Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 110
Phần 110

“Ngươi thật buồn nôn!”

“Buồn nôn ngươi còn thích a?”

“Ai thích! Quá tự phụ đi.”

Triệu Đức Tam trong lúc lơ đãng trông thấy một cỗ xe biển b888 lao vụt qua, hỏi: “Kia là xe Lâm Đại Phát a?”

“Đúng vậy a, trông xe liền biết là hắn.” Lý San San liếc nhìn nói.

“Mỏ than Hắc Hà hậu thiên giống như muốn khởi công điện cơ.”

“Đúng vậy a, đến lúc đó ta phải theo Trương cục đi một chuyến thật xa, phiền chết đi được!”.

“Coi như là ra ngoài giải sầu một chút, được ngắm nhìn một cảnh tượng hoành tráng, được tiện nghi còn khoe mẽ!”

“Có cái gì tốt a, hàng năm từ đầu năm đến cuối năm, cơ hồ đều là đi cùng Trương cục xuống nông thôn đi kiểm tra, còn có cái gì thật tươi mới, chỉ là xuống nông thôn đi vui chơi giải trí.”

Lý San San nghĩ đến việc phải đi theo Trương cục xuống nông thôn liền đau đầu. Vì là cuối năm, vừa phải làm báo cáo cho lãnh đạo bên trên, nói rõ từng nội dung công việc làm được trong năm, rồi thì là kiểm tra chỉ đạo công việc, rồi lại là đại hội tổng kết, hội nghị…

Đến nhà Triệu Đức Tam, bên trong cư xá hơi ấm phả ra, trong phòng ấm áp dễ chịu.

Lý San San nói: “Triệu Đức Tam, cư xá của ngươi thật tốt nha, có hẳn lò sưởi cho cả cư xá, ngươi nhìn nhà bọn ta xem, lạnh muốn chết.”

Triệu Đức Tam thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ rực, hỏi: “Nóng không?”

“Có chút, nóng hừng hực.” Lý San San thuận thế ngồi ở trên ghế sa lon, cầm lấy điều khiển từ xa mở lên TV.

Triệu Đức Tam thấy nàng có vẻ hơi nóng, “Áo khoác nỉ kia có phải rất nóng không? Khóe miệng của hắn gạt ra nụ cười quái dị, đi tới ngồi tại bên cạnh nàng, một tay khoác lên bả vai nàng, nói: “Nóng thì cởi bớt áo khóa ra.”

“Bỏ tay ra!!! Để ta cởi áo!”

Lý San San liếc mắt một cái, đem tay của hắn đẩy ra, đứng dậy cởi áo khoác, khoác lên ghế sa lon. Bên trong cô mặc áo len bó sát người, dáng người linh lung đẫy đà, uyển chuyển yêu kiều. Đặc biệt là quần jean bọc lấy bờ mông, vểnh lên, một đôi chân đẹp thon dài thẳng tắp, giày ống cao, dáng người nóng bỏng bá đạo tuyệt mỹ, gợi cảm chọc người.

Lý San San lần nữa ngồi xuống, tùy ý vẩy lọn tóc dài xõa vai, đen bóng, dáng vẻ phong tình yểu điệu yêu kiều, quyến rũ động lòng người.

Triệu Đức Tam đem ánh mắt nhìn vào bờ môi gợi cảm của cô một hồi lâu, mới không có hảo ý nói: “Còn nóng sao? Nóng thì cởi thêm ra đi.”

“Ngươi là muốn cho ta cởi sạch a?”

“Làm sao ngươi biết?” Triệu Đức Tam quỷ tiếu lấy nhìn cô.

“Ngươi là con người như nào a, ta còn không biết!” Lý San San khinh miệt bĩu môi, dựa vào ở trên ghế sa lon thần sắc trở nên có chút vũ mị.

“Áo len cũng cởi ra đi.”

“Ở cùng với ta cũng chỉ muốn làm cái kia sao?”

“Ai bảo ngươi dáng người bá đạo như vậy đâu.”

“Miệng lưỡi trơn tru kiêm hèn hạ hạ lưu!”

“Vậy ta liền hèn hạ hạ lưu cho ngươi xem.” Triệu Đức Tam cười xấu xa lấy một tay nắm ở vai thơm của nàng, một cái tay khác không an phận trượt đến áo len màu xám bao bọc lấy bộ ngực.

Lý San San không có một tia phản đối, mà là liếc xéo lấy hắn, tim đập như hươu chạy, có chút thở khẽ, hai gò má hồng nhuận, “Như này mà sờ có cảm giác gì?”

Triệu Đức Tam “Hắc hắc” mà cười cười, dùng sức bóp một cái bên trên bộ ngực đầy đặn, Lý San San “A” kêu một tiếng, quyệt miệng trách mắng: ” Nhẹ thôi! Đau ta! Tuyệt không biết thương hương tiếc ngọc!”

