Đời học sinh - Quyển 1

Phần 9
Phần 9

Ngồi lâu cũng uể oải nên tôi dợt vài bài quyền để giản gân giản cốt. Bất chợt tôi thấy bóng người từ ngoài vào đang rón rén phía sau lưng mình.

– “ Hừ… Chỉ có người xấu mới thập thò như thế, định ám sát bố lần nữa à, không dễ đâu, đã thế bố đấm cho vêu mồm”.

Thủ sẵn thế, tôi nhanh như cắt xoay người tung quyền về đằng sau:

“… này thì rón rén… hơ… Lan! ” – Tôi vội thu chiêu lại nhưng bị mất đà nên lao thẳng về phía Lan ngã ngửa ra đất… á… á… á!

Tôi choáng váng tỉnh dậy, cảm thấy tay đang đặt lên thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm, mở mắt ra thì thấy Lan đang mếu máo.

– Phong… Đồ… háo… sắc… hức!

Tôi chợt bừng tỉnh, nhìn xuống tay mình đang đè lên hai cái… Ác… tôi vội rút tay lại xin lỗi rối rít, Lan thì đỏ lừng mặt, hai tay ôm ngực nói như sắp khóc tơi nơi.

– Hức… đồ dê cụ… đồ lợi dụng…

– Hơ… Phong xin lỗi… tại thấy Lan rón rén sau lưng, Phong… tưởng… Lan là… người xấu…

– Hứ… người ta tốt bụng… đến đây thăm… hức… định sẽ làm Phong bất ngờ… hức… ai ngờ chẵng những bị… sàm sỡ… mà còn mang tiếng là người xấu nữa… hu… hu!

– Phong… Phong biết lỗi rồi! Lan cứ trừng phạt Phong đi!

– Lan là con nhà danh giá… hức… bị động chạm như vậy rồi, Phong… hức phải cưới Lan thôi!

Sặc… Tôi nghe như sét đánh ngang tai, hỡi ơi, tin nay nên vui hay nên buồn đây trời, thời này mà còn cái kiểu đó sao?

– Lan ơi… Phong… còn… nhỏ quá, chờ… Phong học xong lớp… 12… rồi tính… ha!

Nghe xong Lan bật cười thành tiếng đến nổi chảy cả nước mắt, tôi thì cứ ngẫn tò te chả hiểu gì sấc.

– Thật là… oh dieu… sao trên đời lại có người khờ thế hở trời!

– Hơ… là sao?

– Ngốc quá đi mất! Lan đang giỡn đó! – Nàng vừa nói vừa lấy tay chỉ vào trán tôi.

– Thế Lan không giận Phong sao?

– Hì… Lan sống ở phương Tây quen rồi, những chuyện này đối với Lan cũng bình thường thôi!

– Phù… Làm Phong hết cả hồn! – Tôi thở phào ngồi xuống giường.

– Này đừng có vội mừng, chuyện Phong sàm sỡ mình vẫn còn bảo lưu đấy nhé! – Lan hấp háy cặp mắt xanh biếc.

– Thôi mà, đừng nhắc đến chuyện đó nữa, ngại lắm!

Lan bỗng thay đổi sắc mặt, phẩy mái tóc về phía sau, kéo cổ áo để lộ một bên vai tiến đến ngồi xuống bên cạnh tôi, lúc này vẻ ngây thơ, trong sáng đã thay bằng nét quyến rũ, gợi cảm đến mê người.

– Sao… Phong nhà mình đang… mắc cỡ đấy à?

– Ớ… Không…

– Phong đã khám phá ra cơ thể của Lan rồi, tính ruồng bõ Lan sao hở?

– Ác… Phong chỉ mới chạm… ây dà…

– Chưa đã hả? Muốn nữa không? – Lan vuốt cằm tôi.

– Á… á… Không thể… không thể! – Tôi nhắm mắt trăn trối.

Chợt tôi cảm thấy áp lực không còn nữa, bầu không khí đã dịu nhẹ hơn, mở mắt ra thì đã thấy Lan vẫn trong dáng vẻ ngây thơ, trong sáng nhìn tôi.

– Thế là thế nào? – Tôi ngơ ngác.

