Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 160
Phần 160

Những lời kích thích này vừa nói ra, Triệu Đức Tam cũng cảm giác được một cảm giác tê dại ở nơi đầu lỗ tiểu, từ sâu bên trong âm đạo Mã Lan cảm nhận một chất dịch nóng đậm đặc đang bắn sâu vào.

Lúc này, hắn cũng cảm nhận được từng thớ thịt bên trong thành vách âm đạo Mã Lan đang co rút lại, kẹp chặt tiểu đệ đệ của hắn, không cho rút ra. Đồng thời, Mã Lan hạ mông xuống, dung sức ôm đầu hắn, sảng khoái mà rên rỉ một tiếng, sau đó đột nhiên giống như không còn chút sức lực nào vậy, cả người mềm nhũn, nằm ở trên bả vai Triệu Đức Tam, đè hắn ở trên ghế dựa, ngọc thể trên dưới phập phồng, khẽ run, thở gấp phì phò bên lỗ tai hắn, vừa nhột lại thoải mái.

Triệu Đức Tam chơi qua nhiều đàn bà như vậy, nhưng chỉ có Mã Lan đem lại cái cảm giác không lần nào giống lần nào, mỗi lần đều là cảm giác mới lạ mà kích thích.

Triệu Đức Tam đưa tay từ cái mông đầy đặn của Mã Lan dời đến trên lưng, ôm chặt lấy nàng, chỉ có đem nàng ôm vào trong ngực như vậy, mới cảm thấy hết thảy các thứ này đều là thật.

“Lan tỷ, ta thật là nhớ ngươi.”

“Cục cưng, tả cũng nhớ ngươi.” Mã Lan thở hồng hộc nói, mới vừa rồi vận động quá mức kịch liệt, hai bên ngực cao ngất cũng rịn ra tầng tầng mồ hôi mịn, ép chặt ở trên mặt Triệu Đức Tam.

Ôm nhau một hồi lâu như vậy, Triệu Đức Tam cảm giác có dòng nước từ bên dưới hạ thân Mã Lan trào ra, vì vậy buông nàng ra nói: “Lan tỷ, dọn dẹp một chút đi.”

“Chớ buông ta, ôm ta thêm lúc nữa đi.” Mã Lan hơi thở mong manh nói, ôm thật chặt hắn không chịu buông.

Vì vậy lại ôm nhau một hồi, Mã Lan mới buông hắn, sắc mặt phấn nhuận, giống như hoa đào tháng tư vậy, tròng mắt toát ra vẻ mê ly mặn mà, hơi rung đôi môi đỏ thắm mấy cái, thận trọng từ trên ghế trèo xuống, phía dưới từ từ phun ra tất cả tinh hoa của Triệu Đức Tam, một cỗ chất nhờn màu trắng từ trong âm đạo tràn ra. Mã Lan có chút ngượng ngùng đứng lên, mắc cở cười cúi đầu xuống, lấy tay bưng bít ở âm đạo, chạy vào bên trong nhà vệ sinh trong phòng làm việc, dung nước rửa sạch rồi mới đi ra, lúc sau đã khôi phục lại thần sắc bình thường, nhưng sắc mặt hơi đỏ nhuận, khí sắc thật tốt, hơi có chút thẹn thùng nói: “Đức Tam, đi rửa qua đi.”

“Ừ.” Triệu Đức Tam cười gật đầu một cái, nhìn thấy Lan tỷ lúc này đã đối xử với hắn giống như trước vậy, trong lòng có một dòng nước ấm.

Triệu Đức Tam đi vào phòng vệ sinh đem tiểu đệ đệ rửa qua, mặc xong quần đi ra, Mã Lan rót cho hắn một ly trà đặt ở trên bàn uống trà nhỏ, kéo hắn ngồi xuống trên ghế sa lon nói: “Tiểu nam nhân, ta thật nhớ ngươi, bởi vì ngươi và Đình Đình xảy ra chuyện, lại chặn ngươi liên lạc, mà ngươi cũng không biết chủ động một chút, thiệt là, để cho ta đợi thời gian lâu như vậy.”

Nghĩ tới đình đình là nữ nhi của Lan tỷ, hắn lại cùng đình đình phát sinh chuyện hoang đường như vậy, vậy hắn cảm giác được tự trách, cúi đầu nói: “Lan tỷ, ta thật xin lỗi.”

“Tốt lắm, không nên nói cái này nữa, quên đi, từ nay về sau, không nên rời xa khỏi ta, được chứ?”

“Lan tỷ, ta từ đầu đến cuối đều không rời ngươi, ngươi vẫn luôn ở trong long ta, ngươi biết vì sao ta lên chức không? Là bởi vì sau khi mỏ than của Cao Hổ Sinh xảy ra chuyện, ta và Trương cục cùng với Vương bát đản chạy tới hiện trường, ta bén lén ghi lại video và ảnh chụp, ta làm việc đó chỉ với mục đích giúp ngươi chuyện này trả thù hắn.”

