

Triệu Đức Tam cởi ra vài nút áo chứ không cởi sạch, vạt áo rộng mở, lộ ra đôi thỏ ngọc trắng như tuyết đang lấp ló sau lớp áo sơ mi, nhìn như muốn xé áo mà ra vậy, mê người cực kỳ.

“Đem áo sơ mi cũng cởi ra.”

Tự nhiên không cần nàng phân phó, Triệu Đức Tam cảm thấy vừa hắc hưu vừa từ từ cởi từng món nó cũng là một cái cảm giác kích thích. Trải qua cùng nhiều kiểu đàn bà ở các độ tuổi khác nhau, hắn có cái cảm giác hưởng thụ riêng đối với từng loại đàn bà, cảm giác không hề giống nhau.

Trải qua nhiều năm hắn tự đúc kết lại, phàm là giống đàn bà đã từng kết hôn, nhất là giống như cục trưởng Trương Ái Linh cùng Tỉnh ủy Bộ trưởng tổ chức bộ Tô Tình, đàn bà lớn tuổi thì lại càng mãnh liệt, càng trực tiếp càng tốt, không cần phải dạo đầu lâu la, các nàng chỉ cần thỏa mãn cái thân thể tịch mịch trống rỗng kia, không giống như Lý San San hay những cô nương trẻ tuổi, cái cảm giác này không hẳn là mãnh liệt mà lại là cảm giác vui vẻ vì sự mập mờ của mối quan hệ.

Trương cục đem bảo bối của Triệu Đức Tam nắm rất chặt, bảo bối quả thực quá to lớn, căn bản bàn tay nàng nắm không hết, mắt hơi híp lại dần dần tiến vào cảm giác hưởng thụ, bỗng một bàn tay to mò vào giữa háng, len lỏi giữa cánh rừng rậm, dọc theo khe suốt trơn trượt mà cắm vào trong, cắm sâu vào tận bên trong âm đạo… Cho tới tận khi nàng có cảm giác chuẩn bị lên đỉnh… thân thể kịch liệt co rút… sâu bên trong âm đạo phun ra một chất dịch.

Triệu Đức Tam bị nàng siết chặt bảo bối, cảm giác tên kia càng bị trói buộc, liền muốn được giải thoát bèn hướng miệng tới cặp ngực bạo mãn mà cắn. Cảm giác mềm mềm nhũn nhũn truyền tới.

“Ách… Bảo bối… Dùng sức cắn… liếm **… Ách… Thật thoải mái… Cắn hắn…” Trương Ái Linh ôm chặt lấy đầu hắn ấn chặt lên ngực mình, thở gấp, hai gò má hồng, một loại cảm giác tê dại lan truyền dọc theo mạch máu.

Không khí tràn ngập tư vị nhục dục, Trương cục bị lưỡi hắn hành hạ cặp ngực không nhịn được rên rỉ nhẹ, Triệu Đức Tam cũng cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ, không biết là cảm giác chiếm hữu hay gì, tóm lại hắn đang tràn đầy cảm xúc tựa như mới ăn phải xuân dược vậy.

Đem cặp ngực hành hạ nhào nặn một trận, Triệu Đức Tam ngẩng đầu lên đem đầu Trương cục ấn xuống, trực tiếp cởi quần ra, cũng không quản đây là thượng cấp của hắn, tựa hồ như đã quên thân phận của mình nhằm thẳng miệng Trương cục mà đâm tới.

Trương cục cũng rất thuận theo, vô cùng phối hợp, tựa hồ đói khát, đem miệng anh đào há rộng ra nuốt trọn cây kem to lớn kia, dùng khoang miệng ướt át bao bọc nó, ôn nhu liếm mút, đầu lưỡi linh hoạt cực kỳ, khi thì liếm dọc, khi thì ngoáy ở đầu khấc, so với làm thượng đế chắc cũng chỉ như này mà thôi, từng trận cảm giác giống như điện giật lan truyền toàn thân hắn.

