Đời học sinh - Quyển 1

Phần 132
Phần 132

Bỗng dưng từ đâu, một giọng nói ồn ồn quen thuộc cất lên giải vây cho tôi: “Ê, tụi bây làm cái gì đó! Dừng tay lại! ”. Ngay lập tức, cảm giác cả chục nắm đấm, cả chục cú đập giáng vào lưng tôi không còn nữa, mà chỉ còn lại lại là những tiếng dép chạy thình thịch đến rung cả nên đất mà thôi:

– Mày sao rồi Phong?

– Ba, là ba đó hả? – Tôi thôi thóp.

– Tao nè, con nhỏ hàng xóm nói mày đang bị đánh nên tao mới chạy ra đây đó!

– Thế thì tốt rồi, con mệt quá… – Yên tâm vì mọi chuyện đã ổn, tôi dần cảm thấy mệt mỏi và chìm vào vô thức.

Giật mình tỉnh giấc, tôi phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, xung quanh tôi có rất nhiều giường và người nằm trên đó. Khung cảnh này rất quen, tôi đã thấy nó trên TV cả trăm lần rồi, đây đích thị là bệnh viện, và tôi đang nằm trên một chiếc giường bệnh trong số 6 chiếc giường trong căn phòng này.

Cố gắng giơ tay để với lấy ly nước đặt trên bàn, tôi bỗng giật thót mà rú lên bởi vì khi cử động toàn thân tôi đau không thể tả. Cảm giác này cứ như có cả nghìn tấn đặt lên người bạn vậy, ê ẩm, đau nhói đến không thể cử động được.

– Mày tỉnh rồi đó hả? – Ba tôi đang ngủ kế bên nghe tiếng rú của tôi mà tỉnh giấc:

– Con nằm đây được bao lâu rồi?

– Gần một ngày rồi! Mày làm cái gì mà chúng nó đánh mày thế!

– Dạ, con cứu con bé hàng xóm ạ!

– Thiệt tình, mới bây lớn đã gái gú, đánh nhau! Tao chả hiểu tụi bây luôn!

– Tại bọn nó kiếm chuyện trước mà ba!

– Ừ, kì này về tao mắng vốn ba má tụi nó hết! Tao mà không đến sớm chắc mày chết ở đó luôn rồi!

– Vết thương con có nặng hông ba, còn đi lại được hông vậy?

– Mày chỉ bị thương bên ngoài thôi, chịu khó nằm vài ngày là được rồi!

– Còn con bé hàng xóm sao rồi?

– Tối hôm qua nó với ba nó có đến thăm, nhưng lúc đó mày còn ngủ nên họ nói sẽ quay lại sau!

– Thế thì tốt rồi!

– Tốt cái đầu mày! Suýt chết còn lo cho người ta! – Ông nhíu mày gắt nhẹ.

– Mà con đói quá, có gì ăn hông ba!

– Ờ, mày nghỉ chút đi, tao đi mua cho mày tô cháo!

Thế rồi tôi lại chợp mắt tiếp tục nghỉ ngơi để lấy lại sức cho đến khi một giọng nói quen thuộc cất lên:

– Phong ơi, Phong! Bạn còn thức không?

– Ơ, ai vậy! – Tôi lều bều tỉnh giấc.

– Bé gấu nè, bạn khỏe chưa!

– Um, cũng còn đau chút chút!

Vâng, đó chính là bé gấu, nhỏ đã đến thăm tôi lúc tôi còn đang thiêu thiêu ngủ. Chẳng biết việc đó có phép thuật đến đâu mà khi thấy nhỏ đến thăm thế này, tôi cảm thấy vui lắm và nhất là cảm nhận được rằng vết thương đã đỡ đau hẳn, không còn nhói lên như lúc nãy nữa. Tôi lúc đó chẳng biết cảm giác này là sao, chỉ biết được như thế này là mừng rồi chứ tôi lúc đó sợ đau cực.

– Ba bạn có mua cháo nè! – Nhỏ giơ tô cháo trước mặt tôi.

