Đời học sinh - Quyển 1

Phần 93
Phần 93

Vâng, theo lời Lan mở cổng thì biết ngay, nhưng tôi chưa kịp mở cổng thì đã biết luôn rồi, người đó ai khác chính là Hoàng Mai, em giờ đây đang ngồi sau xe của thằng Toàn phởn và theo sau đó là đám diễn viên trong đôi văn nghệ của lớp tôi, không thiếu một ai từ Khanh khờ cho đến tụi thằng Huy.

– Ẹc, kéo đi trẩy hội hay gì vậy? – Tôi thất kinh.

– Hỏi thằng Toàn kìa, tao đang ngủ ngon lành lại bị cả đám tới gọi cửa! – Khanh khờ ngáp dài như còn say ke.

– Ế, không phải tao, hỏi bé Mai của mày kìa! – Toàn phởn hất hàm về phía Mai.

– Vậy là sao?

– Hi, mọi người đâu cần khó chịu vậy chứ, mình thấy càng đông càng vui mà! – Em nheo mắt cười duyên.

– Ừm, đáng lẽ hôm nay nghỉ một buổi ở nhà tự tập nhưng thôi gom lại diễn lần cuối cũng được! – Lam Ngọc thở hắc tỏ vẻ chán nản lắm.

– Còn không ra mở cổng đón anh hai mày vào, đứng đó làm gì? – Toàn phởn lớn giọng lên mặt.

– Từ từ, đập mặt mày giờ! – Tôi lều bều mở cổng.

Ai ngờ đâu Hoàng Mai hôm nay tới nhà Lan chứ lại còn kéo theo nguyên băng luôn, thiệt đúng là oan nghiệt, cảm giác lúc này của tôi chẳng thể nào miêu tả được, cứ như vừa rớt từ trên trời xuống vậy, không biết nên vui hay nên buồn nữa.

Nhưng mà Hoàng Mai làm sao lại biết tôi tập với Lan một mình nhỉ, thuê thám tử theo dõi tôi chăng?

Như để giải đáp thắc mắc, vừa vào đến nhà thì thằng Toàn đã kéo tôi ra gốc táo vườn nhà Lan để bàn chuyện rồi:

– Chu choa, con Mai nhà mày lanh lợi khiếp luôn!

– Sao lanh lợi?

– Mới sáng nó đã gọi điện cho tao hỏi thăm tình hình rồi. Khi biết được mày tập một mình thì nó cứ nằng nặc đòi tao chở đi rũ từng đứa một, chịu thua luôn.

– Uầy, thì tại tụi bây làm biếng nên em nó gọi hộ đấy thôi!

– Mày kém quá, không biết dụng ý của con Mai là gì sao?

– Là gì?

– Phong, vào ăn cơm nè? – Hoàng Mai lảnh lót từ trong nhà.

– Thôi, mày vào ăn cơm đi, nói bây giờ thì mày không tin đâu!

– Gì chứ, tao cũng thông minh lắm chớ bộ!

– … gặp gái cái nó ngu!

– Hạ nhục tao hả mạy?

– Sự thật là thế mà, thôi cứ vào ăn cơm đi, mấy việc này tao thấy lúc nào cần thì nói cho mày thôi!

Thế nên chẳng còn cách nào khác, tôi đành lê thân tàn vào nhận hộp cơm quý giá từ Hoàng Mai mà ăn cho đỡ đói lòng.

– Ủa Phương cũng ăn cơm hộp á! – Tôi ngạc nhiên ngồi cạnh bé Phương.

– Lúc nãy khi vừa nấu cơm xong chuẩn bị dọn ra ăn thì nhóm của Hoàng Mai đến rũ đi rồi, gấp quá nên bỏ cơm vào hộp mang theo thôi.

– Uầy, Hoàng Mai thiệt là…

– Hi, không sao, mấy khi mình được chơi chung với nhiều bạn thế này!

– Ừ, cũng phải! Mà sao Phương lại xin vào được thư viện của trường cấp 3 vậy?

– Mình quen Cô Chiêu dạy văn lúc học thêm nên xin vào!

– 3 Năm kết bạn với sách, Phương không buồn sao?

– Lúc đầu cũng buồn lắm sau này cảm thấy càng thích rồi quen luôn!

