Triệu Đức Tam - Dịch giả Meode

Phần 124
Phần 124

Triệu Đức Tam một hơi uống cạn ly rượu của hắn, lại vội vàng rót rượu cho Tống Kế Hồng, giơ ly lên, giả bộ như cảm khái vạn phần, nói: “Tống trưởng phòng, ta kính ngươi chén này!”.

Tống Kế Hồng nói: “Mọi người cùng nhau uống, ngươi sao lại mời ta?”

Triệu Đức Tam chững chạc đàng hoàng nói: “Không được! Chén rượu này ta xin phép thay mấy ông chủ ngồi đây kính ngươi! Tống trưởng phòng, trong lòng ta cảm thấy, có thể đến phòng an chất làm việc dưới trướng của ngươi ta rất vui vẻ. Nói thật, ta đến trong cục công tác cũng đã nửa năm, làm thủ hạ cho Vương phó cục được vài ngày thì bị điều tới làm việc ở phòng hậu cần, nói thật ta thấy Vương phó cục và Trương trưởng phòng không hề biết quan tâm tới nhân viên cấp dưới! Nay được làm việc dưới trướng của ngươi thực sự là tam sinh hữu hạnh, về sau trong công việc mong Tống trưởng phòng chiếu cố chỉ giáo ta nhiều hơn. Nào! Tống trưởng phòng! Ta kính ngươi!” Nói xong Triệu Đức Tam hào khí ngất trời làm một hơi cạn ly chậc chậc lưỡi, tiếp tục nói: “Tống trưởng phòng, ta làm hết ly, ngươi tùy ý.”

Tống Kế Hồng bị Triệu Đức Tam vỗ mông ngựa, có chút âm thầm đắc ý về bản thân mình, cũng hào sảng uống xong chén rượu, vuốt miệng một cái, nói: Tiểu Triệu, lời của ngươi nói có chỗ đúng, cũng có chỗ không đúng, ta Tống Kế Hồng bình thường làm việc luôn là chiếu cố người dưới mình, mọi người mới có thể đồng tâm hiệp lực đem công việc làm cho tốt. Không nói chuyện Vương phó cục a, thực ra nếu tiếp xúc lâu ngươi sẽ thấy Vương phó cục cũng là người rất tốt. Hắn sợ mấy ông chủ ngồi đây có người sẽ mách lại Vương phó cục nên rũ sạch quan hệ với Triệu Đức Tam.

Triệu Đức Tam tự nhiên minh bạch ý của hắn, nếu ở trước mặt người ngoài mà nói tốt cho lãnh đạo, càng đặc biệt hơn là những lời đó tới tai lãnh đạo thì lại càng tuyệt vời hơn, nói đoạn hắn bèn châm tí dầu để ly gián, chững chạc đàng hoàng nói: “Không ngại mấy ông chủ ở đây, ta nói thật, Tống trưởng phòng, ta không biết trong cục lúc nào mới có điều động thay đổi lãnh đạo, ta thấy ngươi ngồi vị trí Vương phó cục thì tốt hơn, ngươi có năng lực, đối nhân xử thế lại hiền hoà, nếu như lúc nào lấy phiếu tín nhiệm, ta là người đầu tiên bỏ phiếu cho ngươi.”

Mấy vị ngồi đây đều phụ họa theo đuôi, đồng ý cách nhìn Triệu Đức Tam.

Tống Kế Hồng cười ha ha nói: “Tiểu Triệu, ngươi thật biết nói chuyện a, nhưng là ngươi còn không hiểu rõ phân công lãnh đạo trong cục a, nếu là bổ nhiệm lãnh đạo thì phải là Đảng ủy quyết định, cho nên a ta chỉ có thể bằng lòng với vị trí trưởng phòng này là được rồi.”

“Tống trưởng phòng, dù sao ta cảm thấy ngươi rất thích hợp!” Triệu Đức Tam tiếp tục lấy lòng nói, cái gọi là mật ngôn thuận nghe, Tống Kế Hồng bị hắn nói đến mức trong lòng nóng hầm hập, hắn làm trưởng phòng cũng ba năm rồi, có ai không muốn lên chức nhưng mà cái lão vương bát đản Vương Quốc An không rớt đài thì sao hắn lên được, cảm khái vỗ vỗ Triệu Đức Tam bả vai: “Tiểu Triệu, cái này về sau ta nếu là lên chức, thì chỗ ngồi của ta chắc chắn sẽ là của ngươi, ta xem trọng ngươi! Tiểu tử ngươi có tiền đồ!”

