Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 121
Phần 121

Hắn mới mơn trớn mà Trương Ái Ái đã cảm thấy thân thể tê dại, toàn thân nóng hổi khô nóng, hai tay ôm lấy đầu của hắn ghì chặt vào ngực mình, hai bên đùi kẹp chặt vào nhau mà ma sát, hận không có cái gì kẹp vào giữa chân để nàng cảm thấy dễ chịu hơn.

“Tiểu Triệu… Tiến… Vào phòng đi thôi…” Trương Ái Ái bị hắn cắn núm vú cương cứng, thân thể có chút cứng ngắc, ngay cả đầu ngón chân cũng đã tê dại, thực sự chịu không được trêu đùa, nắm chặt lấy bờ vai của hắn, dục hỏa thiêu đốt, hơi thở dồn dập thở phì phò…

Triệu Đức Tam thấy nàng đã nhịn không được, thế là đột nhiên hai tay ôm ở trên mông cô, đưa nàng hướng lên trên nâng lên một chút, phân phó nói: “Ôm chặt cổ của ta, chân kẹp lấy eo.”

Trương Ái Ái kinh hoảng a một tiếng, chiếu theo phân phó làm, cô còn là lần đầu tiên bị nam nhân ôm ở trên người, cánh tay ôm lấy cổ của hắn, hai chân kẹp lấy hắn, phía dưới hạ thân vừa vặn dán chặt lấy bảo bối cứng rắn của Triệu Đức Tam, cảm giác thật sự là ngứa ngáy, cô thầm nghĩ nếu như đại bảo bối có thể đâm thủng quần mà chọc tới âm đạo cô…

Triệu Đức Tam ôm cô vào phòng, vén rèm cửa lên đi vào, gặp con trai của nàng trên giường đang ngủ, nhỏ giọng hỏi: “Ái tỷ, ngay ở chỗ này sao? Con của ngươi đang ngủ a.”

Trương Ái Ái dục hỏa đốt người, đói khát khó nhịn, dồn dập nhỏ giọng nói: “Tiểu Triệu, không có chuyện gì, con của ta ngủ rất say, chúng ta hạn chế âm thanh là được rồi.”

Triệu Đức Tam liền yên tâm đưa nàng thận trọng đặt lên giường, “Đem cái thằng ranh con hướng bên cạnh di chuyển một chút, để lấy khoảng trống đưa đẩy”. Hắn nhỏ giọng nói, đem đứa con của Trương Ái Ái xê dịch sang một chút.

Trương Ái Ái đã chui vào trong chăn, lộ ra khuôn mặt đỏ thắm, con ngươi nóng bỏng, mị nhãn như tơ, vội vàng nói: “Tiểu Triệu, mau vào, trong chăn rất ấm áp… Nhanh…”

Triệu Đức Tam đắm đuối cười, lấy tốc độ cực nhanh thoát y sạch sẽ, xốc chăn lên chui vào, lập tức ôm lấy Trương Ái Ái.

“Chờ một chút, ta cởi áo ngủ ra đã.” Cô ngồi dậy, cởi áo ngủ từ trong chăn rồi vứt ra ngoài, bị hắn lập tức ôm lấy, thân thể của hắn rất lạnh, cô nhỏ giọng kinh hô: “A, Tiểu Triệu, ngươi lạnh quấ.”

Triệu Đức Tam một cái tay nắm chặt một bên ngực, tay còn lại lần mò về cái động thiên thai giữa hai chân nàng, cô thuận nước đẩy thuyền, để hắn dễ dàng sờ tới nơi rừng rậm kia.

Triệu Đức Tam sờ đến động khẩu đào nguyên, cảm giác đã là ướt sũng, “Ái tỷ, thật là ướt nha, **, hắc hắc…” Hắn đem ngón giữa trơn mượt cắm vào bên trong.

“Ây… nhẹ thôi…” Trương Ái Ái thở hổn hển, tiến vào trong ngực của hắn, cũng duỗi ra một cái tay mò tới bẹn hắn, nhỏ giọng kinh hô: ” Cứng quá, đút vào được chưa?”

Dâm nữ này, đã không thể chờ đợi! Triệu Đức Tam trong lòng tự nhủ, trở mình, đưa nàng đè ở phía dưới, nâng thần thương lên, nhằm thẳng vào cánh rừng rậm mà đâm tới, Trương Ái Ái Ách” kêu một tiếng, nâng lên hai chân quấn ở ngang hông của hắn, nâng cao acsi mông, lập tức truyền đến “Bành bành…” thanh âm va chạm giữa bụng dưới và mông.

Trên chăn chập trùng, từ bên trong truyền đến tiếng thở dốc thở hổn, Trương Ái Ái cảm giác thân thể thật giống như bị lửa thiêu đốt, phía dưới bị thần thương đâm liên tục khiến thân thể có chút bành trướng, nước chảy thành sông, dọc theo âm đạo chảy xuống dọc khe mông xuống giường, rất nhanh đã ướt một mảng lớn ga giường.