Nghe hắn nói như vậy, Mã Lan trong lòng cảm giác thật ấm áp, đồng thời lại cảm thấy rất cảm động, kéo tay hắn ấm áp cười nói: “Ngốc, ngươi không sợ làm như vậy bị lãnh đạo các ngươi phát hiện sao?”

“Phát hiện làm sao được, ta còn đem chuyện này tố cáo cho Dư Phó thị trưởng, Dư Phó thị trưởng còn nổi giận, cắt chức Phó thư ký đảng ủy của Vương bát đản, Tống trưởng phòng cũng bị đuổi việc cho nên ta mới có cơ hội lên chức.”

“Tả biết ngươi có bản lĩnh, khẳng định tiền đồ vô lượng.”

“Lan tỷ, ta tới đây hôm nay chủ yếu là muốn cùng ngươi thương lượng một chút, ta muốn mượn cơ hội này, cho Dư Phó thị trưởng cái đề nghị, để cho mỏ than của Cao Hổ Sinh bị thu hồi còn ngươi sẽ mua lại.”

“Chỉ cần có thể để cho cẩu tạp chủng kia sống không bằng chết, ta nguyện ý.” Mã Lan cắn răng nghiến lợi nói, vừa nghĩ tới Cao Hổ Sinh cưỡng gian con gái đình đình, không rửa được nỗi oan đó, nàng trong lòng liền tràn đầy cừu hận.

“Tốt lắm, Lan tỷ, ta trở về thì thảo ra một bức thư, gửi cho Dư Phó thị trưởng.”

“Ai! Nhưng là việc này cũng không có dễ dàng nha.” Ã Lan cảm giác chuyện này nghe tốt đẹp, nhưng trong thực tế làm căn bản không hề dễ chút nào, dẫu sao nàng cũng là người trong nghề nhiều nằm, nên muốn cướp mỏ than của hắn thì không phải một chuyện đơn giản.

“Chỉ cần có cơ hội, chúng ta phải thử một chút, ta tin tưởng ta nói ra ý kiến cho Dư Phó thị trưởng nếu như không tiếp nhận, cũng nhất định sẽ suy tính.” Triệu Đức Tam sau khi đọc xong tin tức của thành phố Lâm Phần thì cảm giác điều này nhất định nắm chặt.

“Đức Tam, cám ơn ngươi vì tả làm nhiều điều như vậy.” Mã Lan tựa đầu vào trên bả vai Triệu Đức Tam, giờ này cái khí chất đàn bà mạnh mẽ được thay thế bằng một tiểu cô nương nhu nhược, nắm chặt tay hắn đặt ở trên ngực mình.

Ngực của Mã Lan quả thực quá hoàn mỹ, ba mươi lăm tuổi rồi nhưng vóc dáng không khác gì giai nhân hơn hai mươi, không chỉ eo nhỏ, ngực lại đầy đặn cao ngất, hơn nữa vô cùng mượt mà. Tay của Triệu Đức Tam cứ như vậy để ở phía trên, cảm giác ấm ấm cực kỳ thoải mái. Vì vậy hắn nghiêng đầu qua hướng Mã Lan cười, hơn nữa dùng tay đang đặt trên ngực, bóp một cái, lúc này mới thực sự cảm thấy ngực nàng co giãn y như khinh khí cầu vậy.

“Bại hoại, muốn làm gì?” Mã Lan ngẩng mặt lên dù đã biết còn hỏi hắn, nở nụ cười.

“Lan tỷ, nơi này muốn ta sao?” Triệu Đức Tam quỷ tiếu đặt tay ở trên bộ ngực cao ngất sờ soạng một cái hỏi nàng.

Mã Lan nắm chặt tay hắn, một cái tay khác ở trên đùi hắn vỗ một cái, ngượng ngùng nói: “Ngươi thật là xấu, nơi nào thèm mà còn phải hỏi ta sao?” Vừa nói vừa vỗ ở bắp đùi hắn, dung đầu ngón tay vuốt ve khiến hắn cảm giác nhột cực kỳ, cười đểu nói: “Lan tỷ, ta nói đúng trong lòng của ngươi muốn ta sao? Nhìn ngươi muốn lắm rồi.”

Mã Lan nũng nịu tựa như dùng sức bóp một cái ở bắp đùi hắn: “Ngươi thật là xấu, ngươi đùa bỡn tả.”

“Lan tỷ, ta còn muốn.” Triệu Đức Tam bắt cánh tay nàng nói.

Mã Lan trợn tròn mắt hạnh nói: “Mới vừa rồi mới bắn xong, lại muốn rồi?”

“Ừ, Lan tỷ, ta muốn ngươi.”