Một đám người cười ha ha, vừa ăn vừa uống, náo nhiệt cực kỳ.

Tống Kế Hồng gắp đồ ăn, nói: “Tiểu Triệu, ngày mai chúng ta cả phòng an chất đi xuống nông thôn kiểm tra một chút, ta mang ngươi theo để tìm hiểu và học hỏi nội dung làm việc của phòng mình. Phòng ta công việc khá bề bộn, nên xuống nông thôn kiểm tra là việc thường xuyên đối với những người trẻ tuổi, ngươi đi được chứ?”

“Không có việc gì không có việc gì, Tống trưởng phòng, khỏi phải nói để cho ta thường xuyên xuống nông thôn, làm theo chỉ đạo của ngươi, kể cả cho ta cả năm nằm dưới mấy mỏ than ta cũng nguyện ý.”

Lúc cơm nước xong xuôi, mấy ông chủ mỏ than muốn mời Tống Kế Hồng đi tắm rửa làm chút chuyện vui thú, gia hỏa này có tặc tâm không có tặc đảm, mỗi lần trên bàn rượu nói về việc đó hắn đều đánh trống lảng, rất thất trọng cắt cái đuôi để không bị ai nắm thóp.

Nhanh cơm nước xong xuôi lúc, mấy cái than đá lão bản gọi Tống Kế Hồng đi tắm rửa…

Buổi chiều trở lại trong cục đã bốn năm giờ, Tống Kế Hồng uống nhiều rượu, trở lại bàn làm việc liền gục xuống bàn nằm ngáy o o, Triệu Đức Tam mặc dù cũng uống nhiều rượu, nhưng hắn không thể ngủ, ngồi trước máy vi tính thừa dịp Tống Kế Hồng đi ngủ, lên QQ bắt chuyện với Tô Tĩnh.

“Tô Tĩnh, làm gì thế?”

“Làm việc nha, ngươi và Tống trưởng phòng đi uống rượu?”

“Sao ngươi biết a?”

Tô Tĩnh quay mặt lại, liếc một chút Tống Kế Hồng, nhỏ giọng nói: “Ngươi nhìn Tống trưởng phòng mặt đỏ tới mang tai nằm ngáy o o, có thể không phải uống rượu hả, mọi người đều biết ngươi tửu lượng tốt, quả nhiên nhìn một chút cũng không thấy đỏ mặt a.”

“Nhận được khích lệ a.” Triệu Đức Tam ha ha cười nói, ” ngày mai xuống nông thôn đi kiểm tra, ngươi đi không?”

“Đi a, ngươi cũng đi a?”

“Đúng vậy a, Tống trưởng phòng để cho ta cùng đi.”

Triệu Đức Tam càng xem Tô Tĩnh nha đầu này thật sự là như búp bê, da dẻ thật sự là như kiểu thổi nhẹ là vỡ vụn so với Mã Đình còn đẹp hơn a, gương mặt trắng nõn hoàn mỹ lại có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, ngẫu nhiên cười một tiếng, thật sự là làm tim gan người say mê a, hắn thật hận không thể đi tới hôn lên mặt cô gái trước mặt này một cái, thử coi tư vị búp bê có khác gì.

Ngày kế tiếp toàn bộ nhân viên phòng an chất xuất hành, xuống nông thôn đi tới huyện Thần Phù, kiểm tra mấy mỏ than quy mô nhỏ. Kiểm tra công tác an toàn sản xuất, nói là kiểm tra, kỳ thật là xuống nông thôn đi giải sầu một chút, vui chơi giải trí.

Tống Kế Hồng an bài Triệu Đức Tam cùng Tô Tĩnh đi kiểm tra dưới giếng mỏ, Tô Tĩnh rất ít xuống nông thôn chủ yếu là làm ở văn phòng, cô đối với tình hình sản xuất dưới giếng không biết gì cả, cho nên cũng rất tò mò, được Tống Kế Hồng đồng ý, đi theo Triệu Đức Tam mặc xong bộ quần áo bảo hộ lao động màu vỏ quýt, đeo lên đèn pin và nón bảo hộ, ngồi lên xe cáp đi xuống giếng.

