Đời học sinh - Quyển 1

Phần 125
Phần 125

Bỗng dưng ngay lúc đó trong đầu tôi lại nãy ra một sáng kiến tuyệt diệu:

– Bác có chìa khóa phòng của Phương không ạ?

– Ừ có, con tính mở cửa phòng của bé Phương à?

– Dạ phải ạ, đây là cách cuối cùng rồi! Nếu để lâu lại càng rắc rối!

– Ừ được rồi đi theo bác!

Nói xong, ba Phương dẫn tôi lên phòng khách rồi bảo tôi ngồi chờ một tí để bác ấy lục chìa khóa phòng của Phương. Nhưng thú thật là sau khi mở được cửa phòng rồi thì tôi chả biết làm gì tiếp theo nữa cả, ăn nói không khéo thế nào cũng bị mắng là xâm nhập chỗ ở bất hợp pháp cho coi, mà dù sao cũng đã phóng lao rồi thì phải theo lao luôn vậy.

– Chìa khóa phòng bé Phương đây, đi thôi!

– À, bác ơi! Để con lên phòng bé Phương được rồi ạ!

– Có chuyện gì sao?

– Dạ, vào đông người quá bạn ấy sợ! – Tôi lè lưỡi nói đại.

– Hà hà, để bác đoán nhé! Bé Phương nhà bác bị thế này là do con phải không Phong!

– Ực, dạ con xin lỗi! – Tôi khiếp vía khi bị ba em đoán trúng tim đen.

– Được rồi chìa khóa đây, giải quyết làm sao cho bé Phương chịu ra đây ăn cơm thì bác bỏ qua cho, còn không thì tự hiểu nhé!

– Dạ, Phương sẽ ra ngay thôi ạ! – Tôi gật đầu răm rắp.

Thiệt là tình, tính giấu ba Phương chuyện tôi làm em buồn vậy mà cũng không giấu nổi, kiểu nào cũng chẳng qua mặt người lớn được.

Nhưng thôi, lo chuyện trước mắt cái đã, bây giờ có chìa khóa trong tay rồi thì tôi nên làm gì trước tiên đây nhỉ? Mở cửa phòng em vào một mạch luôn hay sao ta? Nhưng như thế thì hơi thô lỗ. Vậy hỏi thăm em vài câu nếu em không chịu ra thì mới dùng chìa khóa mở cửa vào?

Cách này coi ra có vẻ hợp lý hơn đây, cứ hỏi thăm em vài câu trước đã rồi tính, cứ vậy đi:

– Phương ơi, là anh đây! Mở cửa cho anh đi!

– Anh không muốn gặp mặt em mà, giờ đến đây làm gì?

– Anh xin lỗi mà, lúc sáng là do anh tức giận quá thôi!

– Hông nghe, hông nghe! Anh đi đi!

Các bạn thấy đấy, là do bé Phương không chịu mở cửa nên tôi mới áp dụng cách tối hậu này thôi nhé chứ hông có thích thú gì đột nhập vào phòng con gái đâu. Phải nói trước để có gì sau khi đọc xong tình huống sau đây mới không bị mọi người bảo là dê cụ, biến thái.

Vì khi vừa mở cửa phòng của bé Phương ra chưa kịp nhận biết được điều gì thì đã thấy em ôm đống đồ trên người mà la thất thanh đến chói cả tai:

– Á… á… á… á… đồ biến thái… bốp… – Cùng với tiếng la của bé Phương là một chiếc cặp nặng chịt đáp thẳng vào mặt tôi với độ lực kinh hồn khiến tôi phải bật ngửa ra sau mà đập đầu vào tường đến choáng váng cả mặt mày.

– Có chuyện gì vậy? – Ba em hớt hải chạy lên.

– Xít… aaa! Vừa mở cửa phòng thì con đã bị bé Phương đánh úp, đau quá! – Tôi suýt xoa quả đầu giờ đây đả u lên một cục to tổ nái.

– Gì, con gái bác đánh con à?

– Ai biểu Phong vào phòng con chứ… – Em giận dỗi mở cửa ra.

– Cuối cùng cũng mở cửa rồi hả, ba nhờ Phong lấy chìa khóa vào đấy!

– Ghét ba! Còn Phong vào đây, nhanh! – Em đáp lời gỏn lọn rồi lôi tôi sềnh sệt vào phòng y như bao cát chẳng hơn chẳng kém.

Vào phòng xong chỉ kịp nghe tiếng đóng sầm cửa thì tôi đã bị em đẩy ngã ra giường không một chút sức chống cự:

– Nói nhanh, lúc nãy anh đã thấy những gì rồi! – Em cau mày, phùng má dò hỏi tôi.

– Ớ, thấy gì là thấy gì?

– Đừng có xạo, có phải anh đã thấy hết rồi không?

– Thấy hết là thấy sao?

– Phong đáng ghét! Có phải lúc nãy em đang thay đồ thì anh đã thấy hết rồi phải không hả, trả lời mau… bực…

Em tức tối nắm lấy cổ áo tôi mà giật liên hồi, nào ngờ đâu do vận động quá mạnh mà một cúc áo ngay giữa ngực em bị bung ra làm lộ một “khoảng trời mênh mông mây trắng”.