Triệu Đức Tam tận tình hưởng thụ, cảm giác công phu miệng lưỡi cùng đôi môi anh đào kia càng ngày càng có cảm giác giống như đút vào âm đạo vậy, nhất là đôi môi trơn trượt cùng đầu lưỡi linh hoạt kia giống như tìm được dây thần kinh nhạy cảm của hắn vậy, thân thể hắn không tự chủ được cứng ngắc, bất giác nắm lấy tóc Trương cục mạnh mẽ mà tống sâu cái của nợ kia vào tận cuống họng Trương cục…

Trương cục, nâng lên mí mắt, biểu tình kia mị hoặc cực kỳ, từ trên nhìn xuống, đôi môi hấp dẫn kia đang ngậm một vật to lớn, biểu tình quyến rũ, say mê hưởng thụ, cái lưỡi tham lam liếm dọc từ đầu tới cuối, cái miệng không ngừng mút vào nhả ra…

Triệu Đức Tam nắm lấy tóc Trương cục, đẩy nàng vào mép giường, nâng cái mông to lên, lột chiếc quần đen ra, đem quần lót tụt xuống dưới chân. Cũng không kịp hưởng thụ cái mông trắng nõn, banh hai bên mông ra, âm đạo ướt át đã hiện ra, đem đầu lưỡi nhằm thẳng cái lỗ nhỏ mà liếm.

“Ách… Bảo bối… Liếm… Liếm hột le của ta… Thật là thoải mái…” Trương cục giãy dụa cái mông ma sát với miệng hắn, đầu lưỡi của hắn ngoáy loạn xạ bên trong động, từng trận cảm giác ngứa ngáy cùng tê dại truyền từ trong âm đạo ra toàn thân, thật là càng lúc càng nghiện cái màn bú liếm này của Triệu Đức Tam.

Triệu Đức Tam ra sức liếm, sâu bên trong âm đạo chảy ra một chút ngọc dịch, bị đám lông kia ngăn lại. Viên hạt le màu hồng lấp lánh ẩn hiện sau lớp rừng sum suê đã trở nên sưng húp bóng nhẫy.

“Tiểu Triệu… Bảo bối… Chơi ta đi… Mau… chớ liếm… Mau chơi ta…”

Trương cục đã không chịu nổi, chỉ muốn Triệu Đức Tam mau đút cây gậy thịt kia vào mà hành hạ nàng, nàng rất thích bị cây dùi cui kia chọc ra chọc vào ở cái lỗ sâu tịch mịch của mình.

Trương cục đã phân phó Triệu Đức Tam chỉ có thể là nói gì nghe nấy, vui sướng đứng lên, giơ cây trường thương thẳng tắp, nhằm thẳng cái động sâu kia mà cắm vào…

“Ót” một cái, Triệu Đức Tam cảm giác cây gậy thịt của mình như bị một cỗ hấp lực hút vào, bao bọc lấy toàn thân bảo bối, cảm giác của hắn rất nhạy cảm, không tự chủ được tăng nhanh tốc độ làm cho Trương cục đang nằm ở mép giường không nhịn được mà rên rỉ thật to.

“Ách… Bảo bối… Dùng sức… Dùng sức đâm ta… Đâm chết ta đi… Thật là nhột… Bảo bối… Thật là nhột…”

Triệu Đức Tam ỷ vào mình còn trẻ tuổi khí thịnh, thân thể cường tráng, dùng chiêu thức chín cạn một sâu mà đâm, từng thớ thịt co rút…

“Trương cục, thoải mái không?” Triệu Đức Tam thở hổn hển vừa hỏi vừa nắn bóp cái mông trắng của cô, thỉnh thoảng lại vỗ mạnh Ba ba” vang dội, bờ mông trắng nõn sau mỗi lần va chạm với bụng dưới thì nhảy tưng tưng.

“Bảo bối… Thoải mái… Thật là nhột… Mau… Dùng sức… Ách…”

Trương Ái Linh đem người ở trên giường hai chân liều mạng mà giang rộng ra để cho cự vật kia cắm sâu vào, mỗi lần cự vật đâm tận vào nơi sâu nhất lại mang tới cảm giác như điện giật, làm cho Trương cục cảm giác thật sự thống khoái, khoái cảm lan truyền ra toàn thân.

“Trương cục, ta… Ta không nhịn nổi… Ta muốn bắn!” Triệu Đức Tam cảm giác được cảm giác càng lúc càng mãnh liệt.