Xe cáp xuống giếng cũng giống như thang máy vậy, từ trên mặt đất xuống dưới mỏ cũng gần một ngàn mét, ngồi xe cáp tầm ba trăm mét và phải đi bộ thêm bảy trăm mét mới tới nơi làm việc.

Xe cáp đưa hai người Triệu Đức Tam cùng Tô Tĩnh dọc theo miệng giếng đi xuống. Hai người đứng song song với nhau, đây là lần đầu hai người đứng gần nhau như vậy, nhìn khuôn mặt cô, Triệu Đức Tam không khỏi có chút ý nghĩ kỳ quái, hai con mắt hắn nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cô, Tô Tĩnh phương tâm có chút loạn động, trong lòng có một chút khẩn trương, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, vì chịu không nổi cái ảnh mắt của hắn, tâm tình khẩn trương, hô hấp có chút dồn dập lên.

Nữ hài tử thì thường nhát gan, xe cáp đột nhiên lắc một cái, Tô Tĩnh bị dọa đến “A” hét lên một tiếng, nhào về phía trong ngực Triệu Đức Tam, Triệu Đức Tam thuận thế ôm lấy lưng cô, một cỗ mùi thơm từ cơ thể xông lên, hắn nhất thời cảm giác thần hồn điên đảo, nắm lấy cơ thể cô cảm giác cực kỳ thoải mái, nhưng hắn biết dục tốc bất đạt. Khi mà Tô Tĩnh không còn để phòng hắn thì việc còn lại… hắc hắc. Trong lòng của hắn xấu xa nghĩ, hắn bình tâm lại dùng uy nghiêm nam nhân, an ủi cô nói: “Tô tĩnh, đừng sợ.”

Đang nói, xe cáp dây cáp răng rắc vang lên một tiếng, Tô Tĩnh còn chưa tỉnh hồn, lại bỗng nhiên nhào vào trong ngực hắn, ôm lấy thân thể của hắn, dọa đến toàn thân run rẩy, Triệu Đức Tam ôm cô thân thể nhỏ nhắn xinh xắn, cặp nhũ phòng đè lên ngực hắn, cảm giác thật sự là hưởng thụ, nhẹ khẽ vuốt vuốt lưng cô, nói: “Đừng sợ, không có chuyện gì.”

Tô Tĩnh lúc này mới từ trong ngực hắn đứng lên, buông ra hắn, vì chính mình nhất thời thất thố cảm thấy có chút xấu hổ, cặp mắt ngượng ngùng dưới lớp kính cận, hơi khẽ rủ đầu, thở khẽ nói: “Làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng dây cáp sắp đứt.”

“Không có chuyện gì, làm sao mà đứt được.” Triệu Đức Tam nghiêm trang nói, “Ngươi chưa từng ngồi cáp treo kiểu này sao?”

“Không có, không nói gạt ngươi, mặc dù ta công tác ở phòng an chất, cũng đi theo Tống trưởng phòng xuống nông thôn đã kiểm tra không ít lần, nhưng ta chưa có xuống giếng mỏ bao giờ.”

“Người kia lần này lại tạo cơ hội cho ta đi cùng xuống giếng?” Triệu Đức Tam âm thầm đắc ý nghĩ, có phải hay không nha đầu này nghĩ cùng mình đơn độc tiếp xúc một chút nhỉ? Vậy cái này thì càng dễ làm nha.

Tô Tĩnh nói: “Ta nghĩ đi xuống xem một chút.”

Triệu Đức Tam “Úc” một tiếng, hỏi nàng: “Tô tĩnh, ngươi là người nơi nào? Du Dương thị a?”

Tô Tĩnh lắc đầu nói: “Không phải, ta là người tây kinh.” Tây kinh là Hà Tây tỉnh lỵ thành thị.

“Người kia chạy đến du dương thị làm, cái chỗ chết tiệt này có cái gì tốt, tây kinh hẳn là hồn hoa hơn a.”

“Ngươi là người du dương a?” Tô Tĩnh hỏi lại.

“Đúng.” Triệu Đức Tam gật gật đầu, cùng nàng mặt đứng đối diện, trong lòng chờ mong xe cáp có thể lại run mấy lần tốt biết bao nhiêu, ôm ấp thân thể nhỏ nhắn xinh xắn kia làm hắn có thêm cảm giác hưởng thụ mới.

Đáng tiếc cái này xe cáp bình ổn thẳng đứng hạ xuống giếng, từ bên trong xe cáp ra, Triệu Đức Tam đi ở phía trước hướng nơi làm việc mà đi đến.

