Đời học sinh - Quyển 1

Phần 129
Phần 129

Chuyện đã xảy ra cách đây 10 năm rồi khi tôi còn là một thằng nhóc ngổ ngáo, trẻ trâu không sợ trời không sợ đất. Lúc ấy tôi chỉ mới được học vài thế võ cơ bản của ba tôi thôi nhưng đã háo chiến muốn đi tỉ thí với đám bạn rồi, tuổi con nít mà, bồng bột lắm.

Có lẽ vì thế nên lúc đó tôi rất ít bạn, còn kẻ địch thì vô số. Hầu hết những kẻ địch của tôi là những thằng thường xuyên bị tôi đem ra làm mộc nhân. Bọn nó đâm ghét và muốn đánh tôi cho bằng được, trong số đó còn có cả 5 thằng mặt ngựa hay gấy hấn với tôi nữa.

Mà bọn nó chỉ dừng lại ở việc muốn đánh thôi chứ không dám làm gì tôi đâu, vì ba tôi lúc đó ai cũng biết tiếng là một võ sư giỏi mà, đụng vào tôi thì tất nhiên ba tôi sẽ ra mặt ngay. Bọn trẻ trong xóm vì thế cũng e dè và chẳng muốn chơi với tôi nữa, đâm ra ít bạn là điều hiển nhiên.

Vào một buổi sáng như bao buổi sáng khác, tôi khoái chí nũng nịu với ba để đòi đi thú nhún cho bằng được. Mà như các bạn đã biết rồi đấy, ba tôi vào những năm trước đây rất nghiêm khắc, đặc biệt là trong chuyện dạy dỗ con cái. Ông lúc nào cũng bắt tôi ở nhà, luyện võ, học hành, thỉnh thoảng chỉ cho đi chơi ở công viên gần nhà thôi chứ không bao giờ được đi xa, và ngay cả chuyện thú nhún cũng thế:

– Ba, dẫn con đi chơi thú nhún đi!

– Không được, ba bận rồi, ra công viên chơi đi! Lớn rồi còn chơi thú nhún!

– Hu, con thích mà!

– Ba bảo không là không! Còn đòi nữa ba đét cho một roi vào mông bây giờ! – Ông sừng sộ quát nạt.

Vậy nên vẫn như mọi khi, tôi lại mon men ra ngoài công viên gần nhà để kiếm trò tiêu khiển những lúc rảnh rỗi.

Bỗng nhiên, tôi chợt nhìn thấy từ đằng xa mấy thằng nhóc trong xóm tôi đang bu quanh một băng ghế đá gần gốc cây đa. Trông tụi nó có vẻ phởn lắm, cứ như đang trêu chọc một ai đó vậy. Thật là tội nghiệp cho đứa nào lọt vào tầm ngắm của tụi nó. Tôi thì chả lạ gì mấy chuyện này, bởi vì ngày nào cũng có một đứa bị chọc mà, hễ có đứa nào bị ba mẹ la, bị phát hiện đái dầm, khóc nhè là ngay lập tức bị lôi ra làm đề tài bàn tán ngay.

Đáng lẽ ra thì tôi sẽ bỏ qua chuyện đó mà đi chỗ khác ngay vì đám trẻ con trong xóm không ưa tôi chút nào hết, lại gần tụi nó kẻo sinh chuyện lại mệt. Thế nhưng từ trong đám đông đó lại phát ra tiếng khóc của một đứa con gái khiến tôi giật mình mà ngoảnh đầu lại tò mò.

– Hu hu…

– Lêu, đồ con gái khóc nhè!

– Ê, nhà mày ở đâu! Sao không trả lời đi, khóc mãi thế?

Thấy thế tôi cũng tò mò mà đi lại chỗ của tụi nó xem có chuyện gì, vì khu này rất ít con gái mà chủ yếu toàn là ở nhà thôi chứ không có đi long nhong ở ngoài như đám con trai tụi tui đâu.

Và sau một hồi luồng lách từng dòng người, tôi cũng vào được trung tâm của đám đông. Đó là một đứa con gái trạc tuổi bọn tôi, nhỏ đang mặc một cái váy trắng sữa phủ từ vai xuống gối và đặc biệt là trên tay nhỏ còn ôm một con gấu bông nữa. Có lẽ vì thế mà nhỏ mới bị nhiều người chọc đến vậy.

Nhưng với lí do thế này thì tôi cũng chã thèm xen vào làm gì. Lúc đó con gái đối với tôi thì chưa có định nghĩa gì cả, tất cả chỉ là một đám loi nhoi, cùng xóm trong mắt tôi mà thôi.

Mà có vẻ như bọn trẻ xóm tôi thì đã bựa bẩm sinh từ lúc nhỏ hay sao ấy, nhỏ càng cố chống cự, tụi nó càng lấn tới. Và đỉnh điểm là cái thằng nhóc trưởng nhóm mặt ngựa trong xóm tôi hiện tại canh lúc con nhỏ sơ xuất đã giật lấy con gấu bông trong tay của nhỏ.

