Đời học sinh - Quyển 1

Phần 103
Phần 103

Hái hoa học tập…

Quanh đi quẩn lại cũng sắp tới giáng sinh rồi, cơ mà trước khi nghỉ giáng sinh thì học sinh chúng tôi lại phải trải qua một cửa sinh tử ác liệt nữa thì mới an nhàn mà nghỉ ngơi được. Vâng, đó không gì khác hơn là kì thi học kì I đầy phong ba, bão táp.

Quả thật là phong ba bão táp lắm đấy các bác ợ, bởi lẽ ngoài môn anh văn ra thì mấy môn kia tôi học cũng lèng èng lắm. Toán, hóa thì vu vi 6 – 7 điểm được, còn môn vật lý thì chịu, càng học càng lú càng học càng đần được 6 điểm là quý lắm rồi.

Trong lớp ai cũng nói tôi sướng vì được ngồi kế Ngọc Phương vốn là một học sinh giỏi toàn diện, nhưng mà mấy ai hiểu cho tôi rằng khi làm bài kiểm tra, các giáo viên cứ chú ý đến tôi và Phương thì làm sao mà tôi dám hỏi bài của nhỏ chứ, nhúc nhích gãi hông một tí là đã bị nhắc nhở rồi huống chi là liếc mắt sang bên. Chưa kể giáo viên phát đề còn phân ra 2 – 3 đề khác nhau cho học sinh làm, thế nên dù có ngồi chung thì tôi cũng đâu có chép bài của nhỏ được đâu.

Nhưng điều mà tôi lo ngại nhất không phải là kì thi học kì I này, dẫu sao tôi cũng vẫn tự tin là mình sẽ đạt học lực khá thôi, cái mà tôi lo lắng nhất hiện giờ là cuộc thi hái hoa học tập do nhà trường tổ chức sắp tới đây kìa.

Đây, xin trích dẫn nguyên văn thông báo của ông thầy hiệu trưởng đến các lớp cho quý vị đây được rõ hơn nhé:

“Vì muốn học sinh có thể trao dồi kiến thức chuẩn bị cho kì thi học kì I sắp tới đây được tốt hơn, nhà trường sẽ tổ chức cuộc thi hái hoa học tập giữa các lớp cùng khối với nhau vào ngày 15/12/2010. Theo đó mỗi lớp sẽ cử ra 4 thành viên tham gia trả lời tất cả các câu hỏi thuộc tất cả các môn thi học kì I năm nay, nội dung sẽ xoay quanh toàn bộ chương trình học kì một và một phần ở bên ngoài cuộc sống. Điểm tổng kết mà mỗi lớp nhận được sau cuộc thi sẽ được cộng vào điểm thi đua của lớp.

Vì vậy các lớp hãy chuẩn bị thật chu đáo cho cuộc thị hái hoa học tập kì này.

Hiệu trưởng. ”

Thế đấy quý vị, tuy nói là hái hoa học tập dành cho tất cả các học sinh của trường nhưng nào biết rằng, tất cả các lớp đều lôi đầu những cán sự bộ môn ra làm tiên phong thôi và lớp tôi là một ví dụ điển hình đây.

Sau khi nhà trường đăng thông báo xong thì vào tiết sinh hoạt cuối tuần, cô chủ nhiệm liền mở ngay một cuộc bình chọn các ứng cử viên tham gia cuộc thi hái hoa học tập. Đương nhiên, lớp phó học tập Toàn phởn là thằng bị lôi đầu trước tiên rồi, kế đến không ai khác hơn là bé Phương siêu xuất sắc của lớp tôi, người có thể một mình cân cả tổ tôi lên hạng nhất lớp đấy, hề hề.

Nhưng 2 vị trí còn lại thì khá là khó khăn, bởi lẽ lớp tôi còn rất nhiều cán sự có thể đảm nhiệm vị trí tiên phong của cả lớp như cán sự Hóa, cán sự Lý, cán sự Địa… Nhưng vị trí thì chỉ còn 2 thôi nên quyết định ai sẽ vào đội tuyển thì cần phải suy nghĩ nhiều.