“Bảo bối… Bắn đi… bắn sâu vào trong ta… mau…” Trương Ái Linh sắc mặt hồng, vẻ mặt phỉ trắc chìm đắm, cũng phối hợp dùng mông nghênh đón hắn, Triệu Đức Tam thở gấp, đem toàn bộ tinh hoa của mình bắn tới nơi sâu nhất, cùng với tên thuộc hạ vụng trộm đã được một năm, cô cảm giác được một năm qua khí sắc của mình tốt hơn rất nhiều, cô đọc sách có nói chỉ cần được hấp thu tinh dịch của nam nhân thì thân sắc vô cùng tốt, da dẻ sẽ căng bóng, làm chậm quá trình lão hóa, cho nên mỗi lần cùng Triệu Đức Tam hắc hưu, nàng cũng sẽ hết sức đem tinh hoa của hắn lưu giữ lại sâu trong cơ thể mình, không phải là giữ trong âm đạo thì cũng là dùng miệng uống sạch vào sâu trong dạ dày.

Đi đôi với một trận kịch liệt run rẩy, Triệu Đức Tam rùng mình “A” một tiếng, một chất lỏng nóng hổi từ bảo bối của hắn phun ra, bắn thẳng sâu vào bên trong âm đạo Trương Ái Linh đích.

Một lúc sau khi đón nhận một cỗ nóng bỏng bắn sâu vào trong thân thể, cảm giác của nàng thật sự chỉ có thể miêu tả bằng hai từ “tê dại”, từ sâu bên trong khe thịt chảy ra một cỗ ngọc dịch, hai chất lỏng hòa vào với nhau, cả hai người như bay lên chín tầng mây, sung sướng.

“Trương cục, ta… bắn…” Triệu Đức Tam nằm ở trên lưng trắng nõn mà kêu gào, cũng không quên đem hai tay cảm nhận cái bầu vú trắng nõn của nàng.

“Bảo bối… Ta cảm thấy… Ngươi bắn sâu tận cùng vào bên trong… Thật là thoải mái… Bảo bối… Ngươi thật là lợi hại…” Trương Ái Linh thở gấp khen ngợi hắn, biểu tình thỏa mãn cực kỳ.

“Trương cục… Ngươi… Ngươi sướng không?”

“Nói nhảm… Ngươi không cảm giác được sao? Ta co bóp cái của nợ của ngươi như vậy… Ngươi cảm giác được không?”

“Ừ, sướng chứ?”

“Đúng vậy, ngươi có thể xuống không? Thân thể ngươi to lớn như vậy… đè chết ta a”.

“Lãnh đạo… Ta cũng không dám đem ngươi đè chết nha, ngươi chết thì ai cất nhắc ta… Ngươi chết ta phải làm gì đây.” Triệu Đức Tam thở hổn hển, nhẹ nhàng đùa giỡn.

“Ngươi người này… Mỗi lần hoan lạc với ngươi đều như hớp lấy hồn vía ta vậy… Sướng chết đi được… Đứng lên… Ta nhìn một chút.”

Triệu Đức Tam từ trên người nàng bò dậy, lăn qua một bên giường, ngồi xuống thở hổn hển, Trương Ái Linh trở mình, khắp người mồ hôi rịn ra lấm tấm, hạ cặp mắt kính xuống lộ ra con ngươi đen mê ly quyến rũ, đôi môi khẽ cong lên, nháy mắt một cái, hai chân khẽ di dời, cúi đầu xuống, lấy ngón tay tách ra khe thịt hồng, một chất lỏng sền sệt chảy ra chậm rãi.

“Cảm giác thế nào, có rộng quá không?” Trương Ái Linh hỏi hắn.

Triệu Đức Tam lắc đầu một cái: “Không hề, chặt như xử nữ vậy.”

“Ngươi cỏ thử qua xử nữ?” Trương Ái Linh hỏi.

“Không… Không có.” Triệu Đức Tam chối vội, thật ra Mã Đình chính là xử nữ, đêm đó ở quán nhật nàng đã thành thật nói.

“Vậy ngươi còn nói ta giống như xử nữ, ta cũng hơn bốn mươi tuổi làm sao mà có thể so sánh được với tiểu cô nương mười tám, nhất định là có chút rộng, thế nên đàn ông các ngươi mới thích cái cảm giác chật chội của các tiểu cô nương.” Trương Ái Linh sắc mặt đỏ thắm, khóe miệng mang theo vài tia thỏa mãn cười, sau đó thò tay sang thân thể hắn khẽ vuốt ve, cảm giác vẫn còn rất thèm thuồng.

Triệu Đức Tam lau mồ hôi trên mặt, cúi đầu nhìn lãnh đạo từ đầu tới chân, quỷ tiếu hỏi: “Trương cục, ngài đây là?”