Triệu Đức Tam nghĩ nàng như mấy thành thục thiếu phụ khác, các nàng thích hắn dùng sức bóp ngực, như thế phản ứng mới mãnh liệt, xem ra cô gái trẻ tuổi cùng thành thục thiếu phụ vẫn là có khác biệt rất lớn. Thành thục nữ nhân ở trên giường thích điên cuồng, thô bạo, cô nương trẻ tuổi thích ôn nhu lãng mạn.

Thế là, Triệu Đức Tam ôn nhu ve vuốt cô, thẳng đến… Lý San San tựa ở trên lồng ngực hắn thở hổn hển, bộ ngực hạ chập trùng, bàn tay hắn từ dưới áo mò tới, nhét vào bên trong hướng thẳng tới cặp tuyết lê đầy đặn.

Lý San San thân thể kìm lòng không được bắt đầu nhúc nhích, chập trùng, cảm giác như có vô số con kiến bò trên da, mỗi một cái lỗ chân lông, mỗi một tấc da thịt đều ngứa. Cánh tay cô không tự chủ được bắt đầu sờ tới bẹn hắn, vuốt ve từ phía bên ngoài…

Tết nguyên đán qua đi, cuộc sống lại tiếp diễn, sáng sớm đến trong văn phòng, Triệu Đức Tam mở ra lò sưởi điện cho ấm, thân thể có chút run rẩy, dậm chân châm điếu thuốc hút.

“Đông đông đông” có người gõ cửa phòng làm việc.

Sáng sớm ai tìm nha? Hắn liếc nhìn cửa phòng làm việc, không kiên nhẫn nói: “Vào đi!”

Cửa vặn ra, Trương Hiểu Yến xuất hiện tại cửa ra vào.

Triệu Đức Tam hiếu kỳ làm sao sáng sớm cô tới phòng hậu cần tìm hắn, “đồng chí Hiểu Yến, đi làm liền đến phòng hậu cần, có cái gì sai sử nha?” Triệu Đức Tam cố ý nghiêm trang hỏi nàng.

Trương Hiểu Yến mỗi lần nhìn thấy hắn đều là biểu lộ không có gì lạ, không mặn không nhạt nói: “Trương cục kêu ngươi đi tới văn phòng, có chuyện tìm ngươi?”

“Trương cục gọi ta tới văn phòng?” Triệu Đức Tam có chút hiếu kì.

“Ừm, ngươi nhanh lên, ta còn có việc, ta đi trước.” Trương Hiểu Yến kéo cửa lên lại đi.

Ba ngày nghỉ Tết nguyên đán, Trương cục ở nhà chăm sóc lão công, chẳng lẽ năng lực nam nhân của lão công đã tệ tới mức đó, không thỏa mãn được cô, nếu không làm sao ngày đầu tiên đi làm đã tìm hắn?

Triệu Đức Tam vừa nghĩ tới phàm nữ nhân qua tay hắn, không khỏi bị thân thể uy mãnh của hắn chinh phục, trên mặt dương dương đắc ý chép miệng diệt tàn thuốc, đứng dậy mở ra cửa phòng làm việc hướng văn phòng đi.

Triệu Đức Tam lên lầu lúc đụng phải Vương Quốc An xuống lầu, hai người mặt đối mặt, hắn vội cung kính cười chào hỏi: “Lãnh đạo, chào buổi sáng nè, tết nguyên đán khoái hoạt a.”

“Tiểu Triệu, làm sao không ở phòng làm việc, chạy tới văn phòng làm gì?”

Vương Quốc An theo thói quen cười dâm, hỏi hắn, trong tay ôm lấy cặp công văn, sáng sớm tựa hồ liền muốn đi đâu đó.

“Trương cục tìm ta, kêu ta tới văn phòng, lãnh đạo ngài sáng sớm vừa muốn đi ra ngoài a?”

“Ừm, xuống nông thôn đi một chuyến, tham gia hoạt động, ngươi đi lên thuận tiện cũng gọi Trương cục, cô cũng phải đi một chuyến.” Vương Quốc An phân phó nói.

“Ta nhớ rồi.” Triệu Đức Tam đại ngộ bừng tỉnh, hôm nay là Lâm Đại Phát khởi công mỏ than Hắc Hà, mời Trương cục, vương phó cục cùng tương quan lãnh đạo đi tham gia.

Lên tới lầu ba, đi vào cửa phòng làm việc Trương Ái Linh cục trưởng, Triệu Đức Tam nhẹ nhàng gõ ba lần cửa, Trương Ái Linh ở bên trong hỏi: “Ai?”

“Trương cục, ta, Triệu Đức Tam.”

“Vào đi.” Trương Ái Linh trên mặt hiện lên vẻ tươi cười, buông xuống laptop vỏ đen, nâng cao lưng ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, chờ hắn tiến đến.

Triệu Đức Tam đẩy cửa ra đi vào, cung kính hỏi: “Trương cục, ngài tìm ta a?”

“Đúng.” Trương Ái Linh gật gật đầu, mười ngón tay đan trước ngực, tựa ở trên ghế, hỏi: “Tiểu Triệu, mấy ngày tới có bận gì không?”