– Hồi học ở Pháp mình đã đoạt giải nhất cuộc thì diễn xuất của trường đấy, Phong thấy sao?

– Hả… nãy giờ Lan đang “diễn xuất” đấy hả?

– Hì… Lan chỉ muốn xem mình diễn còn tốt không ấy mà!

– Trời… Lan diễn mà cứ như thật, làm Phong chóng cả mặt.

– Hì… Phong đói không để Lan gọt táo cho Phong nha!

– Làm phiền Lan quá.

– Đâu có gì đâu. Mình lên đây để thăm bệnh mà – nhỏ tròn xoe đôi mắt xanh biếc trông xinh cực.

Gọt táo cho tôi xong, Lan đi lại chỗ của Phương lau mặt rồi chườm khăn cho nhỏ.

– Chà… Ngọc Phương đã bớt sốt rồi. Sẽ mau tỉnh dậy thôi!

– Ừm… cũng mong là vậy.

– Cho bỏ tật giỡn dai với con gái nghe chưa, suýt nữa là gây hậu quả rồi!

– Ừ… ừ… biết rồi mà!

Bỗng Lan mắt sáng rỡ như vừa nghĩ ra việc gì đó.

– Nè… Phong có học võ hở!

– Ừ… thì… có chút chút.

– Vậy Phong dạy võ cho Lan đi!

– Ơ… Việc này…

– Sao vậy? Có phải chê Lan không đủ tư cách học phải không?

– Y… không phải ý đó… là vì… môn võ này rất khó học, sẽ phải chịu đau đấy!

– Tưởng gì chứ, chịu đau thì Lan chịu được mà!

– Vậy là Lan nhất định học phải không?

– Nhất định luôn, không bỏ cuộc!

– Ừ, được rồi, nếu Lan thích thì Phong dạy vậy!

– Thật à… cảm ơn Phong nhiều nha, oui…

Lúc đó trông Lan xinh cực, nếu Hoàng Mai xinh tươi, dịu dàng, thuần việt thì Lan lại hoàn toàn khác, trong sáng, hồn nhiên, vui tươi nhưng không kém phần quyến rũ và thanh tao rất phương Tây làm tôi rất thích.

– “Cầu trời sau này để Lan làm người yêu của con là con mãn nguyện lắm rồi… ” – vừa nghĩ tôi vừa cười hềnh hệch.

Đột nhiên thấy Lan nhìn tôi cau mày.

– Nè… Nhìn Lan cười gì đấy? Nghĩ bậy bạ phải hông!

– Ý… đâu có! Tại thấy Lan cười trông xinh quá!

– Hứ… Chỉ được cái lẻo mép, y như lúc mới gặp.

– À, mà Lan muốn học võ giờ nào?

– Buổi trưa thì Lan bận học bài rồi, còn buổi tối thì ngày nào cũng rảnh.

– Ừ vậy thì mỗi tối thứ 3, 5, 7 hàng tuần từ 6h đến 9h tối, Lan thấy sao?

– Sao ít vậy, không học nguyên tuần luôn!

– Học võ chủ yếu là tự luyện mà, Phong chỉ dạy Lan sơ qua thôi, còn lại tự luyện nó mới vũng được.

– Ừa… Vậy cũng được, bắt đầu từ ngày mai nha! 6H ở nhà Lan.

– Hả? Sao? Nhà Lan? – Tôi điếng người.

– Vậy Phong muốn dạy Lan ở nhà Phong hở? Ghê… Chưa gì mà đòi dắt con gái người ta về nhà rồi, eo ôi! – Lan giả bộ lấy tay che ngực.

– Sặc… Không… không, Phong làm gì có ý đó, thôi thì ở nhà Lan vậy! – Tôi giật thót người xua tay.

– Vậy mai gặp nha! Bây giờ Lan phải về nhà có việc rồi! – Nàng khẽ mỉm cười.

– Ừ, bye Lan.

Nhìn nàng về, trong lòng tôi tiếc hùi hụi vì mới gặp chẳng bao lâu mà nàng đã về rồi, nhưng cũng cảm thấy vui vui vì chí ít cũng có người thăm mình lúc bệnh tật, thế còn hơn là uống cả chục thang thuốc vào người nữa đấy, thật!

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155