Bị mất gấu bông, nhỏ chẳng biết làm gì hơn là chạy theo cái thằng đó nhằm lấy lại con gấu bông bị tướt đoạt một cách oan ức. Nhưng con bé 6 tuổi yếu đuối này thì làm sao có thể chống lại một thằng nhóc 10 tuổi với thể hình được cho là to nhất trong đám đó chứ? Vậy nên chỉ sau một cú hất tay nhẹ của thằng đó thì con bé đã ngã oạch ra đất mà khóc rú lên rồi.

– Hế hế, ê con mít ướt! Có ngon thì lại đấy mà lấy con gấu bông nè!

– Hức, trả đây! – Nhỏ ấm ức trong nước mắt.

– Lêu, đồ cái thứ mít ướt! – Thằng đó khoái chí, vênh cái mặt mo lên mà chọc con nhỏ.

– Ê, thằng kia! Trả con gấu bông cho nhỏ đi!

– Ồ, thằng Phong đó hả? Lại muốn kiếm chuyện gì đây?

Đúng, chính tôi! Vì ghét phải thấy cảnh gần chục đứa con trai ăn hiếp một nhỏ con gái như thế nên tôi đã đánh bạo đứng ra giải vây cho nhỏ. Mà nói là giải vây cho nó hùng hổ vậy chứ thực ra thì 1 mình tôi không thể nào đánh lại gần chục thằng bọn nó đâu, chỉ tìm cách làm sao cho bọn nó thoái lui thôi:

– À, ý tao là tụi mày đừng có giao du với bọn con gái làm gì?

– Vì sao?

– Tao nghe ba tao nói bọn gái ghê lắm cơ, có thể lấy đi trái tim của bọn con trai tụi mình đó! Mày thử tưởng tượng coi mày không có tim sẽ như thế nào? – Tôi bèn sử dụng tiếng tăm của ba mình ra mà làm cứu cánh.

– Thi… thiệt hông mạy?

– Sao hông, ba tao nói thế mà! Tụi bây càng dây dưa nhiều với tụi con gái càng mất tim sớm đó! – Tôi được nước chém thêm chút gió.

– Gì ghê thế! Giờ sao mày?

– Thì tụi bây tránh xa nó ra, những đồ vật gì nhỏ cầm qua thì tụi bây không được đụng tới!

– Ờ hiểu rồi! Trả mày con gấu nè đồ mít ướt! Bo xì không chơi với mày nữa! – Thằng mặt ngựa nghe lời tôi răm rắp mà nghỉ chơi con nhỏ kia ra.

Quả thật là tôi không thể ngờ được cách của tôi lại hiệu nghiệm ngoài sức tưởng tượng đến thế. Đến nỗi lúc đầu khi bịa ra chuyện này thì tôi cứ tưởng bọn nó sẽ chọc tôi đến chết nhục luôn ấy chứ, vậy mà thành công mỹ mãn luôn. Thành ra tôi chỉ tốn một chút nước bọt mà giải tán cả gần chục thằng cùng một lúc. Tôi lúc đó cũng bá đạo ấy chứ!

Và rồi sau khi tụi nhóc đó đi khỏi, tôi mới mon men lại gần con nhỏ đó hỏi han tình hình:

– Nè, bạn gì đó ơi! Có sao không?

Lắc.

– Có bị trầy xước gì không?

Lắc.

– Vậy mình tên là Phong, còn bạn?

– Um… – Nhỏ chỉ ngướn lên nhìn tôi rồi chỉ vào con gấu!

– Ơ, ý bạn là gì?

– Um… – Nhỏ vẫn cương quyết chỉ vào con gấu.

– Hửm, mình hỏi tên của bạn mà, đâu phải hỏi bạn thích gì đâu!

– M… mình tên bé gấu! – Nhỏ ấp úng.

– Sao, bé gấu hả?

– Mọi người trong nhà gọi mình thế!

– Vậy mình cũng gọi bạn là bé gấu luôn ha?

– Ừa…

– Vậy nhà bạn ở đâu, để mình đưa bạn về! Kẻo lại gặp mấy tụi hồi nãy nữa đó!

– Nhà mình gần ông chú dạy võ ở trong xóm này nè, nghe nói cũng nổi tiếng lắm!

– Ô, phải nhà bạn là căn biệt thự 3 tầng màu cam nhạt không?

– Ừa, đúng đó! Sao bạn biết hay vậy?

– Xời, ba của mình là ông chú dạy võ mà bạn nói nè!

– Oa, vậy bạn là hàng xóm của mình hả?

– Hề hề, chắc vậy rồi!

Đúng thật là tôi và nhỏ đã là hàng xóm của nhau từ hồi nhỏ rồi các bạn ạ, nhưng tôi không thể nào biết được nhỏ là hàng xóm của tôi lâu đến thế đâu. Cũng một phần là tôi rất ít quan tâm đến những nhà kế bên, cũng một phần là vì mỗi lần ra ngoài nhỏ đều được ba chở đi bằng chiếc xe hơi màu trắng kính đen thui nên chả thấy được gì. Vì thế, mãi đến bây giờ nhỏ ra ngoài một mình thì tôi mới biết được đấy. Đúng là xa tận chơi trời gần ngay trước mắt mà.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155