– Vậy tiền đâu Phương xoay sở, còn ăn ngủ nghỉ nữa?

– Phương làm thêm ở quán cơm sau trường đấy, còn ăn ngủ nghỉ cũng dễ, cô Chiêu có cho mình một chiếc nệm ngủ cũng êm lắm, hi!

– Vậy mà còn cười được sao, rõ khác người, trước cũng vậy giờ cũng vậy!

– Muốn bị dẫm chân nữa phải hông! – Nhỏ cau có phồng đôi má mủm mỉm của mình lên.

Có thể nói Ngọc Phương trước đây và Ngọc Phương bây giờ chẳng khác nhau là bao, chỉ khác ở chỗ nhỏ bây giờ nhỏ có thể nói chuyện hoạt bát vui đùa cùng với mọi người thay vì chỉ ngồi im một chỗ và viết giấy chuyền cho nhau như trước đây.

Nhờ thế mà đột nhiên bé Phương nổi tiếng trong trường luôn, phải nói là kể từ cái vụ vạch trần mẹ kế của nhỏ trong trường trước đây, ai cũng tò mò về nhỏ hết, ngày nào cũng có một top vài ba thằng lớp khác đến hỏi han trò chuyện với nhỏ làm tôi nhức mắt vô cùng, đồ rằng nếu tôi là lớp trưởng thì đã tống thẳng cẳng mấy thằng đó về lớp hết rồi.

– Ô, bé Phương đang ăn cơm đấy à? – Toàn phởn hóng hớt ngồi kế bên Ngọc Phương.

– Hi, lúc nãy gấp quá nên mang theo cơm ăn.

– Lúc nãy hông nói để mình vào ăn ké luôn, giờ đói rã ruột rồi nè hay là hai đứa mình ăn chung hộp cơm đi!

– Ê thằng cô hồn kia, tòm tèm gì đó mày! – Tôi giở giọng lèn èn vì chướng mắt.

– Xùy xùy, lo ăn cơm đi, đừng nhiều chuyện!

– Hi, nếu Toàn đói thì có thể hỏi Lan đấy!

– Ớ, thôi giờ hết đói rồi!

– Hé hé, có thằng tưởng bở kìa, thôi sít ra để tụi tao ăn cơm! – Tôi cười nắc nẻ chọc quê nó.

– Tao ăn không được thì phá cho hôi luôn – Đoạn rồi gọi nó gọi với – Ớ Mai ơi, thằng Phong nó gọi có việc gì nè.

– Tổ cha mày chơi đểu! – Tôi tru tréo.

Nghe được tiếng gọi của thằng Toàn, Hoàng Mai từ chỗ của Lam Ngọc chạy tất bật đến ngồi cạnh tôi hỏi han:

– Gì vậy Phong, cơm bị gì hả?

– Ớ, đâu có! Ngon mà, hề hề!

– Vậy kêu em lại làm gì!

– Đâu có gì đâu, tại ngồi ăn một mình buồn quá!

– Vậy hen, hay là nãy giờ ngồi nói chuyện với bé Phương chán rồi mới kêu em?

– Bậy không, anh đang chú tâm ăn cơm mà, thôi em về chỗ của Lam Ngọc đi, bàn việc quan trọng gì hả?

– Thì bàn về tiết mục thôi, giờ hết rồi ngồi ngắm anh ăn cơm vậy!

– Sặc…

– Hố hố, chết nha con! – Toàn phởn nhướng mày cười đểu cán.

– Chưa đâu, tao chơi mày sát ván luôn – Rồi tôi gọi lớn – Kiều ơi, thằng Toàn gọi có việc gì nè!

Ngay lập tức, Kiều ẹo đã lao vút tới chỗ của thằng Toàn nhanh như mũi tên làm nó giật mình, tái xanh cả mặt mày:

– Gọi Kiều có chuyện gì dzạ?

– Đ… đâu có gì đâu!

– Không có sao kêu?

– Thì…

– Tại nó buồn quá tính kêu bạn qua trò chuyện mà không dám nói đấy, mình thấy tội nên nói hộ!

– Ộ ôi, dzậy hả? Sao hông nói sớm, ngồi với Toàn tới chiều luôn cũng được mà!

– Bà nội mày Phong! – Nó lườm tôi tru tréo.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155