Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 211
Phần 211

Thời gian dần trôi qua ba người chồng chung vào một chỗ, hai người đàn bà ngồi tại hắn trên thân điên cuồng, hắn thật sự khống chế không nổi cái cảm giác mãnh liết này, dương vật ở bên trong âm đạo không tự chủ được run rẩy, thời gian giằng co gần một giờ, hai cái âm đạo bị dương vật hắn thay nhau đút vào, thẳng đến cuối cùng dương vật nở ra, tinh dương sắp đột kích, hắn nhanh hơn co rúm tốc độ, cắn chặt răng, da đầu run lên, khi Trương Lỵ cảm giác được tinh dịch của hắn hắn bắn sâu trong tử cung của mình, nàng tại trên thân hắn run rẩy một hồi, rồi kéo lấy thân thể mềm mại dịch chuyển khỏi, cửa miệng âm đạo hoàn toàn mở ra, sâu trong hang động một cỗ đậm đặc chất lỏng trắng nóng từ nàng trong trào ra, trên thân cây dương vật dính đầy chất lỏng màu trắng, Lâm phu nhân không liền dùng cái lưỡi tại chung quanh dương vật liếm lấy, nhìn thấy Lâm phu nhân đang thè lưỡi ra liếm, Trương Lỵ cũng không cam chịu yếu thế, gục đầu xuống tại gốc dương vật liếm lấy một giọt cũng không sót, cây dương vật vẫn còn nhảy dựng động lên, bên trong mã nhãn còn lưu lại lấy một ít tinh dịch, Lâm phu liền ngâm vào dùng đầu lưỡi mút lấy chất lỏng lưu lại cái sạch sẽ…

Triệu Đức Tam cho dù toàn thân mệt mỏi, nằm ở trên giường thở hổn hển, nhưng chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, cái loại cảm giác này chỉ sợ có ít người so được với hắn, hắn từ từ nhắm hai mắt, cảm thụ được hai cái đầu lưỡi đang liếm chạy trên cây dương vật dưới háng mình, mỗi một tay nắm ở một cái đầu của một nàng vuốt ve, mãi cho đến ngủ thiếp đi…

Sáng sớm khi giật mình tỉnh lại, thấy mình trái cầm phải giữ nắm cả hai người đàn bà không mảnh vải che thân, hắn nhất thời cảm thấy mình giống như là đang đang nằm mơ, thò tay tại trên bầu vú Lâm phu nhân bóp lấy vài cái, mới phát hiện đây hết thảy là chân thật đấy, nghỉ ngơi dưỡng sức một buổi tối, chứng kiến bên người người đàn bà quang lưu, lại hào hứng muốn cùng các nàng tái diễn một lần sự tình như tối hôm qua, nhưng hắn trông thấy đồng hồ trên bàn đã bảy giờ năm mươi, tám giờ rưỡi thì đã làm việc rồi, nhìn qua không còn kịp nữa, hắn không có cam lòng mặc quần áo vào, tràn ngập tiếc nuối một mình đi làm, để cho hai nàng ngủ say tại trong nhà mình.

Vừa đến văn phòng, Tô Tĩnh đột nhiên dùng rất ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn hắn, hắn còn cho là mình trên người có còn dính cái gì không đúng, cúi đầu quan sát một phen, thấy không có cái gì không đúng, vì vậy ngẩng đầu cười hỏi:

– Tô Tình, làm sao vậy? Làm gì mà dùng loại này ánh mắt nhìn chằm chằm tôi như vậy?
– Triệu khoa trưởng, có phải tối hôm qua đi ăn trộm phải không?

Tô Tĩnh hỏi, làm cho hắn cảm thấy không hiểu gì cả, nhíu lông mày nói:

– Ý là sao?
– Xem anh như là chưa tỉnh ngủ, có phải cả đêm không có nghỉ ngơi à? Khí sắc kém như vậy.

Tô Tĩnh nói.

Triệu Đức Tam sững sờ, nghĩ thầm lão tử tối hôm qua tiêu dao khoái hoạt cả đêm, làm gì mà có thời gian để ngủ đâu rồi, liền vuốt vuốt đôi mắt đau buốt cười nói:

– Tối hôm qua gặp ác mộng, ngủ không ngon.

Tô Tĩnh ồ một tiếng không nói cái gì nữa…

Hắn đi vào trên ghế ngồi ngồi xuống, mở ra máy tính, còn chưa có xem gì, thì Trương Ái Linh đã bảo Lý San San xuống gọi hắn rồi.

Đẩy cửa ra, Lý San San cũng không thèm nhìn hắn, lạnh lùng nói:

– Trương cục trưởng muốn gặp anh.

Nói xong xoay bờ mông liền rời đi, một bộ cùng hắn không đội trời chung, từ khi Lý San San hướng đến Trương Ái Linh tố giác tất cả hành động của Triệu Đức Tam về sau, hắn đối với nàng đã từng tràn ngập hảo cảm lập tức cũng vô cùng chán ghét…

Đợi nàng rời đi, Triệu Đức Tam không vội, chậm rãi đi đến trong văn phòng Trương Ái Linh, đến trước sô pha ngồi xuống hỏi:

– Trương cục trưởng, chị có gì muốn gặp em a?
– Tiểu Triệu, đã thực hiện được rồi!

Trương cục trưởng mặt không thay đổi nói.

Triệu Đức Tam sững sờ nhìn nàng, lập tức hiểu ra, mừng rỡ nhìn nàng:

– Trương cục trưởng, chị nói cái dự án kia đã thành rồi sao?
– Đúng, tỉnh ủy có ý kiến phúc đáp đồng ý rồi, vừa rồi bên thành ủy truyền tin cho tôi đấy.

Trương Ái Linh nói.

Hắn cao hứng hưng phấn, tiếp tục hỏi:

– Trương cục trưởng, trên tỉnh có nói chừng nào thì bắt đầu áp dụng không vậy?
– Ý kiến phúc đáp vừa đưa ra, áp dụng cụ thể chắc là sẽ nhanh thôi, chuyện này thì phải xem bên thành ủy an bài như thế nào.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212