“Ta còn muốn nữa… Ngươi không muốn sao?” Trương Ái Linh đùa giỡn hỏi, khí sắc đỏ thắm, ánh mắt quyến rũ mê ly, khóe miệng nặn ra một tia tiếu dung, thật là phong tình vạn chủng, mê người cực kỳ.

Triệu Đức Tam cười ha hả nói: “Nguyện ý, tại sao lại từ chối, chỉ cần Trương cục ngài tùy thời cần, ta tùy thời phụng bồi mà.”

Trương Ái Linh quyến rũ cười cười, đưa ra đầu lưỡi khẽ liếm nhẹ đầu môi, biểu cảm như hồ ly tinh, vạn phần hấp dẫn đàn ông, làm cho xuân tâm của hắn bắt đầu động, hắn đưa tay ra nắn bóp cái mu cao đầy đặn mà trắng nõn, vạch qua chùm lông đen bóng, tới chỗ hạt đậu mà kích thích, Trương Ái Linh ngay sau đó “Ách” thoải mái kêu một tiếng, ánh mắt nóng hừng hực mà nhìn hắn, như đang mong đợi hắn một lần nữa mạnh mẽ mà chà đạp cái thân thể trống rỗng này.

Triệu Đức Tam dùng ngón giữa nhẹ nhàng xoa xoa hạt đầu nhỏ hồng, Trương cục sung sướng không kìm chế nổi, tự dùng tay mình mà xoa nắn lấy hai bầu ngực của mình thần thái phỉ trắc, chìm đắm mê ly.

Triệu Đức Tam dùng ngón giữa chậm rãi từ tiểu Hồng đậu hướng xuống dưới, men theo khe thịt ướt át, khẽ dùng lực đi sâu vào bên trong, Trương cục không chịu nổi sự kích thích kêu lên: “Bảo bối… Nhẹ một chút… Thật là nhột… Nhột chết… Ngươi thật là xấu…”

Triệu Đức Tam cười đểu giả nói: “Thoải mái không?”

“Thoải mái… Nhột chết ta… Ngươi mau đút vào đi… Không chịu nổi”

“Nằm xuống!” Triệu Đức Tam phân phó nàng, đồng thời ưỡn ngực ra, bảo bối nổi gân xanh chĩa thẳng lên trời, dáng vẻ cực cao ngạo hùng tráng.

Trương cục mặc dù đã nằm xuống, nhưng mà cũng không có nghe lời hắn, cúi người đưa sát mặt tới háng hắn, nhẹ nhàng dùng đôi môi anh đào mà ngậm cái bảo bối to đùng kia vào sâu trong khoang miệng, một dòng điện chạy dọc toàn thân làm cho hắn cảm giác tê dại, “Oh ” thở hổn hển nói: “Không được… Ta muốn chơi ngươi”

Trương cục ngẩng đầu lên, biểu tình quyến rũ lẳng lơ, từ trên giường ngồi dậy, dùng tư thế cưỡi ngựa mà ngồi xuống, cả cây gậy thép cứng rắn bị một cái động không đáy nuốt trọn, cảm giác ẩm ẩm mà nóng nóng bao trùm cây gậy thép, để cho Triệu Đức Tam cảm giác vô cùng sung sướng…

“Thoải mái chết được… Bại hoại… Ngươi đâm tới tận cùng của ta… Ách…”

Trương Ái Linh ôm chặt lấy cổ hắn, đem đầu hắn ấn vào bầu ngực của mình, tốc độ lắc hông càng lúc càng nhanh, cảm giác tê dại cùng với khoái cảm truyền tới càng lúc càng nhanh từ bảo bối truyền tới, mỗi cú lắc giống như là dục tiên dục tử vậy. Thật giống như bay đến trên trời… Nhẹ bỗng.

“Bảo bối… Chơi ta đi… mạnh lên… tới tử cung ta rồi… thoải mái chết ta… Chơi chết ta đi…”

Trương cục cưỡi ở trên người Triệu Đức Tam, mông của cô và bụng dưới của hắn va vào nhau truyền tới thanh âm “Ba ba ba”, không khí càng lúc càng trở nên nóng bỏng, từng đợt khoái cảm không ngừng truyền tới, dâng trào mãnh liệt, Trương cục đỏ cả mặt, giống như là có động lực vậy, không ngừng nhấp nhô điên loan không dứt.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212