Thế nhưng chẳng bao lâu thì cả lớp cũng chọn được thí sinh thứ 3 tham dự cuộc thi hái hoa học tập, đó chính là nhỏ Lam Ngọc lớp trưởng nghiêm nghị.

Theo ý kiến chủ quan của tôi thì Lam Ngọc là một sự lựa chọn cực kì chính xác, vì tuy nhỏ học cũng không giỏi hơn Hoàng Mai là bao, nhưng được cái ai cũng biết nhỏ là chỉ huy đội cờ đỏ của trường nên có vài phần nể sợ, vả lại nhỏ có ánh nhìn lạnh lùng có thể trấn áp bất kì người nào đứng trước mặt mình, điều này có thể ví như haki trong one piece ấy, hề hề. Thế nên dù không trả lời câu hỏi được thì nhỏ cũng có thể làm cho mấy đứa lớp khác ngán ngẩm mà không dám giơ tay trả lời.

Vậy là người thứ 3 đã được lựa chọn, chỉ còn suất cuối cùng cho người xui xẻo nhất thôi, bởi lẽvào được đội tuyển của lớp thì chẳng vinh dự gì trong khi phải hì hục học ngày học đêm để nắm bắt được hết kiến thức căn bản chuẩn bị cho cuộc thi lần nàycũng như kì thi học kì sắp tới đây.

Nếu như bình thường thì tôi có thể bỏ vài môn ra mà tập trung vào những môn mình yếu kém rồi, thế nhưng đã vào đội tuyển thì phải xác định là sách có bao nhiêu học hết bấy nhiêu nếu không muốn phải thua thiệt trước lớp khác. Hơn nữa, lớp tôi là 1 trong 5 lớp chọn của khối 10, vì thế mục tiêu kì này của lớp tôi là phải nằm trong top 5 toàn khối, áp lực càng chồng chất áp lực hơn.

Thế nhưng tôi nào đâu ngờ được chính mình phải dấng thân vào công việc nguy hiểm đó, và người khiến tôi phải dấng thân vào đó không ai khác chính là con quỷ Tiên vượn luôn đối đầu với tôi từ hồi đầu năm đến giờ. Có lần tôi đã nói rằng con nhỏ đó là khắc tinh của tôi quả thật không sai chút nào, nó luôn đem tôi ra để bơm đểu đủ mọi thứ, mà nó còn là con gái nữa nên tôi chẳng làm gì được ngoài nghiến răng tức tối:

– Cô ơi, em thấy bạn Phong là thích hợp nhất đó cô, vì em nghe nói đa số câu hỏi trong cuộc thi là thuộc về môn tiếng anh hết á!

– À, cô cung có nghe nói, mà Phong là cán sự anh văn của lớp ta phải không nào?

– D… dạ… phải! – Tôi giật thót khi nghe cô Thanh xướng tên.

– Vậy em tham gia vào đội tuyển được chứ?

– Không được cô ơi, ngoài môn anh văn ra mấy môn kia em lèng èng lắm ạ! – Tôi cắn răng trăn trối.

– Lèng èng thì đi học thêm, không muốn giúp cả lớp đoạt giải sao? – Nhỏ lườm tôi xỉa xói.

– Ê, nhịn nhiều rồi nhe…

– Thôi Phong… – Bé Phương nheo mắt ngăn tôi lại.

– Bạn Tiên nói có lí đấy, em chịu khó đi học thêm nhé Phong! Hay là để cô giới thiệu người dạy thêm cho em?

– À thì… được ạ! – Tôi miễn cưỡng chấp nhận.

– Vậy Ngọc Phương chịu khó dạy thêm cho bạn Phong nhé?

– Dạ, không có gì đâu cô!

– Vậy là lớp chúng ta chọn được 4 người cho cuộc thi hái hoa học tập rồi nhé, đó là bạn: Lam Ngọc, Nhật Toàn, Ngọc Phương và Đại Phong, các em thấy đã hợp lí chưa nào?

