Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 33
Phần 33

Triệu Đức Tam tỉ mỉ làm các loại tiền hí, một bên êm ái đè lên, cho đến khi khiến Trương Hiểu Yến rên rỉ thì mới chịu bỏ qua…

Nhờ dịch nhờn và nước miếng của Triệu Đức Tam, hơn nữa Trương Hiểu Yến cũng không phải là gái trinh, nên cây dương vật to chui vào bên trong cái âm đạo nhỏ không quá khó khăn, nhưng phải nói là cũng không dễ dàng gì…

Triệu Đức Tam kiên nhẫn nhưng cương quyết ấn đều từng chút một dương vật vào, Trương Hiểu Yến tuy không đau nhưng cảm thấy khá thốn, cái âm đạo dù có đầy kinh nghiệm tình ái nhưng chưa bao giờ phải đón tiếp một cây dương vật to đến thế, vách thành niêm mạc bên trong âm đạo như bị kéo căng ra hết cỡ…

Hai đùi của Trương Hiểu Yến dạng ra hết cỡ để cho cái cửa miệng âm đạo có thể mở ra cho cái giống vật kia chui vào…

Bỗng, không hề báo trước, Triệu Đức Tam bất ngờ xọc mạnh nốt chỗ còn lại của cây dương vật vào, Trương Hiểu Yến không kìm được rên lên một tiếng nhỏ “á…” tắc nghẹn, cây dương vật dài của Triệu Đức Tam đã thọt hết sát hết vào âm đạo của cô.

Hắn khoan khoái giữ nguyên tư thế một lúc, cho Trương Hiểu Yến cảm nhận thích ứng toàn bộ con quái vật nằm sâu trong thân thể của cô, rồi cũng đến lúc Triệu Đức Tam tiếp tục vào ngay tiết tấu đâm vào rút ra, những cú dâm thọt của dương vật cứ như thế liên tiếp giáng xuống. Tuy nhiên, sự đều đặn như vậy khiến Trương Hiểu Yến không bị bất ngờ nữa và bắt đầu hưởng thụ cơn sướng khoái…

Trương Hiểu Yến bắt đầu tìm được nhịp chung, hoà mình vào cơn giao hoan như vũ bão, những nếp nhăn trong thành âm đạo cùng đầu khấc dương vật qua lại không ngừng ma sát, tiếng hai bộ phận sinh dục va chạm tiếng vang càng thêm nhanh hơn, trong miệng Trương Hiểu Yến phát ra tiếng rên rỉ, cùng với hơi thở gấp hồng hộc, chuyển biến thành tiếng rên rỉ phóng đãng…

Trong âm đạo Trương Hiểu Yến co rút lại kẹp lấy dương vật Triệu Đức Tam thật là sướng khoái, sâu trong âm đạo đột nhiên phun ra nóng hổi âm tinh, tưới vào đầu khấc dương vật của hắn, theo từng cú đâm thọc, đầu khấc dương vật Triệu Đức Tam xọc mạnh vào tận hang cũng ngõ hẻm, cọ xát mạnh cùng cực với từng thớ thịt niêm mạc đang rung lên bần bật, cơn cực khoái trào ra ào ạt đến với Trương Hiểu Yến, cô rên lên như một con mèo cái lên cơn động đực, dưới sự kích thích, dương vật Triệu Đức Tam một hồi tê dại, đầu khấc cũng phun ra nồng đặc tinh dịch, bắn sâu vào trong cổ tử cung Trương Hiểu Yến, dương vật của hắn tiếp tục dây dưa ở trong âm đạo của cô, từng làn từng làn tinh dịch phóng thích xuống, đem sở hữu tất cả tinh trùng, toàn bộ rót vào chỗ sâu nhất thân thể của Trương Hiểu Yến.

Làm xong về sau, Triệu Đức Tam nhìn ngắm thân thể trần truồng của Trương Hiểu Yến xoắn ở trên giường, xấu xa hỏi:

– Sao rồi? Cùng tôi làm có phải là so với phó cục trưởng Vương thoải mái hơn nhiều phải không?

Trương Hiểu Yến hai má phấn hồng, cô cố cúi đầu mặc quần áo.

– Triệu Đức Tam, anh thật là lưu manh!

Trương Hiểu Yến mặc quần áo xong, giận dữ nói rồi trực tiếp kéo cửa ra đi ra khỏi phòng.

Triệu Đức Tam vốn tưởng rằng có thể thông qua bề ngoài suất khí anh tuấn cùng với lúc trên giường uy mãnh chinh phục được Trương Hiểu Yến, không nghĩ tới lại bị cô mắng làm mất mặt, bất đắc dĩ cười gượng, mặc quần áo vào, rồi cũng đi ra khỏi phòng.

Triệu Đức Tam lén lút đi ra khỏi khách sạn Thất Thiên, nhìn quanh bốn phía, không có gặp người quen, hắn đốt điếu thuốc hút, đi qua bên đường, chận một chiếc taxi, chuẩn bị về nhà.

Ngồi trên xe trở về nhớ lại cảnh tượng vừa rồi đem Trương Hiểu Yến áp dưới thân thể, hắn cảm thấy tư vị không đẹp lắm, cô nằm trên giường thụ động, không có gì kích tình hấp dẫn, chi bằng đi về nhà của Trương Aí Aí, mặc dù là một nông phụ, nhưng tối thiểu nằm trên giường vẫn có cảm xúc thật là mạnh mẽ.