Lan tỷ ôn nhu cười một chút, đưa tay sờ đáy quần hắn nói: “Còn chưa cứng thì làm sao mà chơi?”

“Muốn.” Triệu Đức Tam lật người đè lên người nàng, đem miệng hướng miệng nàng hôn, Mã Lan một bên giãy giụa một bên thuận thế nằm xuống, nhưng miệng vẫn chống chế nói: “Không, ta không muốn nữa, ta không muốn, bại hoại.” Nhìn như phản kháng, nhưng khi Triệu Đức Tam đem miệng ịn vào bờ vú trắng thì lại ngừng kêu la, từ cổ họng truyền ra thanh âm Ách”, một tay ôm cổ Triệu Đức Tam, một tay thì đem váy kéo lên trên hông lộ đôi tất đen sexy hấp dẫn.

Triệu Đức Tam vừa hôn nàng, vừa đem bảo bối đã nóng móc ra, đem quần chữ T của nàng kéo sang một bên, lấy tay xoa nhẹ mép âm đạo, đã ướt nhẹp rồi, bèn mò tới cửa âm đạo đang rỉ nước, cắm tiểu đệ của mình vào, dung sức dâm nhẹ một cái, cả người tên tiểu đệ bèn chui tọt vào bên trong, cảm giác thật sự tuyệt, giống như là một thứ gì đó nóng âm bao bọc chặt tiểu đệ, làm cho hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Triệu Đức Tam dùng sức hướng xuống dưới đè một cái, cơ hồ đến hai quả trứng cũng muốn nhét vào trong âm đạo, Mã Lan “A ” một tiếng, Triệu Đức Tam vội vàng dừng lại quan tâm hỏi: “Lan tỷ, ta có phải hay không làm đau ngươi?”

“Không, bảo bối… Dùng sức cắm… Rất thoải mái…” Mã Lan tròng mắt mê ly, sắc mặt lại một lần nữa hồng nhuận, hai chân quấn ở bên hông của hắn, đem hắn kẹp rất chặt, thật giống như rất sợ hắn đem tiểu đệ đệ rút ra vậy, một bên rên rỉ, vừa dùng một cái tay nâng bầu vú, một tay ôm lấy ót hắn, đem đầu hắn ấn vào ngực mình: ” Cục cưng, mút nó…”

Triệu Đức Tam há to mồm, mồm mồm hắn chỉ nuốt trọn được chừng năm phần, sau đỏ khẽ liếm quanh quầng vú, làm Mã Lan hô hấp dồn dập, dùng bả vai chống đỡ để ưỡn ngực lên, muốn đem toàn bộ bầu vú kia nhét vào trong miệng hắn.

“Phía dưới mau động… Chớ dừng lại… Nhanh một chút… Ách…”

Triệu Đức Tam do mải mút ở vú nên quên mất không cử động bên dưới, Mã Lan dùng hạ thân nghênh hợp với cử động của hắn, phía dưới ghế salon đã có một vũng nước nhỏ.

“Bảo bối… Chơi ta… Chồng… Nhanh một chút… Ta muốn ngươi chơi ta… Ách… Thật là nhột…”

Quả thực quá kích thích quá xung Triệu Đức Tam cảm giác thân thể cũng sắp tê dại, vừa dùng lực đâm nàng, vừa dung vài lời nói lời tỏ tình liên miên: “Lan tỷ… Ngươi thật là khít, ta thật muốn chơi ngươi hang ngày, ta muốn chơi người không ngừng…”

“Bảo bối… Ngươi chơi ta đi, muốn chơi bao nhiêu thì chơi bấy nhiêu…”

“**… Ngươi quá rối loạn… Con bà nó ngươi có thoải mái hay không?”

“Thoải mái… Nhanh một chút… Nữa nhanh một chút… Ách…”

Đàn bà ở trên giường càng đĩ thõa càng làm đàn ông sung sướng, những lời nói dâm dục trần trụi này là lần đầu tiên Mã Lan nói cho hắn, giờ khắc này tiếng bụng dưới va chạm với đùi vang lên trong phòng làm việc.

Triệu Đức Tam đột nhiên sung sướng có chút quên hết tất cả, đưa ra một cái tay nhét vào phần thịt bên dưới mông, dọc theo mò tới lỗ hậu môn, đem ngón tay dung sức nhét vào một nửa, Mã Lan đang hưng phấn nên không cảm nhận được hậu môn mình đang có vật chọc vào, vẫn còn mải rên rỉ, Triệu Đức Tam có chút đắc ý vênh váo, thấy nàng không phản đối, dùng ngón giữa lại dính một ít dâm thủy chảy ra từ âm đạo, nhét vào trong lỗ hậu môn bắt đầu ngoáy, chốc lát cũng cảm giác được hậu môn bắt đầu nở ra, vì vậy Triệu Đức Tam rút ra tiểu đệ đệ, nói: “Lan tỷ, quay người lại.”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212