Đời học sinh - Quyển 1

Phần 26
Phần 26

Vào lớp, tôi cứ ngẩn người ra suy nghĩ như thằng nghiện làm nhỏ Phương cũng phải lấy làm thắc mắc vì không chọc nhỏ như thường ngày nữa.

– [Này bị sao thế? ]

– Không có gì đâu.

– [Nhìn mặt buồn thế kia mà]

– Uầy, khó nói lắm.

– [Có gì mà khó nói? ]

– Thì chọn quà sinh nhật.

– [Có vậy không mà cũng khó nói] – Nhỏ tròn mắt.

– Thì có biết chọn gì đâu?

– [Vậy Phong dự sinh nhật của bạn nam hay nữ? ]

– Của nữ!

Nghe tới đây nhỏ thoáng nhíu mày, mặt có chút buồn bã nhưng vẫn mỉm cười viết vào mảnh giấy.

– [Thế thì Phong tặng sách đi! ]

– Sách hả?

– [Ừ… nếu là con gái thì tặng mấy cuốn sách về hạt giống tâm hồn hoặc quà tặng cuộc sống sẽ hợp lắm đấy]

– Thế còn sinh nhật con trai thì sao? – Tôi nuốt khan vì linh tính mách bảo sẽ nhận được câu trả lời tương tự.

– [Sinh nhật con trai thì phong có thể tặng sách về trinh thám hoặc là truyện ma, kinh dị cũng được] – Nhỏ cười hồn nhiên.

Chậc! Biết ngay mà, hỏi nhỏ Phương thì thế nào cũng bị tọng một đống sách vào mặt thôi, lời khuyên của mọt sách mà. Nhưng tôi không phủ nhận rằng quà của nhỏ Phương gợi ý là hoàn toàn dở, tặng sách quả thật cũng là một ý kiến rất hay, nhưng với trường hợp của Hoàng Mai thì tôi thấy không phù hợp cho lắm. Vì hôm qua, lúc học bài với Mai thì em có nói là em bị cận nhẹ, không thể đọc sách nhiều được, lại không muốn đeo mấy cặp kính dày cộm như ốc bu trên mặt. Thế nên tặng sách bị loại, cụp – Đóng mộc.

Tiếp đến là lời khuyên chân thành từ 2 nhỏ bạn thân của Hoàng Mai là Nhi lùn và Kiều ẹo. Sơ lược qua ngoại hình của hai nhỏ này tý, Nhi lùn thì khỏi nói rồi, cái tên nói lên tất cả, chiều cao 1m40 với vóc dáng nhỏ con y như trẻ cấp 2 vậy, nhỏ này có mặc đồ con nít vào cũng chẳng ai chê già. Còn Kiều ẹo thì lại khác, tuy là có đẹp thật đấy, nhưng tính cách thì… quá ư là điệu đà, nói năng thì ỏng à ỏng ẹo đến mức nổi cả da ga, tóm lại là điệu quá mức quy định.

– U… oa… tặng quà sinh nhật cho Hoàng Mai hở? – Kiệu ẹo ôm mặt làm điệu.

– Ủa, sao hai người biết.

– Nó cũng vừa mời tụi mình sáng này mà, Phong nhờ tụi này tư vấn là chính xác rồi, hi! – Nhi lùn cười tươi.

– Sao, sao? Nên tặng Hoàng Mai quà gì đây?

– Hoàng Mai thích mấy con thú nhồi bông lắm đó, tụi này cũng tính mua một con tặng nè.

– Ừ… hì, chắc vậy.

Ôi! Ý kiến từ bạn thân đúng là có khác, nhắm thẳng vào sở thích luôn. Nhưng mà bị hai nhỏ này phỏng tay trên rồi, tính tôi thì ghét bị đụng hàng lắm, muốn là hàng độc thôi. Thế nên thú nhồi bông bị loại, cụp – Đóng mộc.

Uầy, sao khi hỏi xong thì tình hình chẳng khả quang hơn là bao, lại càng ngày càng tệ hơn. Bây giờ phải biết tặng quà gì đây, Ây dà…

– Gì thế mày? Bị giựt hụi hả. – Toàn phỡn tò mò đập vai tôi.

– Lượn chỗ khác để bố suy nghĩ!

– Chuyện gì kể nghe xem nào, để tao xem việc gì làm mày đăm chiêu gớm vậy!

Thôi cũng được, dù gì thằng này cũng là bạn thân của tôi. Cùng là con trai với nhau chắc sẽ dễ suy nghĩ hơn. Ấy vậy mà nghe xong nó cười hềnh hệch, rõ điên, chắc bị khùng bẩm sinh.