– Ủa, mà ba mình đâu rồi?

– Ông ấy đang nói chuyện với ba mình bên ngoài ấy, mình xin phép vào đây thăm bạn xíu! Nè ăn đi, mình đút cho!

– Thôi không sao, mình tự ăn được!

– Bạn cứ nằm đi, để mình chăm sóc bạn cho! Bị như thế hông có được cử động nhiều.

– Uầy, được rồi! – Tôi xui xị để nhỏ đút từng muỗng cháo.

Nhưng hình như trong ánh mắt của nhỏ đang ẩn chứa một thứ gì đó mà tôi thấy nó cứ lóng lánh mãi, như thể nhỏ đang khóc vậy.

Phải, y thế! Dường như nhỏ đang khóc. Cứ mỗi muống cháo nhỏ đút cho tôi thì từng giọt nước mắt của nhỏ lại chảy dài, lăn trên hai gò má mủm mỉm của nhỏ. Tôi biết nhỏ rất mít ướt nhưng chưa bao giờ nhỏ lại khóc theo kiểu này cả, có vẻ như nhỏ đang có chuyện buồn lắm không thể nói cho ai biết vậy.

Thấy thế tôi đánh bạo hỏi nhỏ:

– Bộ bé gấu gặp chuyện gì buồn hả?

– Hông có đâu, tại bụi bay vào mắt đó!

– Đừng có giấu Phong mà, bé gấu bị ai ăn hiếp, nói Phong Phong đánh nó cho!

– Hông có ai ăn hiếp hết!

– Vậy sao bé gấu khóc?

– Hức… – Nhỏ cố kìm nén.

– Nói đi, không sao đâu!

– Oa… bé gấu sắp chuyển nhà rồi… – Nhỏ vỡ òa gục mặt xuống giường.

– Sao lại chuyển nhà… chứ! – Tôi kinh ngạc không tin vào tai mình.

– Ba bé gấu nói ở đây toàn là những thành phần hư hỏng nên không cho bé gấu ở đây nữa, hức!

– Không sao đâu, chuyển nhà thì sẽ có bạn mới mà! – Tôi cố gắng dằn lòng mình xuống mà an ủi nhỏ.

– Nhưng bé gấu hông muốn xa Phong!

– Chấp nhận đi bé gấu ơi, chơi chung với Phong bé gấu sẽ bị lây nhiễm thói xấu đó! Chuyển đến nơi khác bé gấu sẽ có tương lai hơn.

– Hông chịu đâu, huhu! – Nhỏ vẫn gục mặt.

Và rồi ba của nhỏ đi vào giục nhỏ ra về:

– Về thôi bé gấu! Trễ rồi, chúng ta còn thu xếp đồ nữa!

– Hông muốn đi đâu mà! – Nhỏ líu ríu bám lấy thành giường.

– Đi đi bé gấu, không được mít ướt nữa! – Tôi trấn an.

– Hức, ngày mai bé gấu đi rồi, Phong nhớ đến tiễn bé gấu nha! – Nhỏ mếu máo.

– Rồi, Phong hứa ngày mai sẽ đến tiễn bé gấu mà!

– Phong nhớ giữ gìn sức khỏe đó! – Ra đến cửa nhỏ vẫn ngoảnh đầu lại dặn dò tôi.

Tôi lúc đó ngoài gật đầu để nhỏ an tâm ra thì chẳng biết làm gì nữa cả, ba của nhỏ đã quyết thì một thằng con nít như tôi có thể làm gì chứ. Chỉ còn cách mỉm cười để nhỏ ra đi thôi. Và ngày mai tôi cũng sẽ không đi tiễn nhỏ đâu, chắc gì ngày mai tôi sẽ lành thương mà đi tiễn nhỏ chứ, vả lại nếu tiễn rồi liệu nhỏ có còn đủ can đảm để xa tôi không, thôi thì dứt khoát một lần để nhỏ mãi mãi quên tôi mà sống thôi, thời gian sẽ chữa lành mọi thứ mà.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155