– Á… á… á… đồ dê cụ… bốp… – Em thét lớn túm lấy cái gối đập vào mặt tôi phát đau điếng.

– Oái, anh không có ý!

– Để gối ngay trước mặt, không được bỏ ra!

Bản thân tôi cũng xấu hổ vì hồi nãy đã trót thấy tất cả nên chẳng dám làm trái ý em, đành để gối trước mặt mà cầu nguyện mọi việc từ nãy đến giờ chỉ là một giấc mơ ban đêm rồi sẽ nhanh chóng qua đi thôi.

Thế nhưng một việc đã xảy ra rành rọt trước mặt thế này rồi thì làm sao là giấc mơ được chứ, mà nếu như đó không phải là mơ thì tôi tiêu đời tới nơi rồi mọi người ơi:

– Phong, dỡ gối ra!

– Thôi, để thế này đi! – Tôi cúm rúm ôm sát gối vào mặt.

– Nếu anh không dỡ thì em sẽ hét lớn lên đó!

– Rồi rồi, dỡ ra ngay! – Tôi hốt hoảng làm theo lời em.

– Bây giờ khai mau, lúc nãy đã thấy gì rồi?

– Không thấy gì thật mà!

– Nói thật em biết đi nào, anh đã thấy gì rồi? Không có làm gì anh đâu! – Em bỗng dưng ngọt giọng.

– Th… thì lúc mở cửa vào không thấy gì hết, nhưng lúc nãy em giật áo anh…

– Rồi sao nữa…

– Thì thấy rồi!

– Anh đúng là đồ dê cụ mà, hức! – Em giận dỗi đập gối lia lịa vào người tôi.

– Ẹc, lúc nãy bảo không đánh mà! Ui da, anh đến để xin lỗi chứ có đến để ăn đòn đâu!

– Cho anh chết, con gái có bấy nhiu đó mà anh đã thấy hết rồi còn gì?

– Ẹc, anh có cố ý đâu, bất khả kháng mà!

– Hổng biết, hức! – Em chu mỏ giận hờn, xoay mặt đi chỗ khác.

– Uầy, bây giờ em muốn đánh đập anh sao cũng được, miễn sao đừng có báo công an là được rồi, ha!

– Hổng thèm, giận rồi!

– Tha lỗi cho anh đi mà, cả lúc sáng lẫn bây giờ luôn.

– Hổng tha… ột… ột… ột…

Trong lúc Bé Phương đang cau mày trách móc tôi thì cái bụng phản chủ do nhịn đói của em lại réo lên ồn ột như đang biểu tình đòi được ăn. Bị như thế bé Phương liền đỏ cả mặt mày lên rồi lấy mền trùm kín bít từ đầu tới chân luôn.

– Ê nè, làm gì thế! – Tôi bắt đầu trêu đểu.

– Anh hông cần biết… – Em nói vọng ra.

– Có tha lỗi cho anh rồi đi xuống nhà ăn cơm không?

– Hông, giận suốt đời luôn!

– Còn cứng đầu là anh dùng vũ lực đấy!

– Thách…

– À, rượu mời không uống muốn uống rượu thuốc sao, được thôi!

Vừa dứt lời tôi liền bế bỏng bé Phương lên cùng với tấm mền em đang trùm trên người làm em hốt hoảng giãy đành đạch trong lòng tôi:

– Thả em xuống! – Nhỏ vừa giãy vừa đấm thùm thụp vào ngực tôi.

– Hông tha lỗi thì hông thả?

– Thả em xuống mau! – Bé Phương càng giãy mạnh hơn.

– Có tha lỗi cho anh không?

– Hông tha…

– Hông tha thì hông thả… á… á… á! – Chưa kịp dứt câu thì em đã cắn vào ngực tôi phát đau điếng làm tôi phải bỏ em xuống giường mà ôm ngực suýt xoa.

Cú cắn vừa rồi mạnh đến nỗi cả dấu răng còn hằn trên ngực tôi luôn, đau đến không thể tả. Quả thật con gái chỗ nào cũng là vũ khí chết người mà, không thể cù nhây được:

– Au ui, đau quá bé Phương ui!

– Anh chết luôn cũng được! – Em quay đi xem ra vẫn còn giận lắm.

– Thôi mà, cho anh xin lỗi về mọi chuyện nha, lần này không đùa nữa đâu! – Tôi xít lại gần em nói nhỏ.

– Chứ mọi chuyện nãy giờ anh nói là đùa sao?

– Uầy, thôi đừng lẫy nữa! Anh biết lỗi rồi, từ nay không quát em nữa đâu mà!

– Um… làm từ sáng đến giờ em không ngồi yên được chút nào! Tại anh cả đấy!

– Thôi được rồi, xuống nhà ăn cơm đi!

– Nhưng em vẫn chưa quên cái vụ thay đồ đâu đấy!

– Rồi rồi, ăn cơm đã rồi tính sau!

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155