Lâm trận được hơn mười phút, Trương Ái Ái cảm giác sâu trong âm đạo có một chút ngứa ngáy, tựa như là sâu bên trong chuẩn bị có một dòng suối nhỏ phun trào, thở hổn hển, ôm chặt lấy Triệu Đức Tam rên rỉ nói: “Nhanh lên… Dùng sức… Nhanh lên… Ta nhanh… Nhanh đến…”

Cho ngươi toại nguyện! Triệu Đức Tam xấu xa nghĩ, nâng đùi nàng lên, “Bành bành…” Dùng hết sức, mỗi một nhát đều là đâm tới tận cùng, mỗi lần đều khiến ngọc dịch tràn sang hai bên mép.

“Dùng sức… Nhanh lên… Nhanh lên…”

“A…” thân thể Trương Ái Ái run rẩy kịch liệt, cô rốt cục đạt tới cực khoái đỉnh phong, thân thể co rút, không ngừng run rẩy, âm đạo co bóp kịch liệt.

Hài tử Trương Ái Ái bị tiếng kêu lớn đánh thức, mở ra mắt còn đang ngái ngủ, nghiêng đầu sang, trông thấy bên người mẹ hắn chăn mền lên xuống chập chùng, tò mò không kìm nén nổi, lật chăn lên.

Chăn mền xốc lên, nhi tử Trương Ái Ái trừng to mắt, gương mặt ngây thơ hiếu kì vạn phần: “Mẹ, ngươi cùng cái thúc thúc này đang làm gì?”

Triệu Đức Tam cùng Trương Ái Ái bất thình lình bị thanh âm dọa đến thất kinh, dưới tình thế cấp bách, Triệu Đức Tam từ trên người nàng đứng lên, từ trong thân thể của nàng rút ra bảo bối. Cây bảo bối to lớn, thẳng tắp đứng thẳng, con trai nàng kinh ngạc nhìn chằm chằm bảo bối, kinh hô nói: “A! Mẹ, sao hắn lại dùng cái vật lớn như vậy cắm vào cái chỗ đi tiểu của người? Ngươi là đại phôi đản, ngươi khi dễ mẹ ta! Ngươi khi dễ mẹ ta!” Nói bổ nhào vào Triệu Đức Tam dùng nắm đấm đấm hắn.

Trương Ái Ái sửng sốt một hồi, lúc này mới định thần lại, nắm qua áo ngủ khoác lên người, thân thể còn rất mềm nhũn, cật lực ngồi xuống, ôm lấy nhi tử nói: “Con trai! Con làm gì thế! Tranh thủ ngủ đi!”

Đứa bé khóc, nói: “Mẹ! Hắn dùng vật lớn như vậy cắm vào cái chỗ đi tiểu của người! Hắn khi dễ người! Ô ô ô…”

Trương Ái Ái thật sự là vừa tức vừa buồn cười, bị con của cô trông thấy một màn này cảm thấy rất xấu hổ, vốn là mặt đỏ thắm gò má lúc này càng đỏ thắm thêm, ngượng ngùng nhìn thoáng qua Triệu Đức Tam, cúi thấp đầu xuống, nói: “Tiểu Triệu, ngươi nhanh lên mặc quần vào đi.”

Triệu Đức Tam ngược lại là không nhanh không chậm, dương dương đắc ý nắm chặt đại gia hỏa, lắc lư hai lần, hỏi con của nàng: “Ranh con, thúc thúc lớn hay là ngươi lớn a?”

Trương Ái Ái thẹn thùng liếc mắt, ra hiệu hắn đừng như thế dạy hư mất con của mình, đem nhi tử ôm đặt lên giường, kéo lên chăn mền đắp lên cho hắn, làm dịu nói: “Con trai, nhanh đi ngủ!”

Con trai cô trợn tròn mắt, nhìn xem Triệu Đức Tam đại gia hỏa, ngây thơ nói: “Mụ mụ, hắn thật lớn nha, hắn dùng cái đó cắm vào chỗ đi tiểu của người làm gì?”

Triệu Đức Tam nắm lên quần bên cạnh đùa tiểu gia hỏa này chơi: “Cho mẹ ngươi đỡ ngứa, chỗ đi tiểu của mẹ ngươi có chút ngứa, ta gãi ngứa hộ nàng.”

“Mẹ, lần sau ngứa, ta giúp ngươi gãi ngứa, không muốn hắn cái tên xấu xa này!”

“Con trai, nói mò cái gì! Tranh thủ thời gian đi ngủ!” Trương Ái Ái xấu hổ mặt đỏ tới mang tai, kéo qua chăn mền phủ lên đầu, xoay mặt cho Triệu Đức Tam nháy mắt, nhỏ giọng nói: “Tiểu Triệu, không được ngươi về đi, thật sự là không có ý tứ.”