– Xời tưởng gì, có tặng quà không cũng phải suy nghĩ nữa, mày lúa quá.

– Này, tao bảo mày giúp chứ không phải mỉa mai tao nhé! – Tôi gằn giọng.

– Ùi cứ để tao tư vấn cho! Chuyên gia đây mà. – Nó vỗ ngực tự tin.

– Ô! Thế bày tao xem nào!

– Được rồi nghe bố hỏi đây, mày với em nó ở loại thường hay loại đặc biệt.

– Ớ… Làm gì mà như bán thịt heo thế mày? – Tôi nhăn trán.

– Đấy! Tao bảo mày lúa đâu có sai! Nghe nè, loại thường là ở mức tình bạn thôi, còn loại đặc biệt thì khác à.

– Loại thường thế nào?

– Èo dễ mà, loại thường thì cứ mua qua loa mấy món đồ dành cho con gái tặng nhỏ Mai là được.

Nghĩ lại tôi với Hoàng Mai cũng đã thân hơn mức tình bạn rồi nên không thể tặng qua loa được.

– Thế còn loại đặc biệt.

– Hề hề, Loại đặc biệt lại chia ra làm hai loại nữa!

– Loại quái gì nữa thế?

– Thì hàng “lô” với hàng “gin”!

– Sao, sao? “Lô” với “gin” gì? Nói nghe với! – Thằng Khanh lót tót chen vào.

– Từ từ… Hàng “gin” có nghĩa là mày chưa làm gì với nhỏ hết. Loại này thì mày chỉ cần tự làm một món quà tặng cho nhỏ là nhỏ chết mê mày ngay.

Nghe đến đây, tôi đã có câu trả lời cho mình, nhưng thằng Khanh lại chọt mỏ vào nhiều chuyện.

– Ê, còn hàng “lô” thì sao?

– Hàng lô hở… Hề hề! – Lúc này mặt thằng Toàn gian bạo.

– Kể nghe chơi! – Tôi cũng tò mò mà hùa theo.

– Hàng “lô” có nghĩa là mày đã tuyên bố “chủ quyền” với nhỏ rồi, nên không còn ngại cái gì nữa, nên mày chỉ mua mấy món đồ trợ giúp thôi.

Tôi bắt đầu cảm thấy mùi nguy hiểm của thằng này rồi, định thôi không hỏi tiếp nữa, thế mà:

– Món gì thế mày? – Thằng Khanh khờ lại lanh chanh.

– Mấy tụi bây kề sát vào đây! – Toàn phỡn nghiêm mặt.

Thế là 3 thằng chụm đầu lại, nói thật khẽ:

– Sao? Nói đi, đồ gì? – Khanh khờ hâm hở.

– Thì… – Thằng Toàn kéo dài giọng tỏ vẻ li kì.

– Sao mạy? Nhanh coi!

– Thì… kẹo thơm miệng! – Nó thản nhiên.

– Xời ơi! Tưởng gì, rõ bệnh! – Tôi và thằng Khanh đồng thanh bễu môi.

– Ê, tao nói hông đúng hả? Bểu môi gì? – Toàn phỡn phản pháo.

– Chứ nãy giờ mày nói “lâm trận” với “tuyên bố chủ quyền” là sao? – Khanh khờ trố mắt.

– Thì là hun đó, mấy tụi bây nghĩ gì vậy, không mua kẹo thơm miệng nó tán cho vêu mồm à?

– Ặc thì ra nãy giờ mày nói là chuyện này á? – Tôi sững sốt.

– Chứ gì? Mấy tụi bây nghĩ chuyện nào?

Chưa kịp mở miệng đã bị giọng nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng quát tháo:

– 3 Người, mỗi người bị trừ 10 điểm hạnh kiểm vì tội mất trật tự trong giờ truy bài.

– Hơ… éc, làm gì trừ nhiều quá vậy? – Tôi thản thốt.

– Phải đó, bớt tý thôi mà! – Khanh khờ nài nỉ.

Thấy nhỏ lưỡng lự là tôi biết sắp thành công rồi, ai ngờ đâu thằng Toàn cô hồn lại thọc mạch vào:

– Bớt tí đi người đẹp, chiều anh chở đi ăn cà lem!

Và thế là mỗi thằng bị trừ thêm 5 điểm hạnh kiểm vị tôi quấy rồi người thi hành công vụ. Tổ cha mày thằng Toàn, cái thằng hại người. Không nể tình nó đã tư vấn cho tôi thì tôi đã băm nó ra bã rồi, 15 điểm hạnh kiểm đấy chứ ít gì, hức…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155