Đời học sinh - Quyển 1

Phần 72
Phần 72

Thật là không cam tâm chút nào khi biết được Ngọc Phương sẽ bị mụ mẹ kế đó hành hạ những khi ba của nhỏ không có ở nhà, đúng là một mụ đàn bà độc từ trong ra ngoài, độc từ lời nói đến hành động, không hiểu sao mà ba của Ngọc Phương lại yêu một người như bà ta được chứ, một con mụ ác độc nhất tội từng thấy, ác hơn bà mẹ kế của lọ lem, ác hơn bà hoàng hậu trong bạch tuyết, chẳng còn gì để so sánh với bà ta nữa.

Nghĩ lại thì chúng tôi chẳng còn gì để mà mất nữa rồi, nếu nói ra sự thật thì cùng lắm tôi sẽ bị đuổi học thôi, nhưng bù lại mọi người sẽ biết được bộ mặt thật của bà ấy, nếu không thì chí ít cũng phải có một chút nghi ngờ về bà ta chứ, nếu quả đúng như thế thì sự hi sinh của tôi chắc sẽ có ích lắm. Được, tôi sẽ nói, nói hết tất cả bí mật của bà ta cho mọi người biết, dú có tin hay không thì tôi vẫn nói:

– Khoang đã… – Tôi lớn giọng thu hút sự chú ý.

– Chuyện gì vậy Phong… – Hoàng Mai lo lắng, thúc nhẹ vào tay tôi.

– Dù gì cũng không còn gì để mất, thì con cũng xin nói với bác một bí mật… – Tôi bắt đầu hướng sự chú ý đến ba của Ngọc Phương.

– Thôi đi đi ông… – Mụ mẹ kế sợ sệch giục ông chồng đi.

– Con muốn nói bí mật gì? – Ba Phương vẫn bình thản nhìn tôi.

Khắp sân trường giờ vẫn còn lác đác những học sinh ra lớp muộn, vì nghe được những tiếng la hét của tôi nên cũng đứng nán lại xung quanh tạo thành một vòng tròn lớn không cách xa chỗ chúng tôi đứng là bao.

– “Tốt, càng nhiều người biết càng hay”

Hít một hơi thật sâu để lấy hết dũng khí, tôi chỉ tay vào mặt mụ mà hét lớn:

– Bà ta là kẻ lừa đảo…

Vừa dứt câu, tất thảy mọi người đều ồ lên đồng loạt làm nhốn nháo cả một góc sân trường, phải vất vả lắm ông thầy hiểu trường mới dẹp loạn được cái đám đông đó, thế nhưng vẫn có một vài tên tò mò lén lén đứng coi từ tầng trên xuống, nhưng giờ tôi không quan tâm lắm đến chuyện đó, vẫn bình tâm mà tiếp tục sự nghiệp công tố viên của mình:

– Thôi đi đi ông, thằng nhóc đó khùng rồi… – Mụ vẫn chèo kéo chồng mình đi khỏi.

– Khoang đã nào bà, để tôi hỏi thằng nhóc – rồi ông ấy quay sang tôi – con nói rõ hơn xem nào?

– Trong lúc tình cờ đi dạo ở công viên, con bắt gặp bà ta đang đi với một người đàn ông lạ, và người đang ông đó chính là người yêu của bà ta?

– Rồi sao nữa? – Ông sốt sắng.

– Hai người họ bàn kế chờ cho bác chuyển nhượng một nửa tài sản cho bà ta rồi bà ta sẽ trốn đi cùng với người tình của mình đó!

– Ông đừng có tin lời nó… – Bà ta mặt mày giờ đã tái nhợt.

– Nào còn gì nữa không? – Ba của Phương vẫn không để tâm.

– Vẫn còn, Ngọc Phương ở nhà lúc nào cũng bị bà ta đánh đập dã man, bị ép buộc phải sống vất vả trong thư viện của trường, đến khi bác về bà ta mới đến đón bạn Phương trở lại như ngày hôm này đấy.

– Vẫn còn chứ…

– Còn một thông tin nữa nhưng không chắc! – Tôi đăm chiêu.

– Cứ nói…

– Kiều Linh con của bác và bà ta không phải là con ruột của bác, mà là con của bà ta với gã tình nhân đó…

– Mày nói láo… Tao sẽ kiện mày tội vu khống… – Mụ tức tối phản pháo.

– Này bà, nếu như không phải bà làm thì cứ im miệng để tôi hỏi, có tật giật mình sao? – Ba Phương nhíu mày.

– Ơ, em… – Mụ xui xị lùi ra sau.

Sau những chuyện chấn động nhứ thế cứ tưởng ba của Ngọc Phương sẽ tức tối lắm chứ, vậy mà trông sắc mặt vẫn bình thản như chưa xảy ra xuyện gì hay sao? Rốt cuộc ông ấy có tin lời tôi nói không?

Như để xác thực lại điều đó, ông ấy lại hỏi tôi:

– Đã hết rồi chứ…

– Dạ hết rồi… – Tôi thở phào vì mình đã đóng tròn vai.

Thế nhưng ông ấy lại chốt một câu làm tôi không thể ngờ được:

– Bằng chứng đâu?

– Dạ… – Tôi cứng họng thực sự.

– Không có bằng chứng phải không? Chúng ta đi thôi… – Ba Ngọc Phương lạnh lùng quay lưng đi bỏ lại tôi giờ đây tưởng như đã hóa đá.

Việc quái gì đang xảy ra thế này, ông ta bắt mình nói huyên thuyên muốn rụng cả lưỡi rồi cuối cùng chỉ cốt một câu “bằng chứng đâu? ” Rồi lạnh lùng bỏ đi như thế sao, thực sự ông ấy đang nghĩ cái gì vậy, không nghi ngờ gì về bà vợ kế của mình sao? Không được, tôi phải hỏi cho ra lẽ:

– Bác khoang đi đã…

– Còn muốn nói gì nữa? – Ông ấy vẫn từ tốn.

– Bác không tin những lời con nói sao?

– Không…

– Nhưng những lời con nói đều là sự thật đó, con thề với bác…

– Thề thốt thì ai chẳng thề được, thề không có chết đâu con à…

– Nhưng bác phải biết suy xét chứ?

– Suy xét việc gì?

– Việc của Ngọc Phương!

– Chỉ một câu thôi, bằng chứng đâu?

– Con… con… không có… – Tôi uất nghẹn, rít qua từng kẻ răng.

– Thế thì đừng vu khống người khác một khi chưa có chứng cứ…

Thế rồi ông ấy vẫn quay lưng bước đi, mặc cho tôi cứ đứng chết trân như trời trồng mà chẳng làm được gì, sao ông vô tâm quá vậy, con gái ông sẽ bị hành hạ đó, tài sản của ông sẽ bị chiếm đoạt đó, ông không quan tâm sao, ông là người cha vô trách nhiệm, một người yêu đương mù quáng, phen này có bị đuổi học tôi cũng nói, tôi nhất quyết sẽ nói:

– Khoang đi đã…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155