Triệu Đức Tam đã mặc quần xong cùng quần áo, hắn cũng không muốn ngủ lại, cũng không phải cô nam nhân, lưu lại trên giường ba ngươi cùng ngủ thì ra cái thể thống gì, hắn bèn cười xấu xa nói: “Yêu tỷ, vậy ta liền trở về.”

Trương Ái Ái hai đầu lông mày có chút nhíu lại, nhưng cũng không thể để hắn ở lại nơi này, sợ nhi tử ở trước mặt người ngoài sẽ nói lung tung, chỉ có thể nhịn, đem em bé đắp lại chăn mền, lặng lẽ kéo ra chăn mền, mặc áo ngủ lên thân thể trần trùng trục, đem Triệu Đức Tam đưa đến cổng, chuẩn bị chờ hắn đi lại đóng cửa.

Triệu Đức Tam đưa tay kéo cửa ra cái chốt, lại buông ra chốt cửa, xoay người hai tay khoác lên trên vai thơm Trương Ái Ái, cười xấu xa nói: “Ái tỷ, hôm nay gãi ngứa dễ chịu a?”

Trương Ái Ái xấu hổ đỏ mặt, gục đầu xuống, có chút bốc lên mắt hạnh, nhỏ giọng nói: “Ngươi thế nào lại giống em bé nhà ta.”

“Ranh con còn muốn giúp ngươi gãi ngứa, to hơn cây tăm được chút thì gãi cái gì! Ha ha…”

“Tiểu Triệu, nói bậy! Kia là con của ta! Chớ nói lung tung!”

Triệu Đức Tam thò tay vào trong áo ngủ của nàng, nắm chặt hai bầu vú, cười hắc hắc nói: “Thật ấm áp a, Ái tỷ, nếu không chúng ta lại làm một lần a? Hảo hảo cho ngươi gãi ngứa.”

“Không được, ngươi… Ngươi nhanh đi về đi, thời gian không còn sớm, ta sợ em bé sẽ nói lung tung trong thôn, tiểu hài tử cái gì cũng không hiểu.” Trương Ái Ái đã chờ mong lại lo lắng, bị hắn nắm lấy hai bầu ngực, thân thể liền có chút mềm nhũn, lúc nói chuyện khí tức có chút ngưng trệ.

Triệu Đức Tam vừa làm qua một lần, cũng không có hưng thịnh như vậy, đưa tay từ trong áo ngủ rút ra, kéo chốt, chững chạc đàng hoàng nói: “Tốt, Ái tỷ, ta đi, ngươi đóng cửa lại đi.”

Từ trong nhà Trương Ái Ái ra, một trận gió rét thổi tới, Triệu Đức Tam lạnh quá run rẩy, rụt cổ lại đi đến ven đường, vẫn chưa thỏa mãn vẫy một chiếc xe taxi, trực tiếp về nhà.

Trước khi ngủ, Triệu Đức Tam nhớ tới quyết định điều động nhân sự hôm nay, nên đang nghĩ tìm người chia sẻ một chút vui sướng, lăn qua lộn lại một phen, dựa vào đầu giường, cầm điện thoại di động, lật tới lật lui, vậy mà bất tri bất giác tìm được số điện thoại Mã Lan, giật mình, vẫn là mang một tia kỳ vọng gửi tin cho nàng, nói mình đã được bổ nhiệm vào vị trí mới sau đó không có ôm hy vọng bèn bỏ điện thoại xuống.

Mới vừa rồi cùng Trương Ái Ái ở trong chăn lăn lộn kích tình vẫn để lại dư vị, gần hai tháng không cùng thiếu phụ kia mây mưa, ngẫu nhiên thay đổi khẩu vị, tìm nàng khoái hoạt, thật sự là một phen mới mẻ kích thích…

Sau một lúc lâu, điện thoại tại trên tủ đầu giường rung động, hắn cầm điện thoại lên nhìn, xem xét trên mặt trong bụng nở hoa, mừng rỡ vạn phần, bởi vì trên màn hình điện thoại di động hiện ra hai chữ “Lan tỷ”, đã gần hai tháng Mã Lan không thèm để ý tới hắn, mặc dù chỉ là một câu đơn giản nhưng hắn thật sự là kinh hỉ cực kỳ”Vậy chúc mừng ngươi”, tuy vẫn là lời khách sáo, vẫn là khiến hắn cảm giác trong lòng ngọt ngào.

Hắn ôm điện thoại di động nhìn một lúc lâu, quyết định gọi cho Mã Lan nhưng vẫn là thuê bao.

Xem ra lão tử vẫn là sổ đen a! Triệu Đức Tam thở phì phò nghĩ, vứt bỏ điện thoại, dứt khoát không để ý tới, ngủ một giấc, ngày mai đi làm.

Sĩ đồ của hắn trải qua mấy tháng chìm nổi cùng âm thầm cố gắng, rốt cục đi ra một bước nhỏ, đi ra bước đầu tiên, bước kế tiếp cũng không phải rất xa.

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212