Đời học sinh - Quyển 1

Phần 31
Phần 31

“… mày liếm sạch giày cho tao… ”

Thằng Huy đã nói đúng, bọn nhà giàu đã thôn tín cả cái trường này vào trong tay bọn chúng rồi, sớm hay muộn gì tôi cũng bị bọn chúng hạ nhục mà thôi, chỉ có điều việc này đến quá sớm. Tôi đã cảnh giác giác trong suốt thời gian hơn 1 tháng qua, cũng là ngần ấy thời gian tôi cố gắng hết mình để bảo vệ Hoàng Mai khỏi tay bọn thằng Vũ. Nhưng rốt cuộc, giờ đây tôi còn không bảo vệ được mình nữa, huống hồ chi là Hoàng Mai bé bỏng đang bị chúng giày vò, hành hạ đang nằm sõng soài ở đó, khóe môi của em giờ đây máu đã rướm máu, tôi thấy xót lắm, ức lắm nhưng không thể làm gì được, tôi đã quá bất cẩn, mất cảnh giác trước thủ đoạn hèn hạ của bọn chúng, để giờ đây tôi phải trả giá đắt cho sự mất cảnh giác của mình.

… bốp… hự…

– Sao… Lì với tao đó hả? – Hắn quát lớn sau khi đã đá thẳng vào mặt tôi một cú đau điếng.

– Xin lỗi anh Vũ! – Tôi quờ quạng ngồi dậy quỳ xuống trước mặt hắn.

Bây giờ tôi và Hoàng Mai chẳng khác nào cá nằm trên thớt cả, chống đối với bọn chúng chỉ làm chúng tôi bị giày vò hơn thôi, cách tốt nhất bây giờ là phải thực hiện những gì chúng yêu cầu, có như thế tôi mới có thể kéo dài tình hình mà nghĩ cách cứu Hoàng Mai. Nhưng quả thật, nếu hắn còn tiếp tục những trò đểu như thế này nữa thì tôi sẽ chẳng kiềm chế được lâu nữa đâu…

– Hề hề, ngoan lắm nhóc, bây giờ liếm giày cho tao, mau lên! – Nó cười đểu cán, đưa chân trước mặt tôi.

– Không được, Phong không được làm như vậy? – Hoàng Mai hét to.

– Không còn cách nào khác đâu Mai, chúng ta giờ không có quyền lựa chọn.

– Mai xin lỗi, tất cả là tại Mai… hức…

– Đừng khờ thế chứ, Mai không có lỗi gì cả, Mai chỉ là nạn nhân trong việc này thôi.

– Thôi đủ rồi, làm nhanh đi, nếu không tao giết nhỏ Mai bây giờ – Thằng Vũ trợn mắt nhìn tôi.

– Được, tao làm… – tôi từ từ cúi xuống chân nó.

– Hé hé, có thế chứ!

– Đừng mà Phong… hức! – Hoàng Mai yếu ớt, giàn giụa trong nước mắt.

– “Không còn cách nào khác nữa rồi Mai à, chỉ là liếm giày thôi mà, chắc sẽ không sao đâu, ba anh có dạy rằng nín thở thì sẽ không còn cảm nhận được mùi vị nữa, phải không nhỉ… Đổi lại em sẽ được cứu, chắc thế, em sẽ được cứu mà! ” – Tôi nghĩ thầm trong đầu.

– Hức… dừng lại đi… – Em đau khổ cùng cực trong nước mắt.

Tôi từ từ cúi xuống liếm từng phần chiếc giày nhơ nhuốt của nó mà không khỏi kinh tởm, nhưng tôi vẫn cố gượng. Tôi có thế cảm nhận được hết cái mùi vị của cát, của đất bẩn, của những gì mà hắn giẫm lên, tôi cảm nhận được hết, ức lắm, đau lắm nhưng tôi không thể làm gì hơn được… Tôi hoàn toàn bị áp đảo rồi.

Từ đó đến giờ tôi không bao giờ chịu thua bất cứ ai cả, cái cảm giác bị người khác chà đạp nó tức lắm, tính tình tôi lại nóng nảy, chắc chắn thế nào cũng sẽ sinh chuyện. Nhưng giờ đây, tôi lại phải hạ minh trước một tên cầm thú không bằng như thằng Vũ, cảm giác tức tôi đó lại nhân lên gấp bội phần.

– Chà chà, cũng sạch ghê nhỉ! Giỏi! Có tiền đồ đấy! – Nó khoái chí vò đầu tôi như một con thú nuôi không hơn không kém.

– Tao đã liếm sạch giày cho mày rồi, mau thả Hoàng Mai ra!

– Giề? Tao nói là thả Hoàng Mai ra hồi nào? Mày lảng tai à?

– Mày… Tôi nghiến răng trèo trẹo trước mặt nó.

– Mày lại tỏ thái độ với tao rồi à? Tụi bây, giết nhỏ Mai cho tao! – Hắn ra lệnh cho 2 thằng đàn em của mình kề dao vào cổ Mai.

– Dừng lại…

– Sao? Còn tỏ thái độ với tao nữa không?

– Em xin lỗi anh Vũ, em sẽ không thế nữa! – Tôi uất nghẹn, cắn răng hạ mình trước nó.