Xuống giếng gần như không có ánh sáng, trời tối đen, trên mặt đất lại lồi lõm nhấp nhô, đi hai bước, Tô Tĩnh ở phía sau gọi hắn: “Triệu Đức Tam, ngươi chờ ta một chút, tối quá ta thấy không rõ đường.”

“Đúng rồi, ta quên ngươi là mắt cận thị.” Triệu Đức Tam nói đùa, dừng bước lại đợi nàng.

Tô Tĩnh hướng hắn đi tới, nói: “Ngươi đừng chê cười ta mắt cận thị, con mắt ta cận thị chỉ có một chút, đeo kính là vì trang trí, ngươi biết cái gì nha!” Đang khi nói chuyện đuổi tới bên cạnh hắn, “Đi thôi.”

Tia sáng thực sự có chút yếu, thế là, Triệu Đức Tam mượn cơ hội nói: “Dưới lòng bàn chân thấy không rõ, ngươi cẩn thận một chút đi.”

“Ngươi chậm một chút, chớ đi nhanh như vậy, chờ ta.” Tô Tĩnh yếu ớt nói, đi theo phía sau hắn, cố gắng nhìn dưới chân, thấy không rõ.

Triệu Đức Tam cảm thấy đó là cái cơ hội, thế là không cần cô đồng ý, tuyệt không ngại đưa qua cánh tay tóm lấy tay của nàng, trong nháy mắt đó cảm giác bàn tay thật sự là non mềm, trơn bóng tựa như cầm vào tơ lụa, bên cạnh như vô sự nói: “Ta kéo ngươi đi.”

Tô Tĩnh cảm thấy hắn rất hảo tâm, bị hắn nắm tay mình thận trong đi tới phía trước. Đi cả quãng đường mấy trăm mét Triệu Đức Tam nắm thật chặt bàn tay non mềm của cô, cố ý đi rất chậm, cảm giác trong lòng đặc biệt vội vàng.

Triệu Đức Tam tay nắm chặt quá khiến Tô Tĩnh đau một chút, nói: “Triệu Đức Tam, ngươi nhẹ thôi, bóp tay của ta đau quá.”

“Ta còn không phải sợ ngươi ngã sấp xuống hay sao.” Triệu Đức Tam quay đầu bình tĩnh cười nói, cảm giác có chút kỳ quái, xuống giếng làm sao an tĩnh như vậy, ngay cả tiếng máy móc cũng không nghe thấy, người lại càng không thấy ở đâu, thế là hỏi nàng: “Tô tĩnh, thế nào trong giếng không có công nhân a?”

Tô Tĩnh mặc dù chưa từng xuống giếng bao giờ, nhưng nàng biết mỗi lần ứng phó tới kiểm tra mỏ than, vì sợ bị kiểm tra ra vấn đề an toàn, nên sẽ đình công trong thời gian kiểm tra, chỉ cần xuống giếng không có công nhân, máy móc không làm, an toàn tai họa ngầm cũng không thể tra ra, liền giải thích nói: “Còn không phải là vì ứng phó kiểm tra, sợ sẽ bắt được lỗi không an toàn, nên máy móc và công nhân đều sẽ nghỉ nên cũng khó mà bắt lỗi được họ.”

“Úc, thì ra là thế a.” Triệu Đức Tam cái hiểu cái không gật gật đầu, cầm bàn tay nhỏ của cô đi tới nơi làm việc, mới có một chút ánh sáng, còn không buông tay Tô Tĩnh ra.

Tô Tĩnh do đã có bạn trai nên đến chỗ có ánh sáng, cố ý rút tay về, Triệu Đức Tam lúc này mới làm bộ bừng tỉnh đại ngộ buông lỏng ra tay của nàng.

Tô Tĩnh quan sát một hồi máy móc cùng địa điểm khai thác, hỏi hắn: “Triệu Đức Tam, ngươi xem một chút, cảm thấy có vấn đề gì hay không?”

Triệu Đức Tam làm bộ nhìn một chút, ánh mắt sắc bén của hắn dừng lại trên mắt đất, có một đoạn dây cáp điện bị rò điện, chỉ vào hỏi: “Tô tĩnh, cái đoạn dây da điện này bị hở, hẳn là sẽ rò điện a? Cái này có tính là tai họa ngầm không?”

Danh sách chương (212 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212