“Không có gì bận a.” Triệu Đức Tam đáp, đầy bụng nghi hoặc cô lại muốn làm gì, “Lý thư kí đi đâu rồi nha?”

“Tiểu Lý có chút không thoải mái, xin nghỉ một ngày.”

“Không phải hôm nay cô nói cùng ngài xuống nông thôn đi sao?” Triệu Đức Tam nghĩ thầm Lý San San là không muốn xuống nông thôn, cố ý giả bệnh xin phép nghỉ.

“Đúng vậy a, nhưng nàng không thoải mái xin nghỉ, hậu cần không có chuyện gì vậy ngươi liền đi với ta một chút tới Thần Phủ huyện đi, thế nào?” Trương Ái Linh trưng cầu ý kiến của hắn.

“Có thể… Có thể a.” Triệu Đức Tam có chút mừng rỡ, hắn cũng không thích ở trong phòng hậu cần, ngược lại muốn đi ra ngoài giải sầu một chút đi bộ một chút.

“Vậy ngươi đi chuẩn bị một chút, xuống dưới lầu chờ ta, ta lập tức đến ngay.” Trương Ái Linh phân phó nói.

“Được rồi.” Triệu Đức Tam lui ra ngoài, trở lại văn phòng thu thập bao da, lắp đặt vỏ đen laptop cùng bút, khóa lại cửa, đi gõ cửa phòng làm việc của Trương Đạt nói với hắn một tiếng, bởi vì là Trương cục gọi hắn, Trương Đạt cái rắm cũng không có thả một cái, cười tủm tỉm nói: “Đã là Trương cục gọi ngươi đi, vậy ngươi liền đi đi.”

Triệu Đức Tam đeo túi xách từ phòng hậu cần đi ra đại viện, lái xe đã chuẩn bị xe chờ, hắn liền đứng ở bên cạnh xe chờ Trương cục.

“Tiểu Triệu, đứng ở đây làm gì chứ? Trương cục còn không có xuống sao?” Vương Quốc An từ một chiếc Audi bên trong nhô đầu ra hỏi hắn.

Triệu Đức Tam gặp lại Vương Quốc An, đối với hắn chẳng thèm ngó tới quét mắt, hắn liền cười ha hả đáp lại: “Trương cục lập tức đến ngay.”

“Ngươi cũng muốn đi ra ngoài?” Vương Quốc An híp mắt hỏi.

“Đúng, Lý thư ký hôm nay sinh bệnh xin nghỉ, Trương cục để cho ta thay cô làm thư ký.”

Vương Quốc An lãnh đạm “a” một tiếng, tai to mặt lớn lùi về trong xe, quay lên cửa sổ.

Trương cục còn không có xuống tới, Triệu Đức Tam tựa ở bên cạnh xe sờ soạng điếu thuốc đưa lên miệng châm lên hít một hơi, nhất thời nhìn thấy Trương Hiểu Yến cũng đeo cặp đi ra, hai người ánh mắt trong chốc lát giằng co. Trương Hiểu Yến chẳng biết tại sao đỏ mặt, cúi đầu, bước chân vội vàng đi tới xe của Vương Quốc An mở cửa ra chui vào.

Úc… Triệu Đức Tam khóe miệng gạt ra một tia cười quỷ quyệt, Vương Quốc An lão gia hỏa này, xuống nông thôn tham gia khởi công mỏ than mà cũng mang gái theo… Xem ra có chút ý tứ a, hừ hừ…

“Tiểu Triệu, ngươi ngược lại rất nhàn nhã a, cười việc gì thế?”

Triệu Đức Tam quay đầu nhìn lại, Trương Ái Linh hướng hắn đi tới, mặt mỉm cười, một thân thon dài màu xám đậm lộ ra dáng người phá lệ yểu điệu yêu kiều, tóc ngắn ngang tai chải chỉnh tề, cả người nhìn qua tài trí đoan trang, cơ trí bên trong toát ra từng tia cao quý phong tình.

“Không, không có cười cái gì, đang chờ Trương cục ngài, vương phó cục trong xe đều có chút đã đợi không kịp.” Hắn liên quan chọc lộng một chút Vương Quốc An, trong lòng khoái cảm mười phần.

“Thật sao? Lão Vương vốn lề mà lề mề, hôm nay còn nóng lòng?” Trương Ái Linh liếc một chút qua xe Vương Quốc An, nụ cười trên mặt có chút lạnh.

Trương Ái Linh vừa đi đến trước xe, Triệu Đức Tam liên mở ra xe, dùng tay vịn bên trên xuôi theo, thận trọng đưa cô sau khi lên xe, chính mình mới kéo ra cửa sau ngồi lên.

“Lái xe đi.” Trương Ái Linh phân phó nói, từ trong bóp da xuất vang lên điện thoại, lập tức cười ha hả nói: “Dư phó thị trưởng a, đúng… Ta cùng lão Vương đã từ trong cục ra… Đang muốn đi Thần Phủ huyện đây… Ngài cũng đi dự sao… Kia tốt… Vậy liền gặp ở Thần Phủ huyện đi, tạm biệt… tốt…”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212