Đời học sinh - Quyển 1

Phần 128
Phần 128

Sáng hôm sau, trong lúc những đứa học sinh khác đang tích cực ôn lại kiến thức cũ chuẩn bị cho phần thi bài tập thì tôi lại ngồi co ro một đống trong lớp mà không ngừng nghĩ về Hoàng Mai.

Tính đến nay thì Hoàng Mai đã mất tích gần một ngày rồi, từ sáng đến giờ hết mẹ em rồi lại đến nhỏ Nhi lùn và Kiều ẹo hỏi thăm tôi về chuyện của em làm tôi đã áp lực nay lại càng cảm thấy áp lực gấp bội. Nếu Hoàng Mai thực sự bị bọn thằng Vũ hay một nhóm người nào đó bắt cóc thì trách nhiệm hoàn toàn là do tôi mà ra, đến lúc đó chắc tôi phải chết để tạ tội mất.

– Vẫn chưa tìm được Hoàng Mai nữa sao? – Lan bước đến gần tôi lo lắng.

– Chưa, mà sao Lan biết được Hoàng Mai mất tích vậy?

– Thì Ngọc nói cho mình biết, thôi Phong cố gắng bình tĩnh lên đi, có thể mới vững tinh thần tìm Hoàng Mai được!

– Ừ, Phong sẽ cố gắng mà! Bây giờ Phong muốn yên tĩnh một tí, Lan ra ngoài nói chuyện với mọi người đi!

– Ùm, đừng buồn nha Phong! – Nàng bước đi vẫn ngoảnh đầu lại động viên tôi.

Tôi lúc đó chỉ biết gượng cười cho nàng cảm thấy an tâm thôi chứ trong lòng tôi ngổn ngang lắm, nào là chuyện của Hoàng Mai, nào là chuyện của tụi thằng Vũ, làm sao tôi có thể không lo lắng được. Đến bây giờ tôi mới nhận ra một điều rằng Hoàng Mai đã chiếm một phần không nhỏ trong trái tim của tôi rồi, có khi nào tôi đã thực sự yêu em mất rồi không? Sau bao tháng ngày gắn bó với nhau?

Đang suy nghĩ vẫn vơ thì Lam Ngọc lừng thừng bước vào cằn nhằn:

– Này, gần tới giờ thi rồi, còn đứng đó nữa! Mau ôn bài đi!

– Uầy, tui còn tâm trạng gì đâu mà ôn!

– Tôi đã bảo là không có chuyện gì đâu! Ông cứ yên tâm mà thi đi!

– Ừ, thì đánh vậy!

– Mà khoang! Ông đưa điện thoại tôi giữ cho!

– Ơ, điện thoại thì mạnh ai nấy giữ chứ!

– Quy định là không cho đem điện thoại vào hội trường mà, ngày hôm qua Hoàng Mai giữ dùm ông còn hôm nay thì sao?

– Thì tôi nhờ ai đó giữ giúp cũng được!

– Vậy cứ đưa cho tôi giữ! Mấy người kia cũng tôi giữ hộ mà!

– Ủa, bà cũng vào thi, vậy thì gửi cho ai?

– Tôi gửi phòng giáo viên, nơi đó là an toàn nhất rồi còn gì?

– Ười, rồi nhờ bà vậy! – Tôi lều bều mốc điện thoại ra.

Thế nhưng chưa kịp trao tay cho Lam Ngọc thì chuông điện thoại lại réo vang lên báo hiệu một cuộc gọi đến:

– Chà, ai điện mà số lạ hoắc thế này! Bà chờ tui tý!

– Thôi đừng nghe máy! Cứ đưa cho tôi!

– Ơ, người ta gọi thì tui phải nghe chứ!

– Đó chỉ là những số vớ vẩn thôi, ông khỏi cần nghe!

– Sao bà biết đó là số vớ vẩn, lỡ Hoàng Mai dùng số khác điện cho tui thì sao?

– Không đâu mà, ông cứ đưa tôi đi! – Nhỏ giơ tay chộp lấy điện thoại của tôi.

– Này bà Ngọc, trả tui cái điện thoại! – Tôi sốt sắn khi chuông điện thoại vẫn reo.

– Nghe lời tôi đi, không có chuyện gì đâu!

– Bà này ngộ thật, đừng trách tui nhé… bặt! – Tôi lao đến, giật nhanh chiếc điện thoại trên tay của nhỏ.

Do cú giựt nhanh như chớp nên làm nhỏ mất đà té xuống đất. Tập sách vì thế mà văng ra bên ngoài gần như toàn bộ.

– Ơ, xin lỗi! – Tôi vội ngồi xuống nhặt sách lên hộ nhỏ.

– Không sao đâu, ông đưa điện thoại, tôi giữ! – Nhỏ vẫn kiên trì mặc dù đầu gối đã bị trầy ứa máu.

– Không được, đây là điện thoại của tôi, tôi có quyền làm gì thì làm chứ…

– Nhưng… ring… ring… ring… – Nhỏ vừa cất lời thì tiếng chuông điện thoại của tôi lại vang lên.

– Được rồi, bây giờ tui nghe máy xong sẽ đưa bà giữ ngay, được chứ!

– Không, đừng mà! – Nhỏ níu tay tôi lại.

– Này, nếu bà còn làm như thế nữa thì tôi sẽ không coi bà là bạn nữa đâu!

– Phong nghe tôi đi mà, đừng bao giờ trả lời điện thoại!

– Uầy, nghe điện thoại có chết chóc ai đâu, bà làm quá rồi! Thôi để yên cho tui nghe điện thoại đã.

– Đừng, hức…

– Ơ, bà… sao…

Ngay cái lúc mà tôi chuẩn bị nghe điện thoại thì Lam Ngọc đã chồm lên, ôm ghì lấy tôi. Ôm sát lắm, chặt lắm, tôi tưởng chừng như không thể cử động được. Chiếc điện thoại vì thế mà rơi ra khỏi tay của tôi. Nhưng giờ đây tôi chẳng còn quan tâm đến việc đó nữa, bởi vì tôi không thể nào ngờ rằng Lam Ngọc lại hành động như thế.

Một Lam Ngọc thường ngày nghiêm nghị, lạnh lùng lại đang ôm trọn tôi vào lòng mình mà khóc thút thít: “Đừng, đừng nghe máy, hức! ”

Và rồi tôi lại cảm nhận được cái mùi hương nước hoa đó, một mùi hương quen thuộc mà mỗi lần tiếp xúc với Lam Ngọc tôi mới cảm nhận được. Chính mùi hương này đã khơi gợi lại cho tôi biết bao nhiêu kí ức đã bị lãng quên từ rất lâu, rất xa xưa.

Và giờ đây, khi được cảm nhận rõ mùi hương nước hoa như thế này thì tôi đã hoàn toàn nhớ ra mọi chuyện. Đây chính là mùi nước hoa lily, mùi nước hoa đã in sâu trong tâm trí của tôi từ thuở bé.

Ngay lập tức, trong trí óc của tôi bắt đầu tái hiện lại những kí ức non nớt, bồng bột thuở bé, cái thuở tôi còn là một thằng nhóc mới tập tành học võ ngổ ngáo và tinh nghịch, cái thuở mà lần đầu tiên tôi gặp Bé Gấu…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155