– Hè hè hè, tốt, thế mới được! Giờ thì ăn hộp cơm đó cho tao! – Nó chỉ tay về hộp cơm thừa ven đường.

– Mày… – Tôi sững sốt.

– Sao? Có ăn không? Ăn cơm hoặc Hoàng Mai sẽ bị làm nhục trước mặt mày?

– “Thằng chó khốn nạn, rồi tao sẽ trả lại cho mày gấp mười lần, gấp trăm lần, thậm chí gấp nghìn lần những gì mày đã làm cho tao hôm nay đấy, chờ đi. ” – Tôi nghiến răng đi về phía hộp cơm giờ này đang bốc mùi khủng khiếp.

– Sao chớ? Ăn đi, nhìn cái gì nữa? – Nó nhếch môi khi thấy tôi trầm ngâm nhìn hộp cơm.

Hộp cơm vẫn còn một chút ít, có vẻ ai đó đã ăn thừa rồi bỏ ở đây lâu rồi! Mùi hôi thối khiến tôi nhiều lần phải bụng miệng lại không bị nôn. Chằng còn cách nào khác nữa, tôi đành làm theo ý nó thôi, Hoàng Mai đang trong tay nó mà, rồi nó sẽ phải trả giá thôi.

– Phong, chạy đi! Xin Phong đấy đừng lo cho Mai nữa! – Hoàng Mai uất nghẹn nhìn tôi.

– Không, chuyện đã đến nước này rồi, còn chạy làm gì nữa! – Tôi bóc nắm cơm giờ đã nhão nhoẹt trên tay.

– Đừng mà… – Hoàng Mai mím môi nhìn tôi, dầm dề nước mắt.

Từ từ đưa nắm cơm lên miệng, càng ngày tôi càng cảm thấy mùi hôi thối nồng nặc hơn. Nhịn thở là cách tôi nhất tôi có thể làm lúc này để ngăn cho mùi thối sộc thẳng vào mũi, cái mùi kinh tởm có thể làm tôi buồn nôn bất cứ lúc nào. Nó còn tởm hơn cả chuột chết nữa…

Nắm cơm đã gần đến miệng, tôi nhắm mắt há miệng ra thật to để có thể tọng một lần hết số cơm này, tôi chỉ muổn giải quyết một lần cho xong, ăn từ từ chỉ làm tôi thấy gớm ghiếc thêm. Khi mà hạt cơm đầu tiên chạm vào đầu lưỡi tôi, tôi có thể cảm nhận được cái vị chát cùng mới vị tanh của cơm thừa đã bỏ lâu ngày.

– “Gắng lên đi Phong, mày làm được mà… chỉ là cơm thưa thôi, ăn đi, không được nôn… ăn đi… ”

– Không… dừng lại… hự… – Một tiếng thét kinh hãi cất lên đúng lúc tôi vừa nếm hạt cơm đầu tiên cùng với nó là tiếng người là ó đau đớn.

Giật mình mở mắt, đã thấy Hoàng Mai vùng dậy đạp vào chỗ hiểm tên đàn em kia một phát khiến hắn trợn mắt ngã đụi xuống đất.

– Bắt con bé? – Tên Vũ quát lớn.

Tên đàn em còn lại lăm le con dao, lao đến chỗ Hoàng Mai lúc này đang chạy bán sống bán chết để cứu lấy mạng sống của mình.

Vừa định tóm lấy tay Hoàng Mai, tên đó đã bị một bàn tay khác gạt phắng ra, tọng vào mặt nó một quả đau điếng làm nó loạng choạng bước lùi về phía sau mấy bước.

– Có ai nói với bọn bây là không được đánh con gái không nhỉ? – Tôi trừng mắt nhìn bọn chúng.

– Hức, Phong… – Em Mai sà vào lòng tôi khóc nức nỡ.

– Yên tâm, có Phong ở đây rồi! – Tôi ôm chặt Hoàng Mai vào lòng.

– Bọn bây tâm tình đủ chưa, tao đang tức điên lên đấy! Mày mau lại đây ăn hết hộp cơm cho tao! – Nó nhìn vào mặt tôi hét lớn.

– Tao nghe không rõ! Mày đang nói gì cơ?

– Tao nói mày lại đây, ăn hết hộp cơm cho tao! – Nó càng điên tiết.

– Xin lỗi, hết cách rồi, tao không nghe được tiếng súc vật! – Tôi thách thức.

– Mày… – Nó trợn mắt chỉ tay vào tôi.

– Không cần phải thế đâu! Tao nghĩ mày nên học tập con người nhiều hơn đấy!

– Quá lắm rồi, tao sẽ cho mày nhừ tử hết lết được về nhà, cả con nhỏ Hoàng Mai chết tiệt đó nữa!

– Hức… – Hoàng Mai càng rút sát vào người tôi hơn.

– Câu nói này là để tao nói với mày mới đúng đấy Vũ ạ! – Tôi gằn giọng nắm chặt nắm đấm.

– Rồi sao nào? – Hắn lùi lại núp sau lưng hai tên đàn em.

Hít thở một hơi thật sâu rồi chỉ thẳng vào mặt bọn chúng, tôi dõng dạc tuyên bố:

– Tao… Sẽ cho bọn bây… hết lết được về nhà!

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155