Triệu Đức Tam cá nước thân mật xong với Trương Hiểu Yến, một bên lại đang nghĩ tới nhân viên phòng tài vụ Văn Thiến, chủ yếu là hắn ưa thích dáng người cao ráo chân dài, Văn Thiến tuy trước lồi sau lõm, làn da vô cùng mịn màng, lông mày thanh tú, nhưng chỉ là vóc dáng hơi có chút thấp.

Lúc xe chạy qua đường Nhân Dân, Triệu Đức Tam nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe nhìn đông nhìn tây, đột nhiên từ xa xa trông thấy Mã Đình, con gái Mã Lan đeo cặp sách đang bị mấy thiếu nữ tóc xanh tóc đỏ vây quanh trong ngõ hẻm, xem ra không phải là chuyện tốt, Triệu Đức Tam kêu tài xế ngừng xe, móc ra tiền thanh toán, vội vàng xuống xe, hướng trong ngõ hẻm chạy tới.

Mã Đình bình thường học hành không ra làm sao, làm quen một ít thiếu nữ bên ngoài xã hội, những người kia cảm thấy nhà cô có khá giả, hôm nay chặn đường vòi tiền, Mã Đình vẻ mặt không vui, ra vẻ không có sợ những thiếu nữ này, đứng trong ngõ hẻm bị vây lại rồi, vẫn nhướng mày, bộ dáng rất là ung dung.

Triệu Đức Tam đi nhanh đến kêu lên:

– Mã Đình.

Mã Đình cùng với mấy thiếu nữ ngoài xã hội nữ thanh niên đồng thời quay đầu lại nhìn qua, Mã Đình luc này mới vừa nhẹ nhõm, vừa rồi biểu lộ như vậy chỉ là giả vờ, vừa thấy được Triệu Đức Tam này đên cứu binh, vui mừng thiếu chút nữa phát khóc.

Triệu Đức Tam đi đến, ra vẻ hung tợn, nghiêm nghị nói:

– Tránh cho cô ấy đi ra! Các ngươi không muốn lăn lộn nữa đúng không!

Cô gái tóc đỏ nữ đang ngậm điếu thuốc trong miệng, phun ra một cái vòng khói thuốc gằn giọng nói:

– Thằng kia! Đừng có chõ mõm vào! Lăn ra xa một chút!

Triệu Đức Tam chỉa tay về phía cô gái, bước lên trước, nổi giận đùng đùng nói:

– Con mẹ nó! Lập lại lần nữa! Ông đập cho chúng bây một trận bây giờ, tin không!

Cô gái tóc đỏ gặp cái thằng này cao to này chấn ngay trước mặt, mới mềm nhũn không dám lên tiếng, một cô gái tóc xanh khác nhướng mày hỏi:

– Này… ông lăn lộn ở khu vực nào? Công việc của bọn tui, tốt nhất là ông đừng có nhúng tay vào.

Triệu Đức Tam chuyển thân, vọt tới trước mặt cô gái tóc xanh, nắm lấy đầu tóc, liên tục tát cho mấy cái vang dội, tức giận nói:

– Còn nhỏ mà đã học đòi đi ra ngoài lăn lộn đúng không! Hù dọa ông à! Ông cỡ tuổi bằng bọn ngươi đã chém người rối đấy, trong lúc bọn gái điếm thúi chúng mày vẫn còn đi tiểu rồi chơi với bùn! Còn không mau cút đi!

Mã Đình ở một bên vui mừng mắt đã rướm lệ, nhìn xem Triệu Đức Tam uy phong lẫm liệt, trong lòng thiếu nữ ngây thơ yêu mến đến chết.

Thiếu nữ tóc xanh bị Triệu Đức Tam tát mấy cái, đang bụm mặt, đột nhiên xông lên muốn vật cắn hắn, Triệu Đức Tam đưa lên một đá, đạp cô gái bay văng xa ba mét, nằm rạp trên mặt đất ôm lấy bụng thống khổ bò dậy không nổi, Triệu Đức Tam nhảy qua nhìn mấy cô gái khác, cười lạnh, uy hiếp nói:

– Có muốn xông lên thử một chút? Nói cho chúng mày biết! Các người chỉ là côn đồ cắc ké! Ông làm ở bên thành ủy, đừng nghĩ đến chuyện chạy đi kêu đai ca đến báo thù, coi chừng ông đem cả gốc lẫn ngọn diệt trừ! Không mau cút đi!

Mấy thiếu nữ lêu lổng nghe nói hắn là người của thành ủy, vội vàng đở cô gái tóc xanh bị Triệu Đức Tam đá bò nằm trên đất, lật đật nối đuôi nhau chạy ra ngõ nhỏ.

Mã Đình thấy những cô gái bị Triệu Đức Tam đánh chạy, mừng qua nhào vào trong ngực Triệu Đức khóc, hắn đưa tay qua lưng Mã Đình, nhẹ khẽ vuốt vuốt dỗ:

– Được rồi, nhanh về nhà, bằng không các cô gái ấy dẫn người tới thì nguy.

Mã Đình ủy khuất khóc nói:

– May mắn là anh tới, bằng không hôm nay bị đánh rồi.

Mã Đình ôm thật chặt eo của hắn, thân thể dán chặt lấy, đôi bầu vú chưa hoàn toàn trổ mã đè ở trên người Triệu Đức Tam…

– Để anh đưa em về nhà.

Triệu Đức Tam không dám ở lâu trong ngõ hẻm, buông lỏng cô ra, khoác vai Mã Đình, đón chiếc xe taxi mang lên đi, Mã Đình vẫn tựa ở bờ vai hắn, trong nội tâm cảm giác ấm áp vô cùng.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212