Đời học sinh - Quyển 1

Phần 21
Phần 21

Từ đằng xa, Hoàng mai tập tễnh tiến về phía tôi. Có lẽ do bị thương từ cú hất của gã kia lúc nãy. Nghĩ lại vẫn còn tức, biết thế lúc nãy cho lão lĩnh trọn 18 quyền vào người cho biết thân.

– Phong… có sao không? – Mai chạy đến, khẽ nâng cánh tay bị đau của tôi, hỏi rối rít.

– Hề… Không sao, còn khỏe chán… ấy da… – Vừa định gồng tay khoe chuột mà quên tay bị đau.

– Bị đau mà còn cố! – Em nhẹ nhàng xoa cánh tay cho tôi.

– Mai cũng bị ngã mạnh lắm mà, ngồi xuống đây để Phong xem!

– Thôi! Không sao mà! – Em bối rối.

– Cứ ngồi xuống, ngại gì?

– Hông đâu… – Em chống chế yêu ớt.

– Mai không ngồi xuống thì Phong sẽ không suy nghĩ chuyện trên vòng đu quay đâu! – Hết cách tôi phải đành lôi chuyện hệ trọng vào luôn.

– Đừng mà… hức! – Em nói giọng như sắp khóc.

– Ơ… đừng khóc, đừng khóc, Phong đùa thôi!

– Hu… chuyện này mà cũng đem ra đùa cho được…

– Ừ… xin lỗi mà. Nhưng Mai ngồi xuống đi, nếu không Phong áy náy lắm, Mai đã cứu Phong lúc nãy mà!

Lưỡng lự một hồi, Mai cũng nhẹ nhàng ngồi xuống để tôi xem chỗ đau.

– Mai bị đâu chân phải à? – Tôi vừa nói vừa nắn chân phải của Mai.

Đột nhiên Mai thở phào rồi đáp:

– Ừm… đau lắm…

– Chà… Lúc nãy chắc bị té bất ngờ quá nên Mai bị sái khớp rồi!

– Vậy giờ làm sao? – Mai sốt sắng.

– Phải sửa khớp lại thôi, nhanh lắm, chịu đau tý!

– Hơ… Mai sợ đau lắm! – Em nhăn mặt.

– Đau tý thôi! Phong nắn gân nắn cốt mát tay lắm đấy! – Tôi quệt mũi.

– Thôi đau lắm, Mai có thấy trên TV người ta sửa khớp la ùm lên đấy chứ!

Hề hề, tưởng là Phong đây không có cách sao? Tụi thằng Huy đánh nhau cũng bị trật tay trật chân mấy lần. Tụi nó cũng sợ sửa khớp kinh hồn luôn ấy chứ, thế mà ngồi nói chuyện với tôi một hồi là tôi sửa lúc nào không hay luôn. Cách này tôi gọi là “Dương đông kích tây’ đấy. Kiểu như:

– “Ê Huy, em nào sao lưng nhìn mày kìa! ”

“Rốp… á”

– “ Ê Bình, mày chưa kéo khóa quần kia… ”

“Rốp… ố”

– “Ê Tú, lưng áo mày dính cái gì kìa… ”

“Rốp… éc”

Những lần như thế, mặt tụi nó trông tội đến phát cười. Cơ mà với Hoàng Mai thì lại khó, chả biết dụ em bằng cách nào! Chẳng lẽ lại nói:

– “Mai ơi, em lộ hàng kìa”

– Dâm tặc… chát… – vêu mồm luôn.

Nhìn đi nhìn lại cuối cùng tôi cũng nghĩ ra cách.

– Thôi vậy! Để bữa khác! À mà Mai quay ra sau xem ông kia sao rồi!

– Ừa…

… Rốp… á… á… á… – La thất thanh.

– Hề hề, sửa khớp rồi đấy, có đau đâu?

– Hức… ức! Phong vô tâm lắm – Em sùi sục nước mắt.

– Hơ… Phong xin lỗi… Phong… hựm…

Chưa kịp nói hết câu, em đã ôm chằm lấy tôi, gục đầu vào ngực tôi mà khóc nức nở:

– Hức… Có biết lúc Phong ngã xuống cầu, Mai lo cỡ nào không? Cứ ngóng xuống dưới như người mất hồn vậy… Vô tâm, vô tâm! – Em đánh yêu ớt vào ngực tôi.

– Ừ… Phong xin lỗi mà, chẳng phải bây giờ Phong an toàn rồi sao?

Em không nói gì, cứ ôm tôi mà khóc. Tôi bối rối khống biết nên làm gì ngoài việc ôm Mai thật chặt, vỗ nhè nhẹ vào tấm lưng nhỏ bé của em.

– “Mày thấy chưa Phong? Hoàng Mai không sợ ướt, không sợ lạnh ôm mày lo lắng như thế mày còn suy nghĩ gì nữa? Tệ quá, mới vừa làm em nó vui, lại khiến em nó khóc nữa rồi, tất cả trách nhiệm thuộc về mày đấy Phong à! ” – Những ý nghĩ ngổn ngang lại chen chúc trong đầu tôi.

Lúc sau, em nín khóc, tôi dìu đến chỗ gã đàn ông đang nằm sõng soài trên mặt đất, thở nấc từng cơn:

– Mày là ai? Sao lại biết Trần gia quyền? – Lão trợn mắt, thở hổn hểnh.

– Tôi là con trai của Thanh Đẳng đây!

– Mày… là con trai của lão? Hừ… thảo nào, đúng là “hổ phụ sinh hổ tử đấy! ” – Lão nhếch môi.

– Nói đi, có phải ông nhận được lệnh của tụi thằng Vũ đến đây để thủ tiêu tôi?

– Mày hiểu rõ quy tắc của giang hồ mà! Tao không bao giờ nói đâu – Lão cười đểu.

– Mặc kệ! Nếu ông mà có lếch được về chỗ của bọn nó thì gửi lời của tôi rằng” Tụi bậy bỏ cuộc đi, đấu không lại tao đâu! ”

Đi được một đoạn, tôi quay đầu lại gọi với:

– À mà ông nhắn thêm câu nữa là: ” Mai đã là người của tao rồi, đừng có mà mơ tưởng. ”

Và thế là tôi lãnh ngay cái véo hông thấu trời của Mai vì tội cuồng ngôn:

– Đồ quỷ, sao lại nói như thế? – Em đỏ mặt.

– Ơ… ơ! Phong nói thế để tụi nó nãn, không muốn quấy phá nữa ấy mà! Mai đừng giận nha! – Tôi xui xị.

– Hừ, lần sau nữa là biết tay đấy… – Nàng nguýt dài.

– Hề hề… Biết rồi mà! – Tôi cười cầu tài.

Ấy vậy mà em lại chốt thêm câu cuối nữa nữa làm tôi sốc suýt thổ huyết:

– Thế… Phong có muốn… Mai là người của Phong thiệt hông?

– …

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155