– Hợp líííííííííííííí… – Cả lớp đồng thanh khoái chí.

– Vậy hôm nay các em về sớm chuẩn bị bài vở ôn thi nhé!

– Dạ…

Thế là cả lớp đồng loạt ùa khỏi cửa, mấy khi được cô về sớm như thế nên mặt đứa nào đứa nấy phởn thấy rõ, nói là về nhà sớm ôn bài chứ mấy tụi này sức mấy làm theo, toàn là dân anh chị nước tới chân mới nhảy không mà, hề hề giống tôi, còn nhớ hồi học cấp 2 thì tôi chuyên môn đợi gần thi học kì mới sụt sịt ôn bài, có khi còn cách ngày thi 1 – 2 ngày mà tôi còn bỏ đi đá banh với tụi thằng Huy luôn mới ác.

Bọn nó thì vui rồi đấy, còn tôi thì rầu muốn khóc luôn đây, bởi lẽ vừa ra đến bàn của Hoàng Mai thì đã bị em đay nghiến đến sám cả mặt mày:

– Phong ới là Phong, sao anh cứ để em lo hoài thế này hả?

– H… hả, chuyện gì nữa vậy?

– Còn hỏi em nữa, lần này đến lượt Ngọc Phương rồi!

– Ớ là sao?

– Hứ, hết Lanna rồi lại đến Ngọc Phương, sao anh cứ để em lo hoài thế hả… – Hoàng Mai tức tối lòn tay định véo hông tôi.

Nhưng em chưa kịp làm điều đó thì đã có một bàn tay từ đâu kéo tôi ra sau một đoạn vừa đủ để tránh khỏi cái véo hông thấu trời đó. Ngớ người, tôi quay mặt ra sau thì đã thấy nhỏ Phương cau mày phùng má làm mặt hết sức bực bội nhưng trong phút chốc nhỏ lại chuyển thành khuôn mặt tươi cười, hồn nhiên như trẻ còn mà đối chuyện với Hoàng Mai:

– Mình bàn chuyện một tí có ảnh hưởng gì đến hai người không?

– Không có gì! Bạn cứ nói đi! – Hoàng Mai nhíu mày khoanh tay trước ngực.

– Chỉ là chuyện dạy kèm cho Phong thôi.

– Thế thì sao?

– Phong sẽ qua nhà mình học thêm từ nay cho đến lúc cuộc thi hái hoa học tập diễn ra!

– Sao phải qua nhà bạn chứ? – Hoàng Mai ngạc nhiên.

– Mình sợ phải đi một mình vào buổi tối mà!

– Buổi tối nữa sao?

– Ừa, mình không rảnh vào buổi chiều, nên phải dạy vào buổi tối, chỉ còn cách đó thôi!

– Thôi được rồi, cứ y như thế đi! – Hoàng Mai thở dài ngán ngẫm.

– Vậy mình về nhé, 6h tối có mặt ở nhà mình bắt đầu từ ngày mai! – Bé Phương cười hiền chào tạm biệt rồi ra về.

Tôi đã từng nói rằng, Ngọc Phương là một cô bé ngây ngô, hoạt bát nên chẳng mít lòng ai cả. Ngược lại, mọi người trong lớp kể cả các lớp khác đều rất mến mộ nhỏ, vì thế khi nhỏ đề xướng việc dạy thêm ở nhà mình thì Hoàng Mai không thể nào to tiếng, đá xoáy như nói chuyện với Lan được, hơn nữa là mọi lí lẽ của bé Phương đều rất hợp lí.

Quả thật nhỏ không biết đạp xe đạp, tuổi thì chưa đủ để chạy xe máy, vả lại con gái con đứa đi ra ngoài một mình vào buổi tối thì dù có biết võ đến đâu cũng không dám làm liều mà đi hiên ngang ngoài đường, thời buổi bây giờ lắm kẻ gian ác, nó mà cầm ống chích uy hiếp mình giữa đường thì có cho vàng cũng không dám manh động, lạng quạng bị sida như chơi chứ giỡn.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155